Hôm nay,  

Sài Gòn Đẹp Lắm

01/05/201300:00:00(Xem: 6126)


Sài Gòn lúc nào cũng tuyệt vời. Ca khúc Sài Gòn Đẹp Lắm lúc nào cũng vang vang trong tâm hồn mình, những khi mình vui, kể cả những khi mình buồn, những khi mình dạo phố, và kể cả những khi ngồi bên hè phố nhìn nắng chiều.
Ca khúc này hình như của nhạc sĩ Y Vân thì phaỉ, mình còn nhớ hoaì hình ảnh:
"Dừng chân trên bến khi chiều nắng chưa phai,
Từ xa thấp thoáng muôn tà áo tung bay
Nếp sống vui tươi nối chân nhau đến nơi này
Saigon đẹp lắm, Saigon ơi! Saigon ơi!"
Và ngay cả khi ngồi trong nhà, khi đèn đêm tắt ngóm khắp nơi, hễ nghĩ tới Sài Gòn, lòng mình vẫn biết ơn thành phố này. Đẹp lắm, đẹp tuyệt vời là nơi cưu mang mình, kể cả những khi mình đau đớn hay giẫn dữ vì các bất trắc trên đời này.
Báo Sài Gòn Tiếp Thị có bài viết “Thành phố “không giống ai”...” đã nêu lên một khía cạnh đa văn hóa của Sài Gòn, mà mình nghĩ là ai cũng phải đồng ý:
“...Thành phố này vốn nổi danh là nơi “đất lành chim đậu”, là vùng đất “tứ hải giai huynh đệ”, nơi hội tụ đủ mặt anh hào đất nước. Mọi người đến đây, mang theo trong hành trang của mình đặc sản văn hoá bản địa nơi mình sinh ra. Lịch sử mảnh đất này cho thấy từ thiết chế nhà nước, đến con người từ xưa đến nay chưa bao giờ tẩy chay ai, miễn họ có tấm lòng và thiện chí. So với các vùng miền khác thì đây là nơi đa dạng văn hoá, đa dạng dân tộc, tôn giáo nhất cả nước. Ai mang gì đến đây cũng được, muốn giữ điều gì cũng được miễn là điều đó không làm phương hại cộng đồng và bản thân không thấy “kỳ” là được. Nặng như tiếng Quảng, nhẹ như tiếng Hà Nội, trau chuốt như tiếng Huế, đồ ăn cay nồng như miền Trung, ngọt như miền Tây, mặn như miền Bắc đều được hoan nghênh ở đất này. Chỉ ở xứ này mới có thể tìm thấy những thứ mà ở nơi khác bị coi là kỳ dị, kỳ quặc, không giống ai...

Đất lành của mọi giấc mơ
Khí hậu thời tiết, truyền thống cư trú, và cơ chế chuyển động xã hội của mảnh đất này cũng góp phần tạo nên một phần khác trong con người ở đây. Mảnh đất này có cái lạ là chính bản thân đời sống và quan hệ xã hội của nó làm cho con người thay đổi tính cách một cách tự nhiên. Những ai cực đoan quá đến đây sẽ bớt thái quá, những ai bủn xỉn quá đến đây sẽ bớt keo kiệt, những ai ù lỳ, chậm chạp đến đây sẽ năng động, linh hoạt hơn và có một điều ai cũng thấy là nếu ai đó sống ở đây chỉ dăm năm thôi thì nhất định sẽ bị lây nhiễm một thứ “căn tính” được truyền từ đời này qua đời khác là mọi người đều tỏ ra cởi mở hơn, chân thật hơn, phóng khoáng hơn, bớt hẳn đi những thứ phô trương hình thức, màu mè mang từ nơi khác đến. GS.KTS Hoàng Đạo Kính có một nhận xét chí lý là “Chơi với người Sài Gòn có cái sướng là không cần mang mặt nạ, không phải đóng kịch”. Thật ra những sự thay đổi đó diễn ra trong mỗi “người Sài Gòn hai quê” một cách tự nhiên, như nhiên. Khi còn ở quê, có những ước mơ chỉ là ước mơ, những “cá tính” phải giấu đi thì khi sống ở mảnh đất này người ta có thể thực hiện được ước mơ đó, và có điều kiện “bùng nổ tính cách” trở thành những con người vượt trội...”
Đúng vậy... đa dạng văn hóa, đa dạng dân tộc, đa dạng tôn giáo. Đúng vậy... ai bủn xỉn, tới đây sẽ bớt keo kiệt, kẻ ù lì sẽ lanh lợi hơn. Và điểm mình thích nhất là, đặc biệt Sài Gòn không kịch tí nào cả.
Chỉ có một màn kịch phải diễn duy nhất là khi phải viết đơn từ với chữ “Thành phố Hồ Chí Minh” thay cho “Thành phố Sài Gòn.” Hỏng viết như thế là bị rầy liền thôi...

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Đức Phật có bao giờ trục xuất một vị tăng ra khỏi một trú xứ chỉ vì một ngôi tượng hay không? Tất nhiên là không, vì thời Đức Phật không hề có tượng, và thời này trú xứ chỉ là những gốc cây, khi đó Đức Phật chỉ dạy là đừng ngồi ở gốc cây nào quá ba ngày.
Có những chuyện cực kỳ bí hiểm ở nơi naỳ. Lẽ ra điềm lành tâm linh sẽ làm cho tâm mọi người thêm an bình, lòng người thêm hòa hợp... nhưng có khi lại thêm dậy sóng gió.
Ai rồi cũng phải về với cát bụi. Không loại trừ một ai. Bởi vì, có sinh tất có tử, có thành tất có hoại.
Bạn sẽ làm gì nếu mỗi tháng có được một ngàn đôla? Và bạn có vui khi khi bạn vẫn có lương một ngàn đôla mỗi tháng, bất kể công ty của bạn thua lỗ, và bạn nghĩ mưu bày kế để chính phủ cứu nguy bằng cách tăng giá sản phẩm công ty để công ty bạn giảm thua lỗ và để dân chúng cùng chia sẻ gánh nặng cồng kềnh, trong đó có chiếc ghế bạn đang ngồi?
Câu hỏi cần nêu ra rằng, tại sao những cuộc khiếu kiện của dân oan nhiều như thế, keó dài như thế... Có phải thực sự là do chính sách giải tỏa bất toàn? Hay là do cán bộ hè nhau cướp đất của dân?
Thời xưa thì bảo rằng 10 cô con gái không bằng 1 cậu con trai.Bây giờ thì không tệ như thế, nhưng khi các bà vợ có thai, thế nào cũng được mong đợi rằng nên sinh trai hơn, chỉ vì kiểu nói người xưa là “nữ nhi ngoại tộc” -- nghĩa là, sinh con gái kể như là thuộc dòng họ khác rồi, vì lớn lên là sẽ phải thuộc hoàn toàn về họ nhà chồng.
Tham nhũng vặt có nghĩa là tham nhũng không nhiều, có nghĩa là không có giá trị tiền bạc cao... nhưng tham nhũng vặt là thứ có thể gặp ở bất cứ nơi nào.
Phóng sanh là phước đức lớn vô cùng tận. Bởi vì sinh mạng là cái quý nhất của một sinh vật, dù người hay thú.
Như thế, rồi mọi chuyện cũng xong. Sự chân thành sám hối nào cũng cần thiết, khi mình lỡ làm những gì sai trái.
Núi Cấm vẫn không ngưng các huyền thoại: từ nơi tu hành của các bậc kỳ nhân, cho tới nơi ẩn tích của các đaị võ sư danh trấn giang hồ, tới chuyện cọp ra nằm nghe tụng kinh.... và bây giờ là chuyện đại gia lên núi Cấm mua đất 'long mạch' để con cháu đời đời giàu sang phú quý.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.