Hôm nay,  

Chợ Tình

03/08/199900:00:00(Xem: 11794)
Bạn,
Trong một thư trước chúng tôi đã nhắc đến những chợ tình mà báo chí trong nước thường khai thác qua các phóng sự về xã hội như “chợ tình đêm” ở một quận ven thành phố Sài Gòn, chợ tình lộ thiên ở gần thị trấn Đông Hà trên Quốc lộ 9 sang Lào, “chợ tình nai đồng quê” ngay tại trung tâm Hà Nội, trong đó các cô gái bán dâm trở thành hàng hóa cho khách làng chơi, hoặc những chợ tình ở các tỉnh dọc biên giới Việt-Căm Bốt mà khách hàng và người bán có khi cùng thuộc đội quân “cửu vạn”, chợ tình được kể trong lá thư này là chợ tình của người Dao ở Sapa ở vùng Tây Bắc Việt Nam. Với du khách trong và ngoài nước, Sapa không chỉ biết đến như là một thị trấn núi rừng, một điểm du lịch mà còn là một địa điểm cho những phiên chợ tình thời kinh tế thị trường như ghi nhận sau đây của một phóng viên báo VN:
Để xem chợ tình của người dân tộc, tôi đã nhờ một thổ công dẫn xuống tận xã Tả Phình (cách thị trấn Sapa hơn 10km) - một trong những xã của ngời Dao đỏ nổi tiếng với những phiên chợ tình lãng mạn. Gặp bác Lý Sai Phấu, ông giáo già người Dao, 61 tuổi. Sau khi rít một hơi thuốc lào, nhấp chén chè xanh ra điều thỏa mãn, bác kể: Ngày xưa, dân bản ở mỗi người một nơi, xa lắm, xa nhất là xã Nậm Cang bây giờ, cách thị trấn hơn 40 km. Dù xa, vẫn phải đi chợ, 12 ngày có một chợ phiên. Đến chợ phiên chỉ toàn người già. Họ đem con heo, con gà, quả trứng và những sản phẩm của mình như nấm hương, mộc nhĩ, thổ cẩm... đi bán. Họ mua về mắm, muối, vải vóc... ở xa, đi về trong ngày không được, họ phải nghỉ qua đêm ở chợ. Họ hỏi thăm về con cái của nhau, xem có đứa nào vừa ý thì phiên chợ sau dắt chúng lên xem mặt. Dần dà, thanh niên, thiếu nữ thay cha mẹ đi chợ. Chúng tự tìm hiểu nhau. Thấy hợp ý, ngay trong phiên chợ, người con trai trao luôn cho người con gái vật kỷ niệm: vòng tay, yếm vải, khăn... và thề sẽ không tán tỉnh ai khác. Họ hẹn đến phiên chợ sau sẽ cưới nhau.

Cho đến đầu những năm 90, chợ vẫn được gọi là chợ phiên, chứ không dùng chợ tình như ngày nay- bác Sai Phấu nói tiếp. Bác cho biết người Dao rất thích ca hát. Họ sống rải rác ở các xã Tả Phình, Bản Khoan, Thanh Kim, Bản Phùng, Nậm Cang, Suối Thầu, Tả Trung Hồ, Xéo Trung Hồ... Dù xa xôi, nhưng ra rẫy mà thấp thoáng thấy người cùng dân tộc mình, họ đều hát giao duyên, để thăm hỏi nhau. Trong phiên chợ, các đôi nam nữ cũng tỏ tình với nhau bằng bài hát. Suốt dãy phố Cầu Mây dẫn đến chợ Sapa, nam đứng một bên, nữ một bên và cùng nhau hát. Khi đã chọn được người tâm đầu ý hợp, họ dắt nhau đứng về một phía, rồi lại rì rầm hát suốt đêm: “Ơ, bạn xinh ơi, mình có ruộng, có nơng. Mình muốn nay mai bạn làm vợ mình. Con chim nó về rồi, theo mình về nhà, thành vợ thành chồng thôi...”
Bạn,
Cũng theo ghi nhận của phóng viên, những năm gần đây, chợ tình Sapa có nhiều thay đổi. Viên chủ tịch Hội Nông dân Tả Phình, kể lại: “Chợ tình ngày nay khác xa, người có vợ có chồng rồi vẫn đi chợ tình. Đi chợ bây giờ có xe gắn máy, không còn khó khăn nữa”. Khi phóng viên hỏi: Thế bác còn đi chợ tình không" - tôi hỏi. Viên chủ tịch trên 60 tuổi này cười, nhe cặp răng vàng sáng lóe: “Già rồi, không đi chợ tình đâu”. Song ông ta lại chỉ cho phóng viên một người Dao 42 tuổi, lấy vợ từ năm 15 tuổi. Vợ anh này là người mà anh đã tán tỉnh được từ phiên chợ. Nhưng bây giờ, cứ đến thứ bảy, anh Kinh lại lên chợ, tìm bạn gái cũ, hát cho vui suốt đêm, sáng hôm sau lại về với vợ như không có chuyện gì xảy ra.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Dân tộc Việt Nam có truyền thống kiêng nể thần thánh, bất kể là cũng từng có những chuyện cổ chọc quê thánh thần, thí dụ như chuyện con cóc là cậu ông trời. Ông bà mình ưa nói câu "có kiêng, có lành" là thế, vì hơi đâu mà chọc quê thần thánh, rủi "cõi trên" nổi giận thì rách việc.
Phá rừng như dường là chuyện muôn đời dễ kiếm tiền của các quan chức kiểm lâm và địa phương. Vấn đề khó không phải là phá rừng, mà khó chỉ là làm sao cứu rừng. Nghĩa là các quan chư!c không lạm dụng quyền lực, đồng thời cần có cơ chế giám sát. Còn không, thì phaỉ dạy cho mọi người biết yêu thương rừng.
Có phải là ảo giác, và tin đồn về ảo giác, mỗi khi có chuyện huyền bí? Việt Nam có rất nhiều nghi án cổ sử, như mộng, như thực. Thí dụ, mới đây, báo Lao Động kể về chuyện "hồn ma cung nữ đòi nợ" ở Yên Tử. Có thật không? Tại sao lại xảy ra ở Yên Tử? Hay chỉ là huyền thoại dân gian? Đặc biệt, khi chuyện gắn liền với một địa danh là Suối Giải Oan.
Kayla bị cảm, phải nghỉ học ở nhà. Mẹ em năn nỉ nhờ tôi giữ dùm Kayla, vì chị không thể nghỉ làm hôm nay. Tôi nnận lời vì hôm nay tôi cũng rảnh.
Lỗi chính tả là chuyện muôn đời, muốn thoát ra là phải học -- không chỉ là cần học nghiêm túc, mà cần phải tự xem việc tránh lỗi chính tả cũng y hệt như tu sĩ trong ngôi đền thờ ngôn ngữ và văn học. Lỗi văn học là một cấp cao hơn. Vì chính tả có khi là do phát âm sai, vì ảnh hưởng địa phương trong giọng nói, nhưng lỗi văn học khó dò hơn, vì đòi hỏi trình độ học cao hơn để dò lỗi...
Khi ngân sách các quan chức thiếu tiền, sẽ nghĩ ra đủ cách để moi tiền dân. Mới nhất, Hà Nội bày trò chận xe theo chỉ tiêu để phạt, mỗi phường phải kiếm cớ phạt người đi xe qua lại làm sao cho đủ ít nhất 50 triệu đồng mỗi tháng.
Trang Bauxite VN vừa phổ biến một “Tiếng kêu cứu từ Buôn Triết, xã Dur KMăl - Krong Ana, Đắc Lắc,” từ một người nông dân lương thiện bị quan chức cướp đất mà anh đã khai phá.
Thuốc giả trước giờ đã được cảnh báo từ lâu rồi. Câu hỏi nơi đây là, vắc xin có vướng nhầm thuốc giả không? Và các viên chức có bị nhầm bởi thuốc giả hay không, khi trình độ làm thuốc giả, thuốc dỏm ngày càng tinh vi?
Đó là chuyện công an. Chuyện dài công an. Kể hoài không hết. Chuyện nào cũng đầy nước mắt.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.