Hôm nay,  

Nghề Bán Rắn

18/01/200100:00:00(Xem: 8250)

Bạn,
Chỉ còn gần một tuần nữa là đến Tết năm con Rắn. Trong những tuần vừa qua, thị trường rắn đã trở nên sôi động. Hàng ngày, lượt người đổ về Sài Gòn bán rắn ước tính khoảng 50 đến 70 người/ngày. Chuyện mưu sinh của người bán rắn đã được một nữ phóng viên báo Thanh Niên ghi nhận qua đoạn ghi chép dưới đây.
Những người bán rắn có một ít là dân Đồng Nai, còn hầu hết là người Tây Ninh và các vựa tại Hóc Môn, Củ-Chi, những vựa lúa thu mua rắn từ miền Tây lên hoặc bắt rắn từ rừng rú ra. Trong những cái lồng sắt của nhiều người bán rắn dạo đèo sau lưng thường có một bộ rắn chín con, 1 con tắc kè, 1 con bìm bịp và khá nhiều hũ rượu rắn. Một bộ như vậy khoảng 5 kg, nếu bán được với giá 500 ngàn đồng, họ sẽ lời từ 100-150 ngàn đồng. Có ngày đắt hàng, họ bán được đến 5 bộ, nhưng cũng có khi mấy ngày liền mới bán được một bộ. Về phương tiện hoạt động, phần lớn người bán rắn đều sắm điện thoại di động để liên lạc với khách hàng. Một thanh niên bán rắn nói: “Có điện thoại di động, tốn một chút nhưng rất tiện. Khách cần, phone một cái là có ngay. Đôi khi ở nhà cũng bán được hàng”. Về các loại rắn thì rắn hổ hành, rắn rỉ cốc, rỉ cá thường được các nhà hàng, quán nhậu đặt mua. Còn những loại rắn dùng làm dược liệu trị đau lưng nhức mỏi được khách giới bình dân mua lai rai. Riêng với các loại rắn “cao cấp” như rắn hổ mang, hổ lửa, hổ rồng... thường được khách nước ngoài, đặc biệt là Đài Loan vô cùng ưa chuộng thông qua món rượu pha với máu còn nóng của các loại rắn này. Nhiều thanh niên bán rắn đã học tiếng Đài Loan để có thể giao tiếp và nói được tên các loại rắn.

Cũng theo báo Thanh Niên, khi nói về nguy hiểm của nghề, nhiều thanh niên bán rắn nói: Lúc đầu cũng sợ rắn độc cắn chết lắm chứ. Nhưng vì thất học, ruộng đất không đủ mầm ăn thì biết làm gì khác để sống bây giờ. Vả lại, nhờ biết học cách làm rượu rắn, tụi tui cũng thấy vui với nghề này khi góp phần chút chút bệnh cho người khác. Qua tìm hiểu, phóng viên báo Thanh Niên thấy đó chưa phải là tất cả lý do chọn nghề của họ. Thực ra, do bán rắn rất được tự do, phóng khoáng về giờ giấc, địa điểm, thu nhập dù không còn quá hấp dẫn như trước nhưng vẫn còn khá dễ sống. Hơn nữa, đây là một nghề khá độc quyền, thường họ hàng, xóm giềng truyền nối nhau chứ không phải ai muốn làm là làm được. Ngay cả phụ nữ, họ phải có chút máu liều bởi rắn các độc càng mắc. Nữ phóng viên trên từng chứng kiến một chị bán rắn phải cố làm cho ông khách Đài Loan tin một con rắn mà chị bán là rắn hổ mang, chị đã lấy thanh sắt chọc cho con rắn bành cố ra, trong khi người khách đứng xa xa la xí xô và gật đầu lia lịa. Trên thực tế, đã có không ít người bán rắn bị rắn cắn phải cắt bỏ phần thịt thối, thậm chí có người tử vong. Tuy nhiên, đa số vẫn chưa có ý định từ bỏ nghề và cho rằng sinh nghề tử nghiệp là chuyện bình thường.
Bạn,
Cũng theo phóng viên trên, những thanh niên bán rắn đã giải thích rằng, làm nghề này ít cô nào dám lấy làm chồng, trừ những người thật bản lĩnh hoặc cùng nghề nghiệp, địa phương. Đó là chưa kể một số anh chàng còn sinh tật đam mê rượu chè, tụ tập đánh bài tứ sắc ăn tiền trong giờ họp mặt nghỉ ngơi trên hè phố. Cũng có những người bán rắn mang nhiều u uẩn trong đời sống riêng, như câu chuyện một thanh niên tên Vũ, 30 tuổi, ngụ ở huyện Dương Minh Châu, Tây Ninh. Ngày này, Vũ làm rắn cho người Đài Loan uống rượu và ít ai biết được trong sâu thẳm tâm hồn. Vũ luôn mang một mối tình buồn: người yêu của Vũ bỏ đi lấy chồng Đài Loan và sang sống hẳn bên xứ người. Đôi lúc, Vũ hy vọng vẩn vơ một ngày nào đó, tình cờ tiếp xúc với ông chồng người yêu cũ và biết đâu, cả với chính người yêu xưa qua cái điện thoại di động!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chuyện chi phí khổng lồ này là của các lớp mầm non. Có những em học lớp mầm non tại VN với học phí trung bình gần 1.000 đôla mỗi tháng. Nghĩa là học phí một em bé cao gấp hàng chục lần lương của một công nhân trung bình làm việc mệt nhọc suốt cả tháng.
Đó là những chuyện lạ nhất trần gian này, nhưng lại đang xảy ra tại Việt Nam.
Nói tới Sài Gòn, tất phải nói tới Bùi Giáng, một nhà thơ bước đi xiêu vẹo giữa đời, và đã ném thơ lên giữa trời để rồi biến thành mưa hoa bay khắp phố phường.
Có một đặc điểm hẳn là bạn còn nhớ: dân Sài Gòn mình ngồi đâu cũng nhậu được, từ trong nhà ra tới hàng quán cũng thoải maí, từ tiệm sang hèn đủ cấp cho tới hè phố hay bờ bụi công viên...
Có vẻ như bài thơ của Bà Huyện Thanh Quan thời đầu thế kỷ 19, sau khi Nguyễn Ánh lên ngôi năm 1802 và dời thủ đô về Huế, là cũng muốn nói về Chùa Một Cột, nơi bây giờ chưa thành phế tích nhưng đã gây bất bình cho những người quan tâm về sự chăm sóc di tích lịch sử này.
Lúc nào cũng luôn luôn có chuyện chữa bệnh kiểu kỳ lạ. Hết kiểu thầy bùa đánh đá bệnh nhân để chữa bệnh, rồi bây giờ tới kiểu thầy vuốt chữa bệnh.
Trong khi nhà nước Hà Nội luôn luôn nói rằng chế độ điều hành theo phương pháp “tập thể lãnh đạo, cá nhân phụ trách...” thì có một nhân vật mới thăng lên chức Bộ Trưởng, liền được ca ngợi là “ảnh quyết ngay, khỏi cần bàn...” Nghĩa là, không có chuyện tập thể lãnh đaọ nào hết.
Nền văn hóa đọc tại Việt Nam bây giờ èo uột quá, tuy là sách in quá nhiều nhưng lại với lượng ấn bản quá ít, khi so với dân số. Vấn đề đau đầu nữa là vì tuổi trẻ trong trường học không được khuyến khích đọc,
Dân tộc Việt có nhiều truyền thuyết tuyệt vời, rất mực nhân bản... Nhiều, nhiều lắm.
Sau nhiều xì căng đan về đạo văn bùng nổ, thậm chí tới bậc Tiến sĩ cũng bị liên hệ, một cơ quan thông tấn trong ngành đạị học Việt Nam bắt đầu tuyên chiến với hành vi đaọ văn, nghĩa là hành vi copy công trình nghiên cứu hay sáng tác của người khác và đề tên mình vàò. Trễ, nhưng cũng thật là cần thiết.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.