Hôm nay,  

Phải Cảm Ơn Mất Điện

24/05/201300:00:00(Xem: 8544)
Vậy là hôm Thứ Tư 22-5-2013 lại có màn cúp điện. Bỗng dưng 22 tỉnh Miền Nam mất điện. Thế là nhiều dân Miền Bắc cười vào mũi các kỹ sư điện Miền Nam.

Nhiều cơ xưởng doanh nghiệp la làng, vì mất sản xuất, lỗ thê thảm...

Mình thì thấy, cũng cần cảm ơn EVN nhé. Không có sự cố này, làm sao biết mạng lưới điện Miền Nam dễ bị “hư vô hóa” như thế. Mình bực dọc vì điện cúp, cái quạt máy được cho nghỉ nhiều giờ đồng hồ, ra thềm nhà nhìn ngó trời đất mông lung... mình vẫn vui vì, đấy nhé, có cảnh báo an ninh quốc gia rồi đấy nhé.

Thoạt tiên, khi nghe chuyện cúp điện xuất phát từ Bình Dương, mình nghĩ ngay tới Phố Tàu Bình Dương, không lẽ có ổ đặc công Hoa Nam, Hoa Bắc nào đang thực tập cắt điện. Rủi sau này, một quả bom làm gãy một trụ điện cũng sẽ làm mất điện toàn Miền Nam thì sao?

Nhiều chuyên gia cũng khéo léo nêu lên nỗi ngờ vực.

VTC News có bản tin nêu ngay câu hỏi lên tít: “Mất điện toàn miền Nam chỉ do lái xe cẩu?”

VTC nêu lên những lo lắng:

“Chuyên gia kinh tế cho rằng, sự cố mất điện toàn miền Nam cần phải xem xét trách nhiệm sâu sắc, có phải chỉ khách quan do lỗi của tài xế xe cẩu?”

Ngay sau khi sự cố mất điện toàn miền Nam và nguyên nhân được EVN đăng tải trên báo chí là do một chiếc xe cần cẩu trồng cây trong khu vực Thành phố mới Bình Dương chạm vào đường dây 500kV ở khoảng trụ 1072-1073 gần trạm biến áp 500kV Tân Định, nhiều chuyên gia cho rằng, nguyên nhân này cần phải được làm rõ và xem còn nguyên nhân nào khác không.


Cho rằng nguyên nhân EVN đưa ra chưa hợp lý, chuyên gia kinh tế cao cấp Lê Đăng Doanh thẳng thắn nói: “Chiều qua, tôi ở miền Nam và chứng kiến việc mất điện đó, việc giải thích chính thức của EVN là do 1 cái xe cẩu. Vậy câu hỏi đặt ra là hệ thống an ninh điện đã được bố trí tốt chưa? Tại sao đường 500kv lại thấp như vậy vì quy định là cao hơn như thế. Đề nghị EVN làm rõ để xảy ra sự việc tai hại như hôm qua”.

Sự cố mất điện toàn miền Nam có chỉ là do lái xe cẩu vô tình chạm phải?

Cũng theo ông Doanh, chỉ với một sự cố như vậy mà đã làm cho 22 tỉnh phía Nam bị mất điện trong nhiều giờ. Nơi mất lâu nhất lên đến 10 – 12 tiếng. Ở TP HCM nơi sớm nhất thì cũng đến 4 giờ chiều mới có, còn nhiều nơi thì đến tận 22 giờ đêm...”

Thế naỳ nhé, khi xảy ra chiến tranh, một quả phi đạn từ Biển Đông bắn vào, làm sụp một trụ điện... chúng ta cũng mất điện luôn 22 tỉnh Miền Nam sao?

Thường thì, mất điện ở diện rộng như thế, hẳn không phải vì một dây điện, mà rõ ràng phải là có một dàn máy vi tính điều khiển mạng lưới điện 22 tỉnh bị đánh sập. Hồi đó, mấy năm trước, cũng có tin mấy tiểu bang Mỹ bị mất điện vì tin tặc quậy. Vì lưới điện bố trí như lưới cá của ngư dân, nút này hỏng là điện giữ được ở nhiều mắc lưới khác. Chỉ khi dàn vi tính trung ương bị sập, mới có sự cố diện rộng như thế thôi.

Phải cảm ơn mất điện nhé, vì đây là cú khều về an ninh quốc phòng đấy.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Vậy là chữ nghĩa có vấn đề... Thực tế, không rõ nghiêm trọng tới mức nào, nhưng thấy rõ là Báo Văn Nghệ Công An nâng lên tầng nghiêm trọng, để gọi là chơi một màn quy chụp hàng loạt để viết: “một số “văn tài” của Việt Nam đã và đang làm ngược, biến mọi giá trị thành rác thải văn hóa độc hại...”
Đầu tư Mỹ sẽ bỏ chạy khỏi Việt Nam để rút về Hoa Kỳ, nhằm hưởng lợi luật thuế mới? Đó là nỗi lo mới cho kinh tế VN, nếu các công ty Mỹ theo lời kêu gọi của TT Trump rút tiền về Mỹ mở hãng xưởng trên đất Mỹ, thay vì bơm ra ngoài...
Có khi xin lỗi cũng là một cách hạ nhục... Như trường hợp công an Phú Quốc muốn người bị bêu tên mua, bán dâm xuất hiện trở lại để được xin lỗi...
Tại sao công an bêu tên người mua dâm và bán dâm? Luật pháp Việt Nam có hình phạt như thế không? Hay chỉ tối đa là phạt hành chánh, tức là phạt tiền? Tại sao một cựu quan chức đã từng nói rằng nếu không có kỹ nghệ tình dục, ngành du lịch Đà Nẵng và Sâm Sơn sẽ thê thảm... vì biển của mình đâu có chắc là bằng biển Thái Lan, nhưng vì nhan sắc mới là một trong các yếu của các đội kiều nữ U-23...
Hóa ra, ăn trứng vịt lộn cũng cần có nghệ thuật. Dân VN ăn quen rồi, nên không biết đó là nghệ thuật. Nhưng ngoại kiều thì, sơ xuât nuốt trứng, mới biết là ăn cũng cần học.
Việt Nam có thể rơi vào bẫy nợ của chính phủ Trung Quốc? Nghĩa là, sẽ có cơ nguy các thế hệ tương lai sẽ è cổ ra trả nợ do các lãnh đạo hiện nay vô tư vay? Đó là viễn aảh đáng sợ, nếu nhìn thấy gương trước mắt ở một sô quôc gia...
Bạn còn nhớ cuốn tiểu thuyết Bắc Trẻ Đồng Xanh? Tác giả là Jerome David "J.D." Salinger bản dịch Việt là Ni sư Thích Nữ Trí Hải...
Có vẻ như ông thầy Anh văn lỡ lời khó trụ lại Việt Nam... bất kể rằng chính phủ Hà Nội nói là không có ý trục xuất ông Thầy này. Chỉ vì lỡ lời xúc phạm Tướng Võ Nguyên Giáp, ông Tây Dan Hauer đang hứng mưa đá khắp trời...
Lộ đề thi hình như là chuyện thường gặp... Mấy hôm trước, lộ đề thi ở Nha Trang, bây giờ ở Đắk Lắk... Hôm trước nghe nói Vũ Nhôm lộ bí mật, không rõ là bí mật gì. Nhưng chuyện ông thầy dạy tiếng Anh đụng chạm tướng Võ Nguyên Giáp, thì đây lại là cấm kỵ khác. Trên mức cấm kỵ, như hồ sơ tình ái của ông Hồ, hiển nhiên là bí mật quốc gia rồi... Có ai mang họ Hồ nối dõi cụ Hồ Sĩ Tạo đâu, chưa thấy minh danh, nhưng hẳn có nhiều.
Vậy là quân lực Mỹ kết thân với quân lực Việt Nam... và như một hình thức bày tỏ tôn trọng dân tộc chủ nhà, Bộ Trưởng Quốc Phòng Mỹ tới thắp hương ở Chùa Trấn Quốc... một hình ảnh đẹp tuyệt vời. Trong khi đó dân mình ai cũng lo chuyện Hán hóa đang diễn ra tiệm tiến ở mọi vùng đất nước, như dường cán bộ đã bị mua chuộc.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.