Hôm nay,  

Người Mẹ Của 20 Đứa Con

29/08/200000:00:00(Xem: 5911)
Bạn,
Người mẹ trong câu chuyện này là một phụ nữ ở Tây nguyên, 51 tuổi, làm nghề nông, đời sống còn nhiều khó khăn, thế nhưng đã cưu mang dạy dỗ 20 người con, trong đó có đến 17 người con nuôi. Chuyện về người mẹ này được một phóng viên báo Tuổi Trẻ ghi lại như sau.

Chị tên thật là Mát, nhưng dân Lộc Phát lâu nay quen gọi chị là mẹ Mát. Sinh năm 1949 trong một gia đình nghèo, từ năm 14 tuổi, chị đã lủi thủi sống với mẹ. 19 tuổi, chuẩn bị lập gia đình, trong một lần vào Sài Gòn cùng với người chồng sắp cưới, chị gặp một bé gái lên năm mồ côi. Chị quyết định đem đứa bé về nuôi, đứa con nuôi đầu tiên của chị. Cô bé tên Ngọc, chưa một lần biết mặt mẹ ruột. Đã đôi lần chị dắt con nuôi về lại Long Khánh tìm mẹ của nó để thắp một nén nhang.

Vợ chồng chị sống bằng nghề nông, đầu tắt mặt tối với việc khai hoang trồng tỉa. Có dư dã gì đâu nhưng trước mãnh đời đơn côi, lỡ vận chị không cầm được nước mắt lại mở rộng vòng tay đón về. Có khi đó là một trẻ em sống lang thang đầu đường xó chợ, có khi là một thanh niên sống nghề rừng bị sốt rét ác tính, xa gia đình không người chăm sóc, cũng có khi đó là một thiếu niên bị cha mẹ ruồng bỏ không chốn tựa nương, lại có khi đó là một thiếu nữ trong lúc quẫn trí (vì thất tình) đang toan tính tự vẫn. Và cũng có những đứa trẻ sắc tộc thiểu số nghèo khổ, mồ côi.

Từ năm 1969 đến năm 1995, chị đã lần lượt cưu mang 17 đứa con nuôi. Chị đã đôi lần gánh chịu nỗi đau đứt ruột trước cái chết thương tâm của hai đứa con đẻ của mình. Mới đây thôi, mùa hè 1999, đứa con trai duy nhất của chị đang học tại đại học Kỹ thuật Sài Gòn về nghỉ hè không may bị tai nạn giao thông chết. Chị chỉ còn lại hai đứa con gái (một đang học Đại học Đà Lạt, một học lớp 9).

Với tấm lòng người mẹ, chị đã cưu mang dạy dỗ hết thảy 20 đứa con của mình. Q về với mẹ khi đã gần 20 tuổi nhưng không biết một chữ cắn đôi. Mẹ đã dạy từng chữ a,b,c cho đến khi viết được thư tình gửi người yêu. Một khi nhắc đến chuyện này, Q bẽn lẽn mắc cỡ. Q không bao giờ quên ơn “cô giáo” đã dạy dỗ mình nên người. Tất cả những đứa con dù là con đẻ hay con nuôi chị đều dạy phải cần cù, chăm chỉ lao động. Chị bảo điều này học được ở mẹ của chị, nay đã 75 tuổi nhưng ngày ngày bà vẫn lọc cọc đạp xe lên nương rẫy để hái chè, cà phê.

Tất cả những đứa con khi đến tuổi trưởng thành chị đều kiếm vợ, gã chồng cho. Chỉ sau khi đứa con đầu lòng thôi nôi chị mới cho ra ở riêng. Một cặp chị đều cất cho một căn nhà nhỏ, kèm theo năm bảy sào chè, cà phê làm vốn. Trong niềm hạnh phúc, chị kể: Vợ chồng Thanh mới mua thêm được mấy mẫu cà phê. Vợ chồng Phương mới mua căn nhà ở đội 9. Bá Phúc, đứa con nuôi thứ 11, cưới vợ năm 1989, có ba con, năm nay cũng dư ra 7 tấn cà phê, 10 ngày lại có gần một tấn chè. Đại gia đình của chị tính cả con lẫn cháu có đến gần 60 người.

Bạn,
Dến thăm căn nhà của người mẹ tên Mát, nhìn căn nhà vách ván, lợp tôn rất đỗi đơn sơ, phóng viên báo Tuổi Trẻ không khỏi bỡ ngỡ. Người chồng tâm tình: Xây nhà thì dễ thôi, chỉ cần bán bớt 1 ha chè là có nhà cao cửa rộng. Nhưng thấy không cần thiết, chúng tôi muốn dành tất cả cho các con, đời chúng tôi đã khổ nhiều rồi, các con tôi cũng khổ... Nay tuổi già thấy vợ chồng con cái hòa thuận, vui vẻ là hạnh phúc lắm rồi!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trời hành cơn lụt mỗi năm… bây giờ mưa lụt kéo tới hoài, mới lạ…
Quốc doanh có nhiều dự án đầu tư ra nước ngoài, nhiều dự án có lời đã giảm và các dự án lỗ lại tăng…
Câu chuyện ô nhiễm môi trường càng lúc càng bi thảm… không chỉ thiên nhiên làm cho đời sống gian nan hơn, ngay chính con người cũng làm thêm tệ hại.
Thành Cổ Loa bây giờ còn gì? Vẫn còn đứng vững sau hơn hai ngàn năm? Thực ra là điêu tàn, những vẫn còn đủ để kinh doanh du lịch.
Có ai hài lòng với chất lượng không khí ở hai thành phố lớn không? Có, và có rất ít.
Trong khi đội tuyển Việt Nam thắng đội Indonesia với tỷ số cách biệt, một tin buồn cho ngành du lịch y tế Việt Nam là một Việt Kiều về Sài Gòn căng da mặt và chết cũng vì ca giải phẫu của bệnh viện thẩm mỹ…
Cổ vật rồi cứ chắp cánh bay xa… vĩnh viễn xóa đi những quá khứ văn hóa.
Việt Nam đang có bao nhiêu người mù chữ? Câu trả lời theo thống kê là khoảng một triệu rưỡi người mù chữ.
Cứ vào ngày 11 tháng 10 hàng năm, thế giới lại đón Ngày Quốc Tế Trẻ Em Gái (International Day of the Girl Child), còn gọi là Ngày Trẻ Em Gái (Day of Girls) – một ngày để gây ý thức về các vấn đề mà 1.1 tỷ bé gái trên thế giới phải đối diện, và cũng là ngày để tăng thượng quyền trẻ em, đặc biệt là quyền trẻ em gái.
Nhiều doanh nghiệp Việt Nam vẫn tránh né bảo hiểm xã hội…


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.