Hôm nay,  

Thể Dục Thể Thao

18/02/201300:00:00(Xem: 7376)
Bạn thân,
Nhớ hồi đi học, mỗi lần ra sân trong giờ thể dục thể thao là ông thầy bắt vừa chạy, vừa hát bài “Học sinh là người tổ quốc mong cho mai sau...” Mới biết, kỷ niệm tuyệt vời, một lần in vào trí nhớ thơ trẻ, là chúng ta khó quên vậy.

Nhưng cũng qua đó, chúng ta biết rằng thời chúng ta đi học tiểu học và trung học là miễn phí. Khi ra sân tập thể dục là miễn phí, không như bây giờ, chỉ để ý thức rằng đi học như thế, đúng là học và tập để chuẩn bị ra sức đóng góp cho tổ quốc.

Thời này lại khác, khác xa lắm. Không vui gì với thể dục thể thao, nhất là khi các cụ mấp mé 90 tuổi lại bị ép đóng tiền thể thao.

Báo Kiến Thức kể về chuyện “Ép vợ chồng cụ già 89 tuổi đóng tiền thể thao” ở tỉnh Thanh Hóa.

Bản tin báo này kể:

“Vợ chồng già năm nay đã 89 tuổi, sống bằng trợ cấp hàng tháng của nhà nước, thế nhưng nhiều năm qua vẫn bị làng bắt đóng nhiều khoản tiền phi lý.

Theo trình bày của cụ Lê Văn Chấu (sinh năm 1924) và cụ Lê Thị Du (sinh năm 1924), ngụ tại làng Quang Thắng, xã Quang Trung, huyện Ngọc Lặc, tỉnh Thanh Hóa, mặc dù hai cụ đã hết tuổi lao động cách đây gần 30 năm, nhưng năm nào cũng vậy, trưởng làng Quang Thắng vẫn yêu cầu gia đình hai cụ phải đóng góp nhiều khoản tiền hết sức phi lý.

Gần đây nhất, làng Quang Thắng xây dựng nhà văn hóa thôn, hai cụ bị trưởng làng yêu cầu đóng 600.000 đồng. Không có tiền, trước sức ép của truởng làng, hai cụ thui thủi chống gậy đi xin người thân mỗi người một ít, gom góp được 500.000 đồng đóng cho thôn. Tuổi già sức yếu, hai cụ xin trưởng làng thương hoàn cảnh neo đơn, ốm đau bệnh tật phải tự chăm sóc lẫn nhau vì con cháu đều ở xa cho hai cụ được miễn 100.000 đồng còn lại nhưng vẫn không được truởng làng chấp nhận.

Cuối năm 2012, làng Quang Thắng làm đường nông thôn, gia đình hai cụ lại tiếp tục bị trưởng thôn yêu cầu phải đóng 301.000 đồng, bằng với số tiền những gia đình khác trong làng phải đóng góp.

Mới được con gái ở Đắk Nông gửi về 1 triệu đồng để hai cụ ăn Tết nhưng làng lại cho người đến truy thu, buộc hai cụ lại phải đóng 200.000 đồng, tiếp tục nợ làng thêm 100.000 đồng nữa.

Ngoài ra, mặc dù hai cụ năm nay đã gần 90 tuổi, đi lại rất khó khăn nhưng một số người trong “ban bệ” của làng vẫn tới yêu cầu hai cụ đóng 20.000 đồng để ủng hộ đội thể thao làng đi thi đấu...”

Quả nhiên, tuyệt vời xã hội chủ nghĩa... Mong cho mai sau cái gì ở đây, với các cụ 89 tuổi này?

Khi các cụ chết, hẳn là sẽ bị truy thu, siết cho đủ tiền thể thao mới cho đem đi chôn?

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Sự thật là thế: chỉ có cán bộ mới cần văn bằng giả. Nghĩa là, bằng giả là điều kiện cần, tuy chưa đủ,
Câu chuyện tới hôm nay là hạ màn, đúng ra là có kết quả phân xử từ cấp Sở.
Bạn hãy hình dung rằng, nếu thi ca Việt Nam không có Inrasara... Và hãy hình dung rằng một vùng ven biển Miền Trung
Việt Nam sẽ có nhà máy điện hạt nhân? Đúng vậy, chính phủ đã quyết định thế rồi.
Thế nào là buôn người? Tại Việt Nam, nạn buôn người ra sao, nguy hiểm tới đâu?
Việt Nam mình có nhiều tệ nạn, tất nhiên. Nhưng hẳn là, tất cả các tệ nạn đều có thể dẹp bỏ được,
Thiệt ra tựa đề như thế là dựa theo kiểu thời thượng, kiểu mấy cô bây giờ (không nhiều, dĩ nhiên, thời xưa còn ít hơn nữa)
Câu chuyện rất buồn, rất rất buồn đã xảy ra: thầy trò đánh nhau trong lớp học. Dĩ nhiên, ai cũng có lỗi,
Hôm qua nói chuyện lễ hội, từ chuyện ồn ào hỗn loạn cho tới chuyện mê tín quá lố,
Lễ hội là văn hóa, là nếp sống, là hiển lộ những ẩn tàng cảm xúc của một dân tộc, hay của một tỉnh,
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.