Hôm nay,  

Thò Tay Phá Dân Chủ

28/03/201300:00:00(Xem: 7914)
Bạn thân,
Những màn độc chiêu phá hoại người dân chủ vẫn liên tục diễn ra. Một thời công an đã tưng bừng chụp 2 bao cao su cho Luật gia Cù Huy Hà Vũ, rồi chụp mũ cô Phạm Thanh Nghiên ngồi ở nhà tọa kháng là quậy sóng Biển Đông...

Nhưng tới mục quậy nhóm 72 trí thức mới là chiêu mới: viết danh sách ma gửi tới trang Bauxite VN, xin ký tên hàng loạt, nhưng đọc một dọc hàng chữ là lời mắng nhiếc các nhà hoạt động dân chủ.

Bài viết của nhóm Bauxite Việt Nam hôm 27/03/2013 có tựa đề “Lại một con sâu muốn chui vào xây tổ trong Danh sách Kiến nghị 72” đã kể câu chuyện này.

Sau những giải thích về bản Kiến nghị đòi dân chủ, nhóm trí thức Bauxite VN kể về chuyện quậy phá mới:

“Vừa rồi, chúng tôi đã phát hiện một e-mail lấy danh nghĩa những người dân ở thị trấn Mỏ Cày, Bến Tre gửi đến chúng tôi một danh sách 44 người với những lời lẽ giáo đầu rất mùi mẫn. Xin mời bà con cùng đọc nguyên văn:

Chúng tôi là những người dân ở Thị trấn Mỏ Cày, huyện Mỏ Cày Nam, tỉnh Bến Tre xin gửi danh sách chúng tôi vận động được trong tổ dân phố do Thầy Nguyễn Hải Quang trực tiếp đi vận động và nhờ em Nguyễn Duy An đánh máy chuyển đi.

Phạm Đình Thủy Nguyên, buôn bán
Phạm Đình Đức Nguyên, buôn bán
Hồ Minh Nhuận, giáo viên
Nguyễn Sỹ Phan, thợ sắt
Hoàng Lê Phong Phú, thợ uốn tóc
Trần Thị Nam Phương, thợ uốn tóc
Nguyễn Hải Quang, giáo viên
Đào Việt Sâm, công nhân
Lê Văn Sỹ Tâm, công nhân
Trần Văn Thạch, hưu trí
Nguyễn Quốc Thái Hòa, sinh viên
Trần Thị Thiên Thanh, sinh viên
Đoàn Tấn Nhé, làm ruộng
Lê Vĩnh Thăng, học sinh
Lưu Trần Văn Ổi, làm ruộng
Đào Tấn Thi, làm ruộng
Đặng Văn Bỉ, buôn bán nhỏ

Nguyễn Nhật Thuyết, tài xế
Phùng Huy Trò, tài xế
Phạm Thị An Toàn, nhà giáo
Huỳnh Thị Cái, nội trợ
Phạm Minh Trọng, làm ruộng
Trần Thi Kim Ngay, nội trợ
Nguyễn Đình Minh Trung, sinh viên
Ngô Văn Út Thôi, thợ hồ
Vũ Anh Tuấn, thầu xây dựng
Hoàng Thị Xít, làm ruộng
Hoàng Thị Tụy, làm ruộng
Thân Đình Bô, buôn bán nhỏ
Lưu Khả Văn, hưu trí
Đặng Hữu Sỹ, công nhân
Trần Văn Vân, công nhân
Huỳnh Nhân, công nhân
Nguyễn Thị Viện, công nhân
Hoàng Sỹ Các, hưu trí
Nguyễn Hữu Vinh, buôn bán
Nguyễn Hữu Cho, tài xế
Tô Thị Ái Vỹ , nhân viên nhà hàng
Ngô Ngân Nữa, bảo vệ
Nguyễn Khắc Xuân, bảo vệ
Đào Tấn Vố, cựu chiến binh
Nguyễn Đỗ Yên, cưu chiến binh
Huỳnh Duy Một, cựu chiến binh
Nguyễn Phúc Yên, cựu chiến binh

Thoạt nhìn vào số lượng người ký có xuất thân là nông dân, công nhân, sinh viên, học sinh, người buôn bán nhỏ, bảo vệ, cựu chiến binh... trong phần liệt kê trên đây, ai mà chẳng lấy làm cảm động! Nhưng hãy thử đọc ngược lên số 44 tên người – kết quả của việc “đi vận động” của một “thầy Nguyễn Hải Quang” nào đó – ta sẽ đọc ra ngay dòng chữ: “Một Vố Nữa Cho Các Nhân Sỹ Bô Xít...” (đọc cách quãng bỏ một tên lấy một tên).

Vậy là thưa ông/bà Bần Cố Nông, lần này thì chúng tôi đã không thật dạ tin người đến mức để ông/bà bôi bẩn bản Danh sách kiến nghị mà người dân trông mong. Còn như vế cuối câu nhắn ngầm của ông bà, được nói với một giọng không bao giờ có trên trang của chúng tôi, thì đành xin chuyển để ông/bà nhận lại: “Thôi Ngay Cái Trò Bỉ Ổi Nhé”...”

Nghĩa là, nếu chỉ đọc tên (không đọc họ và không đọc tên đệm), từ dòng áp chót trở lên, cách dòng, sẽ thấy...

Toàn văn ở đây:
http://boxitvn.blogspot.com

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Đó là những chuyện diễn ra hàng ngày, quanh đây: những bữa ăn ngập đầy hóa chất. Hóa chất thực ra là một phát minh tuyệt vời của nhân loại, vì nếu không có ngành hóa học phát triển như hiện nay, khoa học không thể đem tới cho nhân loại quá nhiều tiện như như hôm nay.
Một thời, chúng ta say mê đọc truyện Tàu. Những tác phẩm kinh điển như Tam Quốc Chí, Thủy Hử, Tây Du Ký, vân vân... liên tục như được đọc từ thế hệ này sang thế hệ kia.
Những trang giấy xưa cổ, ấp ủ những thông tin quý giá về những thời xa vắng của quê nhà, đang biến dần đi.
Học sinh là người của tương lai. Đất nước sau này hưng vong đều nhờ vào các học trò đang ngồi miệt mài học ở các trường lớp. Và không giúp các em, có nghĩa là tự mình cắt đứt những mầm hưng thịnh tương lai của đất nước.
Có một kiểu nói thường nghe quen ở Sài Gòn, khi bất chợt thấy xảy ra những điều trái mắt trái tai: dzô dziên. Nghĩa là “vô duyên.”
Một thời chúng ta ngồi miệt mài đọc sách ở Thư Viện Chùa Xá Lợi, rồi ở Thư Viện Lincoln, rồi ở Thư Viện Quốc Gia... đó là chưa kể những ngày đứng bên các kệ sách Khai Trí để đọc chùa, đọc cọp. Những kỷ niệm về thời say mê sách vở như còn in đậm trong trí nhớ, bất kể những chòm tóc bạc đã phất phơ trước mắt.
Nhiều người nói rằng dân Việt Nam không có văn hóa chen lấn. Nghĩa là, không chịu đứng vào hàng, cứ chen lên trước, cứ chen vô giữa, cứ lấn cho người ta dạt ra sau để mình đứng trước. Có đúng như thế không, và tại sao?
Tại sao những chuyên gia ưu tú, những sinh viên xuất sắc lại muốn rời bỏ Việt Nam? Có phải vì quê nhà đã trở thành nơi chỉ giành những vị trí tốt cho con cháu cán bộ, và để mặc cho các sinh viên tốt nghiệp đaị học ra đường phố ngồi bán trà đá, đạp xe bán dạo cà phê?
Xiếc là một nghề khó theo đuổi. Không phải ai tập cũng được. Do vậy, khi một gánh xiếc lưu diễn vào một thành phố, ai cũng háo hức muốn xem những trò biểu diễn lạ.
Văn chương là vùng đất của nhiều kho tàng ẩn kín. Không phải ai cũng dễ dàng thấy được các kho tàng này.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.