Hôm nay,  

Bôxít, Đã Bảo Mà

24/02/201300:00:00(Xem: 6786)
Bạn thân,
Câu chuyện ông Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng năm 2009 tuyên bố hùng hồn rằng khai thác bauxite Tây Nguyên là chủ trương lớn của “Đảng và Nhà Nước,” bác bỏ hết những phản biện từ nhiều ngàn vị trí thức, chuyên gia... bây giờ mới thấy khủng hoảng. Đỉnh cao trí tuệ của nhà nước bây giờ mới trở thành trò giễu cho cả thế giới.

Báo Pháp Luật TP có bài viết, nêu hẳn trên tựa đề về tình hình “đỉnh cao trí tuệ” cựa quậy và bị cứa đau.

Trong khi đó, báo Dân Việt có bài viết “Nhà máy alumin Tân Rai: Rơi vào bế tắc!”

Tiến Sĩ Nguyễn Thành Sơn, Giám đốc Ban Quản lý Các dự án than đồng bằng sông Hồng (thuộc Vinacomin), đưa lời khuyên trên báo Pháp Luật TP:

“...Tôi không rõ ai là “thầy dùi” cho Vinacomin và cho Bộ Công Thương về việc chọn địa điểm Kê Gà để xây cảng. Nhưng tôi biết rất rõ rằng những người có thẩm quyền ký trình và quyết định của Vinacomin đều không rành về cảng biển và cả về bauxite.

Vinacomin đã từng đề nghị Viện Kinh tế của Bộ Xây dựng tính toán, đánh giá hiệu quả kinh tế của dự án Nhân Cơ. Đến nay vẫn chưa có kết quả. Hình như không ai có thể tính ra hiệu quả kinh tế của dự án Nhân Cơ (dù chỉ là trên giấy, giống như dự án Tân Rai). Điều này bản thân nó đã nói lên rất nhiều. Việc “thử nghiệm” đã diễn ra trong hơn ba năm qua như vậy là đã quá đủ. Vinacomin nên tổng hợp kết quả và báo cáo rõ với Chính phủ, càng sớm càng tốt, nếu không càng “cựa quậy” càng bị “cứa” đau.”

Trong khi đó, báo Dân Việt phỏng vấn Tiến Sĩ Nguyễn Quang A, và được nghe rằng:

“Khó khăn đã được báo trước...

Báo chí vừa rộ lên câu chuyện bauxite gặp khó khăn, về việc Thủ tướng yêu cầu ngưng xây dựng cảng Kê Gà - cảng chuyên dụng cho việc chuyên chở bauxite, về nguy cơ phải tính toán lại thậm chí dừng sản xuất bauxite...

Nhà nước đã bỏ ra hàng chục ngàn tỷ đồng để đầu tư xây dựng 2 nhà máy sản xuất alumina từ quặng bauxite ở Tân Rai và Nhân Cơ dù có sự phản đối của rất nhiều chuyên gia. Các chuyên gia kinh tế đã cảnh báo dự án bauxite chắc chắn lỗ; các nhà bảo vệ môi trường cảnh báo về sự hủy hoại môi trường, tàn phá đường sá; các tướng lĩnh cảnh báo về mối nguy hiểm an ninh quốc gia… Gần 3.000 người đã ký kiến nghị về vấn đề này từ đầu 2009. Thế nhưng dự án vẫn được tiến hành! Nay nhà máy Tân Rai vừa đi vào sản xuất và có cảnh báo ấy đã trở thành sự thật! Khó khăn của các dự án bauxite đã được báo trước từ rất lâu rồi, từ khi chưa động thổ nhà máy đầu tiên! Phải xem xét trách nhiệm của những người đã tham gia quyết định các dự án này. Các cựu lãnh đạo của Tập đoàn Than - Khoáng sản Việt Nam, các quan chức không chịu lắng nghe và ra quyết định sai lầm sẽ phải chịu trách nhiệm chính trị, kinh tế thậm chí hình sự nếu phát hiện ra sự dối trá trong đề xuất, bảo vệ dự án đang có nguy cơ đổ bể và gây ra sự lãng phí to lớn này...”

Đã bảo mà, đã bảo mà... Những bài học đầy nước mắt như thế, tiền ném ra như thế, trong khi trong năm 2012 hơn 100.000 doanh nghiệp sụp tiệm và công nhân mất việc hàng loạt... Đã bảo mà, vậy mà đỉnh cao trí tuệ có nghe đâu.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Đó là một chữ lạ, “truyện ngôn tình.” Thực ra, thể văn chương này không lạ. Nhưng lạ chỉ là, khi thể truyện này tạo thành một niềm say mê cho tuổi trẻ Việt Nam một cách bất thường. Chúng ta có thể thắc mắc: tại sao tuổi trẻ quay đầu với xã hội, và để rồi vùi đầu vào trang sách truyện ngôn tình?
Có những chuyện không thể cứ để xảy ra hoài. Bởi vì, người xưa nói, như chim thoát chết sau khi bị tên bắn, từ đó về sau hễ gặp cành cong là nghĩ tới cung. Người tất nhiên cũng có những nỗi quan tâm tương tự.
Công ty nào cũng thế, luôn luôn đòi hỏi người lao động phải có khả năng hoàn tất công việc được giao phó. Nghĩa là, đúng nghề, đúng việc.
Cuộc đời luôn luôn đổi dời. Không có gì bất biến, trường cửu. Tuổi thanh xuân của chúng ta rồi già, rồi suy yếu. Những ngôi làng tại Việt Nam cũng thế, những nét truyền thống mờ nhạt dần. Tất nhiên là, đổi mới phaỉ có tốt và cả xấu, ai cũng biết.
Một thời chúng ta nhìn các thầy giáo, cô giáo như những vị thần linh... nhưng bây giờ thì không như thế nữa.
Một thời, chúng ta từng ngồi đọc sách ở các thư viện Sài Gòn. Nơi đó, thời đó, chữ nghĩa còn là cái gì rất mực thiêng liêng.
Hãy hình dung rằng, khi các em bé tiểu học đọc sử, nhìn hình Hai Bà Trưng, Bà Triệu, Nữ Tướng Bùi Thị Xuân... cỡi voi, chỉ huy quân binh ra chiến trường... và rồi sẽ hỏi, xem con thú gì khổng lồ lạ kỳ, đang sử dụng thay cho ngựa chiến...
Có những điều như dường bất khả vẫn xảy ra trong đời naỳ. Không, chúng ta không bàn chuyện phép lạ, hay bất kỳ những gì siêu nhiên nơi đây. Chỉ bàn về cõi người của mình thôi.
Chúng ta đang sống trong một thời lắm bệnh, và do vậy để chữa lắm bệnh tất phải có thuốc đa dụng, đa năng... Làm sao tìm ra phương thuốc đa dụng,đa năng?
Bạn có bao giờ nghĩ rằng chúng ta là những người ưa nhậu? Vậy mà dưới mắt nhiều người ngoại quốc, hình ảnh đàn ông Việt Nam ưa nhậu lại là ấn tượng khó quên của họ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.