Hôm nay,  

Nơi Về Cuối Đời

14/11/201200:00:00(Xem: 9872)
Bạn thân,
Ai rồi cũng phải về với cát bụi. Không loại trừ một ai. Bởi vì, có sinh tất có tử, có thành tất có hoại.

Đối với người nghệ sĩ trong ngành nghệ thuật sân khấu Việt Nam, đời sống vốn đã khó khăn, nên khi cuối đời lại càng gian nan thập phần.

Báo Người Đưa Tin đã kể về một nơi cuối đời, và gọi là “Nơi nương tựa của những linh hồn tài hoa bạc mệnh.”

Bản tin nói, đó là nơi "yên giấc ngàn thu" của những người nghệ sĩ sau khi trả xong nợ đời sân khấu đầy vinh danh và khổ lụy...

Nơi đó, nằm khuất trong một ngõ hẻm trên đường Thống Nhất (P.11, Q.Gò Vấp, TP.SG), có một ngôi chùa đặc biệt bên cạnh nghĩa trang Nghệ sĩ, từng được cố NSND Phùng Há sáng lập cách đây nửa thế kỷ.

Nhà báo Hương Sen ghi lời nghệ sĩ hài Lý Lắc - một nghệ sĩ không gia đình, tự nguyện đến làm công quả trong chùa. Dù tuổi già, sức yếu nhưng ông rất nhiệt tình dẫn nhà báo này đi dạo một vòng quanh nghĩa trang Nghệ sĩ. Với chất giọng trầm ấm, nhỏ đều, ông kể cho tôi về lịch sử ngôi chùa đặc biệt này cũng như cuộc đời tài hoa của những nhân vật nằm đây.

Báo Người Đưa Tin ghi lời nghệ sĩ Lý Lắc, rằng chùa này do cô Bảy (NSND Phùng Há) sáng lập cách đây 60 năm. Cô thấy xót xa trước cảnh nhiều nghệ sĩ nổi tiếng một thời nhưng lúc "về chiều" lại không chốn nương thân, thậm chí đến lúc chết cũng không có hòm mà chôn. Với sự động viên của hai người bạn thân thiết là Tư Trang và Năm Châu, cô suy nghĩ đến việc tìm đất an nghỉ cuối đời cho nghệ sĩ...

Năm 1949, NSND Phùng Há huy động tiền đóng góp từ các mạnh thường quân, các doanh nghiệp có tấm lòng hảo tâm đứng ra mua đất, xây chùa và nghĩa trang. Chùa Nghệ Sĩ và nghĩa trang Nghệ sĩ được hình thành từ đó với diện tích 6.080m2, tọa lạc trên xã Hạnh Thông Tây, Gò Vấp, TP.SG.

Bản tin nói: “Hiện nay, trong chùa có tất cả 546 ngôi mộ được xây đắp chu đáo cùng 500 hũ hài cốt chứa trong hai tháp cốt trong vườn chùa". Nhìn những hũ hài cốt mà lòng tôi nao nao, chợt nghĩ đời người phải chăng rồi cũng chỉ còn lại một nắm tro tàn...”

Nơi nghĩa trang naỳ là những tài danh nghệ thuật, nổi tiếng một thời, như Phụng Há, Năm Châu, Năm Đồ, Ba Vân, Thành Tôn, Từ Anh, Tư Út...

Có ai thoát được luật vô thường? Có ai không phải chết đâu? Nghệ sĩ tài sắc tuyệt vời rồi cũng già, cũng chết, cũng về cát bụi. Do vậy, sống đời này cần lo trước cho đời sau vậy.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chuyện rất lạ trong một đất nước xã hội chủ nghĩa nơi dường như chuyện gì cũng rất lạ. Chuyện xảy ra tại Thảo Cầm Viên Sài Gòn,
Dịch sang tiếng Ả Rập, rằng kỹ sư lăng mộ Ai Cập phải học chuyên viên lăng mộ Ba Đình sẽ là một tràng cười vang dội thế giới, cười tới lạnh cả tinh cầu... Tương tự.
Tha hồ đổ bỏ: từ nông sản tới thạc sĩ... Có nhiều thứ để nhà nước Ba Đình duỗi ra... Có nhiều lý do khác nhau.
Nói đầu hàng đây, chỉ muốn nói là đầu hàng tư bản, đầu hàng kinh tế thị trường. Chỉ vì lỗ thê thảm, bù lỗ hoài, kiệt sức.
Báo PetroTimes (Năng lượng Mới) có bản tin tựa đề “Cấm giảng viên yêu sinh viên là vi phạm quyền con người” nêu lập trường minh bạch lấy cớ nhân quyền.
Bản tin VietnamNet viết theo VTC ghi về điều họ gọi là “Chuyện rùng rợn quanh lời đồn 'báo oán' ở làng mổ trâu ở Hà Nội.”
Nhà nước xã hội chủ nghĩa Ba Đình lúc nào cũng bày trò, cho thấy ở Việt Nam thứ gì cũng nhất thế giới.
Có phải 2 phi cơ tác chiến của Không Quân Việt Nam rớt ở Biển Đông là do phi đạn Trung Quốc bắn hạ? Nếu như thế, hãy tin rằng ngành du lịch Việt Nam sẽ thê thảm vì cú khều Cách Không Chưởng này.
Ai cũng biết rằng kinh doanh thuận lợi, kinh tế mới tăng trưởng. Và muôn kinh doanh thuận lợi, cần có môi trường thuận lợi, cũng hệt như cây muốn cao lớn sẽ cần có gió, có nắng, có mưa, có đất tốt màu mỡ...
Rất nhiều bé gái khi bắt đầu trưởng thành, vẫn ước mơ trở thành người mẫu, diễn viên. Vì ánh sáng sân khấu lúc nào cũng tuyệt vời.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.