Hôm nay,  

Dạy Học Sinh Những Gì?

18/10/201200:00:00(Xem: 6637)
Bạn thân,
Trẻ em Việt Nam vẫn chưa được dạy những kỹ năng cần thiết khi đối mặt cuộc đời. Có lẽ chính phủ không bận tâm về những trường hợp trẻ em chết yểu, nếu con em của các lãnh đạo Hà Nội vẫn còn được bảo vệ an toàn giữa các dinh thự lớn. Một trong những hiện tượng nổi bật là chết đuối 6.000 trẻ em hàng năm, nhưng Bộ Giáo Dục & Đào Tạo, cũng như các trường học và các quan chức phường, quận không bận tâm chuyện dạy cho trẻ em kỹ năng bơi lội.

Báo Nhân Dân năm 2011 đã viết:

“Thống kê mới nhất tại Hội nghị Thế giới về phòng chống đuối nước 2011 (WCDP2011) tại Đà Nẵng (do Hiệp hội Cứu nạn Hoàng gia Úc (ILS); Liên minh Vì an toàn trẻ em (TASC); Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội Việt Nam và Sở Ngoại vụ Đà Nẵng phối hợp tổ chức ngày 11 Tháng 5 2011, cho thấy: Tại Việt Nam, hàng năm có trên 6.000 trẻ em tử vong do đuối nước, (chiếm gần 50% tổng số vụ trẻ em tử vong do tai nạn thương tích trên cả nước)...”

Tại sao như thế, nên quỹ trách nhiệm về ai? Tất nhiên cho người lớn, nhưng người lớn nào chịu trách nhiệm?

Một chuyện mới đây cũng bi thảm vừa xảy ra: một học sinh lớp 9 uống thuốc độc tự tử chỉ vì làm mất quỹ lớp -- và quỹ này chỉ có 600 ngàn đồng, tức là gần 29 USD. Chỉ có 29 đôla thôi, mà em sợ tới mức tự tử, chỉ vì nhà em quá nghèo.

Thêm nữa, có một điểm thấy rằng: các trường Việt Nam không hề dạy cho học trò cách ứng phó với những hoàn cảnh rắc rối ngoài đời. Tại sao trường không dạy các em cách ứng phó khi gặp kẻ khả nghi bắt cóc trẻ em, ứng phó khi động đất, ứng phó khi gặp tai nạn xe ngoaì phố, và vân vân, kể cả ứng phó khi mất tiền quỹ của lớp?


Báo Khám Phá hôm Thúứ Ba kể:

“Chỉ vì làm mất hơn 600 ngàn tiền thủ quỹ của lớp không có trả, sợ bạn bè cười chê và bố mẹ rầy la, một học sinh lớp 9 đã dại dột uống thuốc diệt cỏ tự tử để lại nỗi đau thương vô vàn cho gia đình và bạn bè.

Khoảng 13g chiều 8/10, nhiều học sinh trường THCS Trung Lập (xã Trung Lập Thượng, huyện Củ Chi, TP.HCM) như chết lặng khi nhận được tin nhắn của bạn học sinh nữ Nguyễn Thị C.T. (SN 1998, học sinh lớp 9/6 trường THCS Trung Lập) với nội dung: “Các bạn ơi, các bạn ở lại học giỏi nha. C.T. đi trước đây. C.T. giờ đã ngấm thuốc độc vào người rồi, không sống lâu được nữa đâu. Các bạn nhớ cố gắng học tập cho giỏi, nhớ nghe lời cô giáo nghen”.

Nhận được tin nhắn trên, một số học sinh liền vứt cặp, sách ở lớp, chạy đến nhà của T. (cách trường khoảng 1km) thì thấy cửa đóng kín, không vào bên trong được. Một học sinh nam liền chạy đến nhà bà ngoại T. báo tin, khi mọi người mở được cửa vào bên trong thì phát hiện T. đã bất tỉnh nên đưa đến trạm xá gần nhà cấp cứu. T. sau đó được đưa lên Bệnh viện Đa khoa huyện Củ Chi và chuyển đến Bệnh viện Nhi Đồng 1 (TP.HCM) chữa trị, nhưng do thuốc độc ngấm quá lâu trong cơ thể nên đến 10g ngày 13/10, C.T. đã tử vong...”

Trường học và cô giáo chắc chắn sẽ ân hận mãi, vì chỉ có 29USD mà em học sinh này tự tử. Quá rẻ phải không?

Tất cả những cái chết như thế, kể cả chết đuối, phải quy trách nhiệm một phần cho Bộ Giáo Dục, và dĩ nhiên, cả các cấp cao hơn.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Có những câu chuyện nghe như trên Sao Hỏa. Nghĩa là rất khó tin, vậy mà vẫn xảy ra. Và khi đã xảy ra, là phải đặt vấn đề. Và khi xảy ra hoài, là tất có chuyện không ổn.
Khi bạn có thì giờ, những nơi nào bạn sẽ tới thăm?
Nhậu là truyền thống của đàn ông Miền Tây. Khi mùa cá, tôm đầy đồng, khi mùa gặt đã kết thúc... khó ai cầm lòng đặng khi bạn hữu được cơ hội tụ tập để cùng nâng ly.
Dân Sài Gòn hồi xưa ưa mắng nhau là đồ dịch vật... hàm ý rằng người bị mắng là dân tệ hại lắm, thế nào tới lúc trời đất tru diệt bằng cách đưa ra một trận dịch để vật ngã đương sự. Tất nhiên chỉ là một cách nói thôi.
Phá đi thì dễ, nhưng xây dựng thì khó. Ai cũng biết như thế.
Chuyện nhờ người phiên dịch là thường, rất là bình thường. Vì dở ngoại ngữ là bình thường. Vấn đề là, dở thì cần khiêm tốn học, để vượt qua rào cản ngoại ngữ. Nhưng không nên để gây các tai hại lẽ ra không nên có.
Sài Gòn tuy không là thủ đô, nhưng thực tế vẫn là thành phố lớn nhất VN, là thủ đô kinh tế của VN, và riêng về ẩm thực có lẽ không nơi nào có nhiều bếp trưởng tuyệt vời như Sài Gòn.
Những người bị kỳ thị nhất tại VN hiện nay chính là người đồng tính luyến ái, dù đồng tính nam hay nữ. Bất kể rằng xã hôi đã cởi mở hơn so với thời ông bà mình, người đồng tính bây giờ vẫn bị kỳ thị từ làng xóm, cho tới nơi sở làm.
Có những chuyện không hình dung nổi... và các tai hại này luôn luôn xảy ra cho dân nghèo. Có lẽ, hiếm khi nghe chuyện nhà giàu gặp nạn. Thí dụ, như bị bác sĩ cắt nhầm 2 quả thận.
Văn bằng đại học trên nguyên tắc sẽ mở ra nhiều cánh cửa thành công, vì nó không chỉ làm cho người giữ văn bằng niềm tự hào vì đứng biệt lập với đám đông đa số, nhưng cũng chứng tỏ một tri thức cần thiết cho một số việc chuyên môn.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.