Hôm nay,  

Khi Trai Ế Vợ

19/04/201300:00:00(Xem: 10520)
Một thời con gái ế chồng thê thảm, vì chiến tranh kết thúc... chiến binh chết quá nhiều, đàn ông vào tù lũ lượt tỷ lệ đếm không hết. Lúc đó, nhiều phụ nữ độc thân sắp quá lứa đành phải chọn biện pháp “xin con” và trở thành các bà mẹ đơn thân, vì không muốn lủi thủi một mình khi về già.

Bây giờ thì con trai ế vợ thê thảm, vì dân mình ưa sinh trai hơn gái, thế là bỗng nhiên dư thừa con trai, và bỗng nhiên có hiện tượng sẽ có nhiều triệu anh ế vợ.

Chuyện này đã báo động từ nhiều năm rồi. Bản tin RFI cuối năm 2008 đã cho biết:

“Trai thừa gái thiếu: 3 triệu đàn ông Việt Nam sẽ khó kiếm vợ trong 20 năm tới?

Theo tính toán của Tổng Cục Dân số - Kế hoạch gia đình, nếu đà mất cân bằng nam nữ cứ tiếp tục như hiện nay, đến năm 2030, sẽ có khoảng ba triệu đàn ông Việt Nam tới tuổi lập gia đình sẽ khó mà tìm cho được nguời bạn đời...”

Bản tin mới ở Chùa Phúc Lâm, đăng lại từ báo Người Đưa Tin, kể chuyện “Khi trai 'ế' bỏ 'nghìn đô' đi cắt tiền duyên.”

Bản tin lạ này nói:

“Trong xu hướng kết hôn muộn như hiện nay, không chỉ các cô gái mà rất nhiều “anh hai” lớn tuổi cũng sốt xình xịch với dịch vụ cắt tiền duyên vì nghĩ rằng bị "người âm" "ám" không cho đi lấy vợ.

Nắm bắt được tâm lý này, rất nhiều những người hành nghề mê tín dị đoan đã lợi dụng kiếm lợi, gây ra bao chuyện dở khóc, dở cười cho những chàng trai mang mặc cảm ế.

Bảy lần cắt tiền duyên vẫn chưa lấy được vợ

Anh Nguyễn Văn Liêm (35 tuổi) ở phố Vĩnh Hồ, Tây Sơn, Đống Đa (Hà Nội) là một người thành đạt trong sự nghiệp nhưng lại lận đận trong tình duyên. Nhà ở Thủ đô, gia đình khá giả, thu nhập cao với vị trí trưởng phòng kinh doanh trong một công ty lớn cũng không giúp anh Liêm tìm được một người vợ ưng ý. Người thích anh thì anh không thích và ngược lại, người anh thích thì lại chẳng để ý tới anh. Vậy là nghe lời mẹ, một nhà giáo về hưu năm nay gần 60 tuổi đang khao khát được bế đứa cháu đích tôn, anh Liêm chấp nhận đi cắt tiền duyên tới bảy lần.

Vì tin lời thầy bói nói đứa con trai duy nhất bị một ma nữ si tình đeo đuổi không cho tiếp cận với bất cứ cô gái nào nên từ hai năm nay mẹ anh Liêm đã đưa anh đi khắp nơi làm lễ. Cứ nghe ở đâu có thầy cao tay là hai mẹ con lại tìm tới ngay, từ Hà Nội, Hải Dương cho tới Lạng Sơn, Thanh Hóa, Nghệ An... Mỗi lần đi cắt duyên chi phí bỏ ra cũng không phải là nhỏ, ít thì vài triệu đồng, nhiều thì lên tới hơn chục triệu đồng, chưa kể chi phí ăn uống, đi lại...”

Trời ạ... Mới 35 tuổi mà lo ế vợ? Trai Hà Nội sao lo sớm thế? Vào Sài Gòn mà xem, lấy vợ, lấy chồng trễ là bình thường. Thậm chí, độc thân vẫn là bình thường.

Đời người có quá nhiều chuyện để lo, nếu đã tin chuyện tiền duyên để đi tìm thầy làm lễ cắt bỏ, thì tại sao không tin vào luật nhân quả tất phải dẫn tới duyên số cho kiếp này.

Có thầy bùa nào qua mặt được luật nhân quả không? Hẳn là không vậy.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chuyện gì cũng vậy, cũng cần có một khuôn phép gọi là chuẩn mực, bấy giờ mới thấy hết cái đẹp, cái tinh vi. Nếu không có chuẩn mực, tất sẽ hỗn loạn, sẽ chỉ là tiếng ồn của người tâm thần.
Trong khi chúng ta đọc tràn ngập những tin hình sự hàng ngày ở Hà Nội, ở Sài Gòn, ở Cần Thơ... đời sống trở nên đầy những nỗi lo, những sợ hãi. Rồi may mắn, đôi khi gặp những bản tin làm dịu lòng mình xuống, khi niềm tin được khơi dậy về cái thiện bản nhiên trong lòng người.
Có những dòng chữ viết lên vách, và đời sau ca ngợi là thơ thần, bút thánh. Có những nét vẽ sau khi hoàn tất trên vách, lập tức trở thành bất tử.
Bạn hãy hình dung rằng khi một công nhân bị nợ lương, là bao nhiêu chuyện thảm họa dây chuyền sẽ xảy ra. Vậy mà đó lại là hiện thực đang diễn ra đối với hàng chục ngàn công nhân.
Tình yêu mang tới hạnh phúc cho đời người. Tình yêu là sự chia sẻ, là niềm vui, là chung bước để cặp tình nhân dìu nhau đi trên những năm tháng gian nan của đời người. Tình yêu như thế cũng là tránh nhiệm, là gánh vác một phần gánh nặng trăm năm cho nhau.
Cái đầu mình khá u tối, nên rất thường khi gặp những chữ viết tắt trên báo chí Việt Nam, nghĩ hoài cũng không ra nổi. Như thế, gặp các trưoòng hợp tối nghĩa, hay chữ ít gặp, thì đành chịu. Nghĩa là, mình nghĩ, chức năng truyền thông của báo chí chưa đạt nổi.
Mỗi người đều mang ơn một số thầy giáo, cô giáo nào đó. Từ bậc mẫu giáo, bậc tiểu học, bậc trung học và rồi đaị học... thế nào cũng có lúc chúng ta sơ xuất, vấp ngã và rồi được một thầy giaó hay cô giáo chìa tay ra giúp, đỡ lên và dìu chúng ta đi tiếp.
Quý thầy giáo và quý cô giáo, tức là ngành giáo dục, trên nguyên tắc là phải tuyệt vời trong sáng đạo đức. Lịch sử Việt Nam cũng đã từng có những thấy giáo tuyệt vời, như Thầy Chu Văn An, như Thầy Nguyễn Đình Chiểu...
Nghệ thuật là gì? Và làm vai MC để dẫn chương trình trong các buổi họp mặt, tiệc cưới... có cần tới nghệ thuật không? Và nếu thiếu nghệ thuật, các buổi đó có trở nên nhạt nhẽo hay không? Thậm chí, nếu không khéo, MC có thể làm mất vui cả một tiệc cưới hay không?
Có những di sản văn hóa mang theo những mảng hồn dân tộc, mà chúng ta khi nhớ tới vẫn luôn luôn cảm động, vì đó là một phần lịch sử mở nước, dựng nước của ông bà mình.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.