Hôm nay,  

Sài Gòn: Đất Lành

09/12/201200:00:00(Xem: 9519)
Bạn thân,
Có phải là dân chơi Cầu Muối, dân chơi Cầu Ông Lãnh, dân chơi Cầu Chữ Y?

Thói quen chúng ta nghe tới dân giang hồ, chúng ta nghĩ ngay tới các địa danh trên. Nhưng đó là chuyện xưa rồi, xưa lắm rồi, như cổ tích.

Thắc mắc chỉ còn là, tại sao dân giang hồ dao búa lại ưa xuất hiện ở chân cầu?

Có phải là để thuận tiện phóng xuống sông bơi, tẩu thoát? Không, không phải. Đâu có mấy chuyện phóng xuống sông để trốn đâu.

Hay là vì dân giang hồ có thói quen thơ mộng là ưa lấy chiếc cầu làm biên giới băng đảng? Không, chớ hề có chuyện dân giang hồ ưa thích ca khúc Bên Cầu Biên Giới của Phạm Duy đâu.

Nhưng rồi gần đây, chúng ta lại nghe rằng dân giang hồ hung dữ nhất là ở đất Cảng Hải Phòng. Chính xác hay không thì không rõ, chỉ nghe đồn rằng trùm băng đảng Năm Cam ở Sài Gòn cũng sợ đụng với băng đảng Hải Phòng vào.

Bây giờ, thì tất cả đều thua giang hồ Hà Nội rồi. Chính ông Tướng Công An Sài Gòn nói thế.

Bản tin VTC ghi lời Thiếu tướng Phan Anh Minh - Phó Giám đốc Công an TP.SG - nói rằng Sài Gòn ít đầu gấu hơn Hà Nội.

Ông Minh nói như thế trong khi trả lời chất vấn của đại biểu HĐND TP vào chiều 6/12/2012.

Ông Tướng nói thế đấy nhé. Bản tin viết: “Thiếu tướng Minh cho rằng, vì lí do TP Hà Nội có quá nhiều 'đầu gấu' xưng 'hùng', 'xưng bá' khắp nơi, khó giải quyết...”

Hóa ra thủ đô tuyệt vời như thế, giành được huy chương vàng hình sự từ tay Hải Phòng rồi đấy nhé.

Bản tin VTC cũng viết:

“Về tình trạng phạm pháp hình sự trên địa bàn, khảo sát 150 đối tượng mới nhất vừa bị ngành Công an TP bắt, Thiếu tướng Minh thông tin: Có đến 50 - 60% đối tượng này là người thất nghiệp, làm nghề tự do, đã từng đi cướp giật, 49% đối tượng thất nghiệp, 24% đối tượng đã từng có tiền án, tiền sự, 41% đối tượng đã từng hay đang có lệnh truy nã của ngành Công an...

TP.HCM hiện có khoảng 10.000 người nghiện đã hồi gia, nhưng tỉ lệ tái nghiện là 3%. "Đây có thể là con số chưa chính xác, con số chính xác, đầy đủ mà ngành Công an có được có thể trên 26%, chưa kể số người hiện rời khỏi địa phương không ai biết được là đi đâu"...”(hết trích)

Tuy nhiên, Sài Gòn ra độc chiêu là đặc xá, thả tù chỉ vì tù quá đông, hết chỗ chứa.

Báo Tiền Phong gọi đó là “Đặc xá do… quá tải.”

Ông Tướng Minh nói: “Không biết nên vui hay buồn. Cách đây mấy năm chúng ta vẫn có những đợt đặc xá mà vì một trong những lý do đặc xá là trại giam quá tải, chứ không phải phạm nhân cải tạo tốt. Hai năm gần đây tình hình mới có cải thiện..."

Báo Petrotimes lập tức, trả đũa hôm sau liền, ra dáng Hà Nội đấu khẩu Sài Gòn.

Báo Petrotimes viết:

“...Ông ta lý giải rằng tội phạm tăng là do tội phạm có vũ khí nóng ở Hà Nội dạt vào, rồi do chính sách đặc xá tha tù. Theo ông, là vì nhà tù quá tải nên mới phải đặc xá, chứ không phải do cải tạo tốt. Rồi ông lại cho rằng vì Hà Nội lắm "đầu gấu" nghênh ngang cho nên mới phải thành lập liên quân 141 để trấn áp…

Quả thực, nghe tường thuật của các báo về phát ngôn của ông Minh thấy không thể hiểu nổi tại sao một Phó giám đốc Công an thành phố lại có kiểu phát ngôn tùy tiện, thiếu ý thức chính trị đến như vậy...”

Tuyệt vời. Ai là trùm dao búa ở đây? Hà Nội đầu gấu? Hay Sài Gòn chân cầu quá tải?

Hóa ra, Sài Gòn vẫn là đất lành vậy.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Nhà thơ Inrasana không chỉ là một nhà thơ nổi tiếng, nhưng ông cũng làm một hòa hài độc đáo giữa tinh hoa văn hóa Việt và Champa. Inrasara không chỉ là một cánh cửa lớn cho người muốn tìm hiểu về thi ca Việt và Chăm, mà còn là một kho tàng cất giữ lớn những gì rất nhiều người tưởng là đã mất.
Thế gian mình nhiều chuyện lạ, đặc biệt là thời này. Không biết có phải là vì thời này là mạt pháp, hay vì đó chỉ đơn giản là nghiệp lực thị hiện. Nghĩa là, những chuyện có trời mới hiểu.
Có rất nhiều những con số làm chúng ta bùi ngùi trong đời. Thí dụ, khi lên tuổi 50, hay tuổi 60. Chúng ta không cản nổi thời gian, và tóc bạc vẫn lặng lẽ bay tới, chen vào tóc, từng ngày.
Nghe bạn nói rằng, đa số hàng bên Mỹ là đồ nhập khẩu từ Trung Quốc, mình mới giựt mình xem lại, hóa ra Việt Nam còn nhập đủ thứ hơn nữa.
Lúc nào cũng thế, hễ có giai nhân là có chuyện để tranh cãi. Như bây giờ, chuyện các cô hoa hậu, người mẫu, diễn viên bán dâm vẫn là đề tài bàn cãi chưa dứt ngoài phố, trong nhà, và cả trên báo chí... những nơi mà thời bao cấp không cho bàn luận công khai chuyện này lâu dài như thế.
Khi nào vàng mất giá trị của vàng? Đó là câu hỏi và là nỗi lo cho người dân Việt hiện nay.
Bây giờ, mở tờ báo nào ra xem, cũng thấy những lời kêu gọi đổi mới giáo dục, hay canh tân giáo dục, và vân vân.
Trong những giây phút nguy hiểm, khi tên tuổi tan vỡ vì những lỗi lầm của mình, đôi khi lời nói từ một người bạn thân, tuy không cứu vãn được, nhưng cũng có thể làm ấm lòng. Nhất là khi nêu ra một sự thật.
Có những phong tục đã trở thành gánh nặng cho người dân. Trong đó, là chuyện “ăn uống, cỗ bàn” tại nhiều địa phương làng quê.
Hãy hình dung rằng bạn lấy 1/5 hay 1/4 một bài viết của khoa học gia Albert Einstein và ghi tên bạn là tác giả. Như thế gọi là đạo văn.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.