Hôm nay,  

Bắt Dân Gánh Nợ?

11/03/201300:00:00(Xem: 10487)
Bạn thân,
Chỉ vì tính sai một lá bài trên chiếu bạc, người ta có thể sẽ trắng tay, rỗng túi dễ dàng.

Thế gian gọi như thế, cờ bạc là bác thằng Bần. Đơn giản, vì cờ bạc là đợi chờ may rủi, là hy vọng mưa rơi ngày nắng hạn, là kiểu ôm cây đợi thỏ, là kiểu ra ngoài các tính toán của kỹ thuật khoa học.

Đánh bạc là chuyện đã thấy rồi: những quả đấm thép như Vinashin, Vinalines đều lỗ thê thảm, đều đốt tiền biểu diễn lấy tiếng...

Tại sao gọi “những quả đấm thép” là đánh bạc? Đơn giản, chưa cần bàn kiểu kinh doanh mua tàu cũ, mua taù nằm ụ, mua tàu rỉ sét về để bơm giá, chia nhau bỏ túi... Chỉ cần nói rằng, đưa những đại doanh nghiệp cho các quan chức không từng ngụp lặn trong kinh doanh cũng là kiểu đánh bài liều: Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng đã vào sòng bài, đánh bạc kiểu, nặn lá bài kiểu Bầu Kiên, kiểu Dương Chí Dũng để hy vọng lòi ra lá bài Hyundai, Samsung, Daewoo...

Đánh bạc như thế là đốt tiền của dân. Nếu là tiền riêng của cô Phượng, hẳn là ông Dũng không dám đánh bạc như thế.

May mắn, đưa cô Tô Linh Hương, con ông Tô Huy Rứa, vừa xong đaị học ngành báo chí sang nắm đại doanh nghiệp Vinaconex, vài tháng sau là cô tự giác rút lui. Có lẽ, cô không muốn đốt tiền của dân?

Trường hợp bôxit Tây Nguyên cũng là điển hình.

Báo Tuổi Trẻ có bản tin tựa đề “Mỗi người dân gánh 10 USD nợ cho nhà máy alumin,” trong đó ghi nhận tình hình thê thảm. Bài báo viết:


“Trước thực tế dự án bôxit Tây nguyên đang có nguy cơ càng sản xuất càng lỗ, TS Nguyễn Văn Ban, nguyên trưởng ban bôxit - nhôm Tổng công ty Khoáng sản VN, cho biết với tổng mức đầu tư khoảng 900 triệu USD.

Tính ra mỗi người dân VN đang gánh khoảng 10 USD nợ cho nhà máy alumin.

Ông Ban nói:

- ...Ngay thời đó, chúng tôi đã cảnh báo khả năng lỗ. Tiếc rằng nhà máy vẫn được xây và đến nay tình hình đúng như cảnh báo...

Tôi nghĩ chuyện bị lỗ không chỉ do nguyên nhân khách quan, chậm tiến độ hai năm khiến tăng 30% chi phí tổng đầu tư dự án, riêng tiền lãi vay hai nhà máy cũng đã tăng cả trăm triệu USD. Việc chậm tiến độ, tăng chi phí cũng là nguyên nhân khiến tăng giá thành, giảm hiệu quả dự án. Lỗ còn do dùng công nghệ Trung Quốc nên tỉ lệ thu hồi alumin trên quặng chỉ khoảng 85%, các hãng tiên tiến có thể đạt 87%. Thứ nữa, tiêu hao năng lượng cho một đơn vị sản phẩm của dự án cũng cao hơn so với chỉ tiêu của các hãng tiên tiến...”

Có phải đơn giản vì xài kỹ thuật Trung Quốc? Hay vì cố ý cãi lời nhân sĩ trí thức, nên trời phạt cho? Hay là, có biết sẽ lỗ, nhưng cần có dự án để chia bớt tiền vào túi?

Thế giới kinh doanh, dư tiền, hốt bộn tiền, lại chia tiền cho dân. Riêng VN lại bắt dân gánh nợ.

Ai đã nặn lá bài bôxit và hy vọng lòi ra là casino Macau?

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chuyện gì cũng vậy, cũng cần có một khuôn phép gọi là chuẩn mực, bấy giờ mới thấy hết cái đẹp, cái tinh vi. Nếu không có chuẩn mực, tất sẽ hỗn loạn, sẽ chỉ là tiếng ồn của người tâm thần.
Trong khi chúng ta đọc tràn ngập những tin hình sự hàng ngày ở Hà Nội, ở Sài Gòn, ở Cần Thơ... đời sống trở nên đầy những nỗi lo, những sợ hãi. Rồi may mắn, đôi khi gặp những bản tin làm dịu lòng mình xuống, khi niềm tin được khơi dậy về cái thiện bản nhiên trong lòng người.
Có những dòng chữ viết lên vách, và đời sau ca ngợi là thơ thần, bút thánh. Có những nét vẽ sau khi hoàn tất trên vách, lập tức trở thành bất tử.
Bạn hãy hình dung rằng khi một công nhân bị nợ lương, là bao nhiêu chuyện thảm họa dây chuyền sẽ xảy ra. Vậy mà đó lại là hiện thực đang diễn ra đối với hàng chục ngàn công nhân.
Tình yêu mang tới hạnh phúc cho đời người. Tình yêu là sự chia sẻ, là niềm vui, là chung bước để cặp tình nhân dìu nhau đi trên những năm tháng gian nan của đời người. Tình yêu như thế cũng là tránh nhiệm, là gánh vác một phần gánh nặng trăm năm cho nhau.
Cái đầu mình khá u tối, nên rất thường khi gặp những chữ viết tắt trên báo chí Việt Nam, nghĩ hoài cũng không ra nổi. Như thế, gặp các trưoòng hợp tối nghĩa, hay chữ ít gặp, thì đành chịu. Nghĩa là, mình nghĩ, chức năng truyền thông của báo chí chưa đạt nổi.
Mỗi người đều mang ơn một số thầy giáo, cô giáo nào đó. Từ bậc mẫu giáo, bậc tiểu học, bậc trung học và rồi đaị học... thế nào cũng có lúc chúng ta sơ xuất, vấp ngã và rồi được một thầy giaó hay cô giáo chìa tay ra giúp, đỡ lên và dìu chúng ta đi tiếp.
Quý thầy giáo và quý cô giáo, tức là ngành giáo dục, trên nguyên tắc là phải tuyệt vời trong sáng đạo đức. Lịch sử Việt Nam cũng đã từng có những thấy giáo tuyệt vời, như Thầy Chu Văn An, như Thầy Nguyễn Đình Chiểu...
Nghệ thuật là gì? Và làm vai MC để dẫn chương trình trong các buổi họp mặt, tiệc cưới... có cần tới nghệ thuật không? Và nếu thiếu nghệ thuật, các buổi đó có trở nên nhạt nhẽo hay không? Thậm chí, nếu không khéo, MC có thể làm mất vui cả một tiệc cưới hay không?
Có những di sản văn hóa mang theo những mảng hồn dân tộc, mà chúng ta khi nhớ tới vẫn luôn luôn cảm động, vì đó là một phần lịch sử mở nước, dựng nước của ông bà mình.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.