Hôm nay,  

Nơi Về Cuối Đời

14/11/201200:00:00(Xem: 9609)
Bạn thân,
Ai rồi cũng phải về với cát bụi. Không loại trừ một ai. Bởi vì, có sinh tất có tử, có thành tất có hoại.

Đối với người nghệ sĩ trong ngành nghệ thuật sân khấu Việt Nam, đời sống vốn đã khó khăn, nên khi cuối đời lại càng gian nan thập phần.

Báo Người Đưa Tin đã kể về một nơi cuối đời, và gọi là “Nơi nương tựa của những linh hồn tài hoa bạc mệnh.”

Bản tin nói, đó là nơi "yên giấc ngàn thu" của những người nghệ sĩ sau khi trả xong nợ đời sân khấu đầy vinh danh và khổ lụy...

Nơi đó, nằm khuất trong một ngõ hẻm trên đường Thống Nhất (P.11, Q.Gò Vấp, TP.SG), có một ngôi chùa đặc biệt bên cạnh nghĩa trang Nghệ sĩ, từng được cố NSND Phùng Há sáng lập cách đây nửa thế kỷ.

Nhà báo Hương Sen ghi lời nghệ sĩ hài Lý Lắc - một nghệ sĩ không gia đình, tự nguyện đến làm công quả trong chùa. Dù tuổi già, sức yếu nhưng ông rất nhiệt tình dẫn nhà báo này đi dạo một vòng quanh nghĩa trang Nghệ sĩ. Với chất giọng trầm ấm, nhỏ đều, ông kể cho tôi về lịch sử ngôi chùa đặc biệt này cũng như cuộc đời tài hoa của những nhân vật nằm đây.

Báo Người Đưa Tin ghi lời nghệ sĩ Lý Lắc, rằng chùa này do cô Bảy (NSND Phùng Há) sáng lập cách đây 60 năm. Cô thấy xót xa trước cảnh nhiều nghệ sĩ nổi tiếng một thời nhưng lúc "về chiều" lại không chốn nương thân, thậm chí đến lúc chết cũng không có hòm mà chôn. Với sự động viên của hai người bạn thân thiết là Tư Trang và Năm Châu, cô suy nghĩ đến việc tìm đất an nghỉ cuối đời cho nghệ sĩ...

Năm 1949, NSND Phùng Há huy động tiền đóng góp từ các mạnh thường quân, các doanh nghiệp có tấm lòng hảo tâm đứng ra mua đất, xây chùa và nghĩa trang. Chùa Nghệ Sĩ và nghĩa trang Nghệ sĩ được hình thành từ đó với diện tích 6.080m2, tọa lạc trên xã Hạnh Thông Tây, Gò Vấp, TP.SG.

Bản tin nói: “Hiện nay, trong chùa có tất cả 546 ngôi mộ được xây đắp chu đáo cùng 500 hũ hài cốt chứa trong hai tháp cốt trong vườn chùa". Nhìn những hũ hài cốt mà lòng tôi nao nao, chợt nghĩ đời người phải chăng rồi cũng chỉ còn lại một nắm tro tàn...”

Nơi nghĩa trang naỳ là những tài danh nghệ thuật, nổi tiếng một thời, như Phụng Há, Năm Châu, Năm Đồ, Ba Vân, Thành Tôn, Từ Anh, Tư Út...

Có ai thoát được luật vô thường? Có ai không phải chết đâu? Nghệ sĩ tài sắc tuyệt vời rồi cũng già, cũng chết, cũng về cát bụi. Do vậy, sống đời này cần lo trước cho đời sau vậy.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ông Đại sứ Mỹ Ted Osius luôn luôn gây bất ngờ... kể cả chuyện đội mưa đi lễ chùa trong dịp lễ Vu Lan Báo Hiếu.
Báo Giáo Dục VN hôm 27-8-2015 có bản tin tựa đề “Ts Trần Công Trục: Liệu có khả năng Trung Quốc và Mỹ "đi đêm" ở Biển Đông?...”
Vậy là phải, khi cho thu hồi cuốn sách đó. Vì đơn giản: học sinh không cần giỏi các trò phù thủy như đi trên thảm thủy tinh.
Đáng lo: có vẻ như chính phủ sẽ đuổi các sinh viên có suy nghĩ về dân chủ. Nghĩa là: bàn tay của an ninh sẽ kềm kẹp gài sẵn ở sân trường đại học.
Trong khi báo Lao Động kể chuyện vì lương quá thấp, công nhân thấy khó gắn bó với nghề, báo Người Lao Động rọi sáng cái nhìn về lương tôi thiểu của công nhân.
Thế cho nên, bản tin VEF viết theo Báo Giao Thông Vận Tải cho biết, “Hơn 1.500 khách của Vietjet bị từ chối nhập cảnh vào Singapore” chỉ trong 6 tháng.
Các viên chức trong nước báo động... nhưng có phải vì gà ngoại rẻ hơn, hay vì gà ta không thể rẻ hơn? Đằng nào thì gà ta cũng phải, một là làm cho rẻ hơn, hai là dẹp tiệm.
Trong bài “Vượt Biên Bằng Máy Bay” đăng ở mục Viết Về Nước Mỹ trên Việt Báo ngày 7 tháng 8-2015 của tác giả Năng Khiếu, tình hình bỏ chạy khỏi thiên đàng XHCN được kể là, trích:
Đó là lý do, cán bộ nhận hối lộ qua hình thức để cho vợ, con nhận quà sinh nhật, quà Tết, quà trung thu... Nghĩa là, các dịp lễ giao tế của xã hội, vợ con cán bộ nhận quà, không bị nghi ngờ...
Bộ Thông tin - Truyền thông chính thức cấm báo chí khai thác tin giật gân... Nhưng thế nào là tin giật gân, có vẻ như mô tả khá mơ hồ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.