Hôm nay,  

Hành Hung Phóng Viên

15/04/201300:00:00(Xem: 6452)
Phóng viên bây giờ bị hành hung nhiều quá. Có phải đây là cách sắp xếp, dàn dựng để phóng viên bớt săm soi vào những chuyện tiêu cực?

Bởi vì dân mình hễ gặp chuyện bất bình, thường là nhờ tới phóng viên để đèn trời soi sáng. Nhưng khi phóng viên cầm đèn trời tới xem, là nhiều nhà báo lâm cảnh nguy ngập: bị hành hung.

Mới nhất, báo Tiền Phong trong bản tin hôm 11-4-2013 đã kể chuyện một phóng viên bị hăm dọa chặt tay, giết chết.

Bản tin Tiền Phong viết:

“Chiều 10/4, bà Nguyễn Thu Hương, Tổng Biên tập Báo Lao Động Nghệ An (Cơ quan ngôn luận của Liên đoàn Lao động Nghệ An) cho biết: Cơ quan này đã gửi văn bản đề nghị Công an thành phố Vinh và Công an tỉnh Nghệ An xác minh, điều tra làm rõ kẻ đã gọi điện đe dọa chặt tay, giết chết phóng viên Đặng Trọng Đức và có biện pháp bảo vệ phóng viên trong quá trình tác nghiệp.

Theo tường trình của phóng viên Đặng Trọng Đức, lúc 14 giờ 30 phút ngày 9/4, một người đàn ông đã gọi điện vào điện thoại di động của phóng viên đe dọa: “Tao sẽ chặt tay, giết chết mày”.

Người này còn nhắc đến hai vụ hai nhà báo Hùng Vỹ (Báo Thương Mại) và Sao Mai (Võ Thanh Mai- Báo NNVN) thường trú ở Nghệ An từng bị sát hại và bị chém để “khủng bố” tinh thần PV Đức...”

Lý do dễ hiểu, vì phóng viên Đặng Trọng Đức viết loạt bài về tiêu cực của các quan chức nhà nươc ở TPVinh cho thuê mặt tiền làm ki-ốt kinh doanh trái với Nghị định 66/NĐ-CP, đăng trên Báo Lao Động Nghệ An.

Theo thông tấn Infonet đã liệt kê một số “vụ đe dọa, hành hung, xâm hại sức khỏe, tính mạng nhà báo gần đây”.

Infonet kể rằng vào tối 9/4, bà B. N (phóng viên thuộc Văn phòng Đông Bắc Bộ của báo Thanh Niên) đang đi trên đường Lê Lai, quận Ngô Quyền, TP. Hải Phòng thì bị một đối tượng lạ mặt tạt axit vào người. Theo thông tin ban đầu, bà N. bị phỏng nặng ở vùng cổ và tay, trên mặt bị một vết phỏng nhẹ. Bà N. là phóng viên của báo Thanh Niên theo dõi địa bàn tỉnh Quảng Ninh.

Hay là, “Ngày 3/4, Báo Nông nghiệp Việt Nam (NNVN) đưa tin cho biết số điện thoại 0973401056 ngày nào cũng nhắn tin với lời lẽ vô văn hóa, sặc mùi xã hội đen, đe dọa sẽ xử phóng viên Báo NNVN...”

Và vân vân.

Phải chăng, nghề báo phải trả giá cho sự thật tới mức như thế không? Bởi vì ai cũng biết các hồ sơ tiêu cực và tham nhũng bị phanh phui chủ yếu là chuyện về các quan chức -- vì chỉ có đi làm quan mới có quyền tham nhũng, có quyền thiên vị hay ưu đãi doanh nghiệp.

Các quan thù phóng viên tới mức như thế sao?

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Lo nhất trong cõi này là bệnh… vì sức khỏe là vàng. Hễ bệnh là phải tới bệnh viện, nhưng sơ suất là toi mạng… Đó là chưa kể chuyện tốn tiền.
Thoải mái cắt cáp viễn thông… chuyện rất lạ xảy ra tại Cần Thơ. VOV kể chuyện Cần Thơ: Làm rõ việc chủ đầu tư tự ý cắt cáp viễn thông ở khu dân cư… Việc cắt cáp do Chủ đầu tư Khu dân cư Hưng Phú thực hiện và các doanh nghiệp viễn thông không được thông báo trước,
Chỉ một ngụm bia cho vui, thế là lãnh búa… Trong tình hình say rượu lái xe gây ra nhiều tai nạn trên toàn quốc, an toàn giao thông đang được siết kỹ thêm.
Nhà nước VN sẽ làm mạng xã hội riêng cho VN để cạnh tranh với Facebook, YouTube… Có nổi không?
Báo Pháp Luật kể: Rạng sáng 15-7, tại rạch Nha Mân (đoạn thuộc ấp Tân Thuận, xã Tân Nhuận Đông, huyện Châu Thành, Đồng Tháp) đã xảy ra một vụ sạt lở khiến năm căn nhà bị sụp xuống sông hoàn toàn, bảy căn nhà khác bị ảnh hưởng.
Câu chuyện cái lu chống ngập lụt do một Phó giáo sư Tiến sĩ đương nhiệm đại biểu Hội Đồng Nhân Dân TP. SG nêu lên làm người dân cười hoài không thôi.
Hàng giả là bình thường… hàng dỏm, hàng nhái cũng là bình thường. Nhưng tranh và sách là văn hóa, là tâm hồn, là cái đẹp của nghệ thuật… không lẽ cũng giả, cũng nhái. Vậy mà, chạy trời không khỏi giả với nhái.
Dân số ngày càng đông… Chen nhau mà đứng, ra phố chạy xe là tha hồ nghẽn đường…
Bản tin VOV kể chuyện TPSG: Phát hiện mì sợi vàng nghi nhiễm hàn the trong bữa ăn công nhân… Đoàn kiểm tra của Ban Quản lý ATTP thành phố đã phát hiện thực phẩm mì sợi vàng phục vụ bữa ăn trưa cho công nhân dương tính với hàn the.
Tàu lửa đụng là chuyện hiếm trên thế giới, nhưng vẫn thường xảy ra tại Việt Nam…


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.