Hôm nay,  

Sài Gòn: Đất Lành

09/12/201200:00:00(Xem: 8874)
Bạn thân,
Có phải là dân chơi Cầu Muối, dân chơi Cầu Ông Lãnh, dân chơi Cầu Chữ Y?

Thói quen chúng ta nghe tới dân giang hồ, chúng ta nghĩ ngay tới các địa danh trên. Nhưng đó là chuyện xưa rồi, xưa lắm rồi, như cổ tích.

Thắc mắc chỉ còn là, tại sao dân giang hồ dao búa lại ưa xuất hiện ở chân cầu?

Có phải là để thuận tiện phóng xuống sông bơi, tẩu thoát? Không, không phải. Đâu có mấy chuyện phóng xuống sông để trốn đâu.

Hay là vì dân giang hồ có thói quen thơ mộng là ưa lấy chiếc cầu làm biên giới băng đảng? Không, chớ hề có chuyện dân giang hồ ưa thích ca khúc Bên Cầu Biên Giới của Phạm Duy đâu.

Nhưng rồi gần đây, chúng ta lại nghe rằng dân giang hồ hung dữ nhất là ở đất Cảng Hải Phòng. Chính xác hay không thì không rõ, chỉ nghe đồn rằng trùm băng đảng Năm Cam ở Sài Gòn cũng sợ đụng với băng đảng Hải Phòng vào.

Bây giờ, thì tất cả đều thua giang hồ Hà Nội rồi. Chính ông Tướng Công An Sài Gòn nói thế.

Bản tin VTC ghi lời Thiếu tướng Phan Anh Minh - Phó Giám đốc Công an TP.SG - nói rằng Sài Gòn ít đầu gấu hơn Hà Nội.

Ông Minh nói như thế trong khi trả lời chất vấn của đại biểu HĐND TP vào chiều 6/12/2012.

Ông Tướng nói thế đấy nhé. Bản tin viết: “Thiếu tướng Minh cho rằng, vì lí do TP Hà Nội có quá nhiều 'đầu gấu' xưng 'hùng', 'xưng bá' khắp nơi, khó giải quyết...”

Hóa ra thủ đô tuyệt vời như thế, giành được huy chương vàng hình sự từ tay Hải Phòng rồi đấy nhé.

Bản tin VTC cũng viết:

“Về tình trạng phạm pháp hình sự trên địa bàn, khảo sát 150 đối tượng mới nhất vừa bị ngành Công an TP bắt, Thiếu tướng Minh thông tin: Có đến 50 - 60% đối tượng này là người thất nghiệp, làm nghề tự do, đã từng đi cướp giật, 49% đối tượng thất nghiệp, 24% đối tượng đã từng có tiền án, tiền sự, 41% đối tượng đã từng hay đang có lệnh truy nã của ngành Công an...

TP.HCM hiện có khoảng 10.000 người nghiện đã hồi gia, nhưng tỉ lệ tái nghiện là 3%. "Đây có thể là con số chưa chính xác, con số chính xác, đầy đủ mà ngành Công an có được có thể trên 26%, chưa kể số người hiện rời khỏi địa phương không ai biết được là đi đâu"...”(hết trích)

Tuy nhiên, Sài Gòn ra độc chiêu là đặc xá, thả tù chỉ vì tù quá đông, hết chỗ chứa.

Báo Tiền Phong gọi đó là “Đặc xá do… quá tải.”

Ông Tướng Minh nói: “Không biết nên vui hay buồn. Cách đây mấy năm chúng ta vẫn có những đợt đặc xá mà vì một trong những lý do đặc xá là trại giam quá tải, chứ không phải phạm nhân cải tạo tốt. Hai năm gần đây tình hình mới có cải thiện..."

Báo Petrotimes lập tức, trả đũa hôm sau liền, ra dáng Hà Nội đấu khẩu Sài Gòn.

Báo Petrotimes viết:

“...Ông ta lý giải rằng tội phạm tăng là do tội phạm có vũ khí nóng ở Hà Nội dạt vào, rồi do chính sách đặc xá tha tù. Theo ông, là vì nhà tù quá tải nên mới phải đặc xá, chứ không phải do cải tạo tốt. Rồi ông lại cho rằng vì Hà Nội lắm "đầu gấu" nghênh ngang cho nên mới phải thành lập liên quân 141 để trấn áp…

Quả thực, nghe tường thuật của các báo về phát ngôn của ông Minh thấy không thể hiểu nổi tại sao một Phó giám đốc Công an thành phố lại có kiểu phát ngôn tùy tiện, thiếu ý thức chính trị đến như vậy...”

Tuyệt vời. Ai là trùm dao búa ở đây? Hà Nội đầu gấu? Hay Sài Gòn chân cầu quá tải?

Hóa ra, Sài Gòn vẫn là đất lành vậy.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Đức Phật có bao giờ trục xuất một vị tăng ra khỏi một trú xứ chỉ vì một ngôi tượng hay không? Tất nhiên là không, vì thời Đức Phật không hề có tượng, và thời này trú xứ chỉ là những gốc cây, khi đó Đức Phật chỉ dạy là đừng ngồi ở gốc cây nào quá ba ngày.
Có những chuyện cực kỳ bí hiểm ở nơi naỳ. Lẽ ra điềm lành tâm linh sẽ làm cho tâm mọi người thêm an bình, lòng người thêm hòa hợp... nhưng có khi lại thêm dậy sóng gió.
Ai rồi cũng phải về với cát bụi. Không loại trừ một ai. Bởi vì, có sinh tất có tử, có thành tất có hoại.
Bạn sẽ làm gì nếu mỗi tháng có được một ngàn đôla? Và bạn có vui khi khi bạn vẫn có lương một ngàn đôla mỗi tháng, bất kể công ty của bạn thua lỗ, và bạn nghĩ mưu bày kế để chính phủ cứu nguy bằng cách tăng giá sản phẩm công ty để công ty bạn giảm thua lỗ và để dân chúng cùng chia sẻ gánh nặng cồng kềnh, trong đó có chiếc ghế bạn đang ngồi?
Câu hỏi cần nêu ra rằng, tại sao những cuộc khiếu kiện của dân oan nhiều như thế, keó dài như thế... Có phải thực sự là do chính sách giải tỏa bất toàn? Hay là do cán bộ hè nhau cướp đất của dân?
Thời xưa thì bảo rằng 10 cô con gái không bằng 1 cậu con trai.Bây giờ thì không tệ như thế, nhưng khi các bà vợ có thai, thế nào cũng được mong đợi rằng nên sinh trai hơn, chỉ vì kiểu nói người xưa là “nữ nhi ngoại tộc” -- nghĩa là, sinh con gái kể như là thuộc dòng họ khác rồi, vì lớn lên là sẽ phải thuộc hoàn toàn về họ nhà chồng.
Tham nhũng vặt có nghĩa là tham nhũng không nhiều, có nghĩa là không có giá trị tiền bạc cao... nhưng tham nhũng vặt là thứ có thể gặp ở bất cứ nơi nào.
Phóng sanh là phước đức lớn vô cùng tận. Bởi vì sinh mạng là cái quý nhất của một sinh vật, dù người hay thú.
Như thế, rồi mọi chuyện cũng xong. Sự chân thành sám hối nào cũng cần thiết, khi mình lỡ làm những gì sai trái.
Núi Cấm vẫn không ngưng các huyền thoại: từ nơi tu hành của các bậc kỳ nhân, cho tới nơi ẩn tích của các đaị võ sư danh trấn giang hồ, tới chuyện cọp ra nằm nghe tụng kinh.... và bây giờ là chuyện đại gia lên núi Cấm mua đất 'long mạch' để con cháu đời đời giàu sang phú quý.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.