Hôm nay,  

Nơi Về Cuối Đời

14/11/201200:00:00(Xem: 10164)
Bạn thân,
Ai rồi cũng phải về với cát bụi. Không loại trừ một ai. Bởi vì, có sinh tất có tử, có thành tất có hoại.

Đối với người nghệ sĩ trong ngành nghệ thuật sân khấu Việt Nam, đời sống vốn đã khó khăn, nên khi cuối đời lại càng gian nan thập phần.

Báo Người Đưa Tin đã kể về một nơi cuối đời, và gọi là “Nơi nương tựa của những linh hồn tài hoa bạc mệnh.”

Bản tin nói, đó là nơi "yên giấc ngàn thu" của những người nghệ sĩ sau khi trả xong nợ đời sân khấu đầy vinh danh và khổ lụy...

Nơi đó, nằm khuất trong một ngõ hẻm trên đường Thống Nhất (P.11, Q.Gò Vấp, TP.SG), có một ngôi chùa đặc biệt bên cạnh nghĩa trang Nghệ sĩ, từng được cố NSND Phùng Há sáng lập cách đây nửa thế kỷ.

Nhà báo Hương Sen ghi lời nghệ sĩ hài Lý Lắc - một nghệ sĩ không gia đình, tự nguyện đến làm công quả trong chùa. Dù tuổi già, sức yếu nhưng ông rất nhiệt tình dẫn nhà báo này đi dạo một vòng quanh nghĩa trang Nghệ sĩ. Với chất giọng trầm ấm, nhỏ đều, ông kể cho tôi về lịch sử ngôi chùa đặc biệt này cũng như cuộc đời tài hoa của những nhân vật nằm đây.

Báo Người Đưa Tin ghi lời nghệ sĩ Lý Lắc, rằng chùa này do cô Bảy (NSND Phùng Há) sáng lập cách đây 60 năm. Cô thấy xót xa trước cảnh nhiều nghệ sĩ nổi tiếng một thời nhưng lúc "về chiều" lại không chốn nương thân, thậm chí đến lúc chết cũng không có hòm mà chôn. Với sự động viên của hai người bạn thân thiết là Tư Trang và Năm Châu, cô suy nghĩ đến việc tìm đất an nghỉ cuối đời cho nghệ sĩ...

Năm 1949, NSND Phùng Há huy động tiền đóng góp từ các mạnh thường quân, các doanh nghiệp có tấm lòng hảo tâm đứng ra mua đất, xây chùa và nghĩa trang. Chùa Nghệ Sĩ và nghĩa trang Nghệ sĩ được hình thành từ đó với diện tích 6.080m2, tọa lạc trên xã Hạnh Thông Tây, Gò Vấp, TP.SG.

Bản tin nói: “Hiện nay, trong chùa có tất cả 546 ngôi mộ được xây đắp chu đáo cùng 500 hũ hài cốt chứa trong hai tháp cốt trong vườn chùa". Nhìn những hũ hài cốt mà lòng tôi nao nao, chợt nghĩ đời người phải chăng rồi cũng chỉ còn lại một nắm tro tàn...”

Nơi nghĩa trang naỳ là những tài danh nghệ thuật, nổi tiếng một thời, như Phụng Há, Năm Châu, Năm Đồ, Ba Vân, Thành Tôn, Từ Anh, Tư Út...

Có ai thoát được luật vô thường? Có ai không phải chết đâu? Nghệ sĩ tài sắc tuyệt vời rồi cũng già, cũng chết, cũng về cát bụi. Do vậy, sống đời này cần lo trước cho đời sau vậy.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Lời năn nỉ có được nghe chăng? Vì nếu cán bộ bám ghế mãi, thế hệ hậu sinh dù có học cao, năng lực giỏi, cũng sẽ thất nghiệp mãi thôi...
Chính xác, dòng chữ trên là tưạ đề một bản tin ở báo Người Đưa Tin hôm 23-9-2014.
Có gián điệp Mỹ gài vào nhà nước Việt Nam? Hay gián điệp Tàu? Hay chỉ đơn giản là khi cán bộ muốn quậy, nên cứ bày đủ thứ trò cười cho toàn dân dậy sóng?
Đó có phải là nền văn minh Hà Nội, đặc chất Hà Nội, khi cán bộ nhân viên hét vào mặt khách hàng: Anh đừng sủa nữa?
Trong khi nhiều người Việt cứ mãi chỉ trích, mà chẳng cần biết đúng sai, rằng đa số dân Mỹ sống bê tha, hư hỏng...
Có phải cuôn phim về Tướng Võ Nguyên Giáp bị ế vì dân chúng không ưa cái gọi là chủ nghĩa xã hội?
Sẽ tới một lúc, ruộng đồng bị bỏ hoang vì nông dân rủ nhau lên thành phố tìm việc. Có phaỉ lỗi nông dân, hay lỗi ở chính sách nhà nước đã làm cho nông dân hết cách sống sót?
Trong khi đó, Infonet kể chuyện 72 tỷ đồng VN, tức 3,4 triệu USD, bị thất thoát vì các quan quận Từ Liêm.
Thợ thuyền lúc nào cũng gian nan. Cũng là vận mệnh chung của toàn dân, dĩ nhiên trừ các quan chức: sống được luôn luôn là khó.
Làm quan thời nhà nước CSVN hẳn là sướng hơn, giàu hơn thời phong kiến vua chúa nhiều.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.