Hôm nay,  

Quảng Ninh Rinh Tiền Chùa?

26/06/201300:00:00(Xem: 6712)
Tỉnh Quảng Ninh là nơi danh thắng, nhiều di tích lịch sử Phật Giáo nhà Trần, nhà Lý. Do vậy, số lượng Phật Tử tới thăm lễ và dâng cúng đối với nhà chùa ở tỉnh Quảng Ninh nhiều hơn một số tỉnh lân cận.

Phước đức là khi dân chúng cư ngụ quanh một dang lam thắng cảnh, vì nhờ một vài ngôi chùa cổ mà tự nhiên du lịch phát triển. Ngay cả người chèo đò, người bán nước trà đá, người khiêng hành lý.... cũng có tiền rủng rỉnh. Đó là điều dễ hiểu.

Nhưng dễ hiểu thêm nữa: các quan cán bộ suy nghĩ rằng tại sao tiền chùa lại để cho các sư hay ban hộ tự quản lý và sử dụng? Tại sao tiền chùa lại không có đồng nào rơi vào túi cán bộ? Và đã nói là tiền chùa, tại sao các quan không có quyền sử dụng?

Đó là lý do, các quan mới nghĩ kế để thộp cổ con gà đẻ trứng vàng: các quan Quảng Ninh muốn rinh thùng tiền công đức.

Trang web của Chùa Phúc Lâm có bài viết của Phật tử Quần Anh nói rõ: “Quảng Ninh: Lộ diện chân tướng chủ thể muốn 'ôm' tài sản của các cơ sở tôn giáo.” Bài này kể rằng:

“Báo VietNamNet sáng nay (25-6-2013) đưa tin chính quyền Quảng Ninh đã tiên phong ra "văn bản dự thảo quy định về việc tiếp nhận, quản lý và sử dụng nguồn thu tại các cơ sở tín ngưỡng, tôn giáo". Trong đó quy định việc thành lập ban quản lý tại các cơ sở tín ngưỡng tôn giáo, với "trưởng ban là đại diện chính quyền địa phương, phó ban là người phụ trách cơ sở tín ngưỡng, tôn giáo và các ủy viên.

Văn bản dự thảo này đã lộ ra cho biết chân tướng chủ thể quản lý tiền công đức (tài sản) của các cơ sở tín ngưỡng, tôn giáo là các quan chức chính quyền, còn chức sắc, nhà tu hành đứng đầu các cơ sở tôn giáo là bù nhìn, là người làm thuê, làm mướn cho các quan chức ấy.

Tuy nhiên, văn bản dự thảo này, theo VietNamNet, đã vấp phải sự phản ứng quyết liệt của tăng, ni, phật tử Quảng Ninh, và đại diện chính quyền đã "thừa nhận sai sót và xin lỗi về những từ ngữ thiếu phù hợp trong bản dự thảo", cũng như "thừa nhận việc chưa nghiên cứu kĩ về Phật giáo cho phù hợp trước khi đề ra bản dự thảo."

Sự kiện này cho thấy cái gọi là dự thảo Thông tư hướng dẫn quản lý tiền công đức, được núp dưới chiếc vỏ bọc "THÔNG TƯ LIÊN TỊCH Hướng dẫn việc thực hiện nếp sống văn minh tại các cơ sở tín ngưỡng, tôn giáo" do Bộ VH-TT-DL phối hợp với Bộ Nội vụ soạn thảo" sắp sửa ra đời, không ngoài mục đích tạo khung hành lang pháp lý để các quan chức chính quyền nhảy vào 'ôm' tài sản của các cơ sở tín ngưỡng, tôn giáo, và thao túng nội bộ tôn giáo.

Vấn đề đặt ra là thông tư này hầu như nhấn mạnh đến việc quản lý/ nắm giữ/ôm tiền công đức (tài sản) các cơ sở tín ngưỡng của cộng đồng dân cư và của các cơ sở Phật giáo, vậy còn của các tôn giáo khác như: Thiên Chúa giáo, Tin Lành, Cao Đài, Hòa Hảo, Hồi giáo v.v thì sao? Các quan chức chính quyền có đến các giáo xứ, giáo họ, Tòa Giám mục, đền Hồi giáo, nhà thờ Cao Đài v.v lập ban quản lý/ nắm giữ tiền công đức (tài sản) của họ không? Các tôn giáo này chẳng nhẽ không sống và hoạt động bằng tiền công đức do các tín đồ hiến tặng/ tiến cúng? Tại sao chỉ có cơ sở tín ngưỡng dân gian và cơ sở Phật giáo là các quan chức chính quyền muốn đến 'ôm" tiền công đức? Hay 'tiền chùa' thì dễ 'quản' hơn?


Một nghịch lý là chùa chiền do các công ty tư nhân lập nên và làm chủ đầu tư đang có xu hướng phổ biến hiện nay nhằm kinh doanh thì chủ thể quản lý tiền công đức của các ngôi chùa này là ai? Công ty tư nhân hay quan chức chính quyền? sao không thấy nói đến?

Nếu tiền công đức của các ngôi chùa này là do công ty tư nhân quản lý thì tại sao các chùa thuộc hệ thống Giáo hội Phật giáo Việt Nam do sư trụ trì lao tâm nhọc trí cộng với uy tín cá nhân vận động tín đồ đóng góp xây dựng nên thì các quan chức chính quyền lại muốn nhảy bổ vào quản lý/ nắm giữ/ ôm tài sản của các cơ sở tôn giáo này?

Từ một hiện tượng sai trái của trưởng ban quản lý di tích lịch sử văn hóa đền Hoàng Mười (xã Hưng Thịnh, huyện Hưng Nguyên, Nghệ An) - một cơ sở tín ngưỡng dân gian - do chính quyền lập nên, người ta đã và đang cố ý tạo công luận đánh đồng khái niệm giữa cơ sở tín ngưỡng - vốn do cộng đồng dân cư địa phương quản lý, và cơ sở tôn giáo - vốn do giáo hội và chức sắc, nhà tu hành quản lý, được pháp luật bảo hộ, để từ đó tạo cơ sở pháp lý cho các quan chức chính quyền chiếm đoạt quyền quản lý các cơ sở tôn giáo của các chức sắc, nhà tu hành của các tôn giáo một cách hợp pháp, biến cơ sở tôn giáo thành cơ sở thu tiền của nhà nước, tạo cơ hội cho các 'con sâu' tham nhũng dễ bề đục khoét tài sản tôn giáo.

Trước đây, với quan niệm 'tôn giáo là liều thuốc phiện', là mê tín dị đoan, ra tay đập phá không thương tiếc nhiều di sản văn hóa Phật giáo của tổ tiên. Ngày nay, với cơ chế thị trường, lòng tham nổi dậy, năm nào cũng rậm rật muốn thò bàn tay lông lá của thế tục vào 'ôm, giữ' tài sản tôn giáo vốn trang nghiêm thanh tịnh, có nguồn gốc từ các tín đồ làm ăn lương thiện hiến cúng. Thật là vô lý ngoài sự tưởng tượng.”

Trang web Chùa Phúc Lâm cũng thêm nhiều chi tiết khác về chiến dịch mới của các quan Quảng Ninh này.

Tại sao thế? Tại sao các quan Tỉnh Quảng Ninh không vào chùa ngồi giữ thùng tiền công đức luôn nhỉ? Bởi vì ngồi ở trụ sở tỉnh, ở văn phòng tỉnh... còn phải lo sợ các ban bộ -- như Ban nội chính, hay Ban phòng chống tham nhũng -- sờ gáy. Mới biết là tuyệt chiêu: rinh tiền chùa, trong khi khỏi cần ăn chay, tụng kinh, tu hành, giữ giới... gì cả.

Thôi thì, các quan tỉnh Quảng Ninh baỳ mưu rinh thùng tiền công đức để khỏi bị ai sờ gáy nhỉ? Vì có ban nào đếm được chính xác tròng thùng công đức nổi đâu?

Mới biết, bày mưu cho nước giaù dân mạnh thì chưa thấy, nhưng bày mưu rinh tiền chùa thì Quảng Ninh đệ nhất vậy.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Theo báo Sài Gòn, tại miền Bắc VN ở nhiều tỉnh đồng bằng sông Hồng
Theo báo Sài Gòn, mấy ngày qua, tại Tây Nguyên, trên địa bàn tỉnh Kon Tum, hàng chục gia đình cư dân trú tại thôn 4, xã Diên Bình, huyện Đắc Tô sống trong cảnh khổ sở, sinh hoạt hằng ngày của họ bị đảo lộn hoàn toàn, mà nguyên nhân chính là do mọt sắn tấn công. Báo Lao Động ghi nhận về thảm họa này qua bản tin như sau.
Theo báo Sài Gòn, những ngày vưà qua, giá heo hơi ở các tỉnh, thành phố miền Tây Nam phần, liên tục tăng từ 5.1 (hơn 250 Mỹ kim) lên 5.3 triệu đồng, hơn 260 Mỹ kim)/tạ; ở miền Trung và miền Bắc lên đến 5.5- 6 triệu đồng/tạ, cao kỷ lục từ trước đến nay.
Theo báo Sài Gòn, tại khu vực ngoại thành Hà Nội, không có cầu kiên cố, người dân hai huyện Thanh Oai và Chương Mỹ tự dựng những cây cầu nhỏ để đi qua sông Đáy.
Theo báo Sài Gòn, tại miền Bắc VN, gần trung tâm thành phố Bắc Ninh, ngay sát quốc lộ 18, từ gần chục năm nay tồn tại một "núi" rác khổng lồ lộ thiên, gây ô nhiễm môi trường nghiêm trọng. Đến bãi rác này, các phóng viên đã phải rùng mình khi chứng kiến những cảnh tượng "nổi da gà". Báo Dân Trí ghi nhận thực trạng tại bãi rác này qua bản tin như sau.
Theo báo Tuổi Trẻ, tại trung tâm thành phố Sài Gòn, khu phố Tây balô ở quận 1 hiện là địa bàn hoạt động của các băng "nam giới chuyển đổi giới tính thành nàng". Với chiêu lừa gatï khách nước ngoài đi massage, quan hệ tình dục, thừa lúc khách sơ hở thì trộm cắp tài sản, các "cô ả" đang "ăn nên làm ra" tại khu phố này. Báo Tuổi Trẻ ghi nhận thực trạng này qua bản tin như sau.
Theo báo Sài Gòn, tại nhiều địa phương ở miền Trung và miền Bắc VN
Theo báo Sài Gòn, hiện nay, trên nhiều tuyến đường ở thành phố Sài Gòn
Theo báo Sài Gòn, tại miền Trung, chỉ trong năm vưàø qua, trên địa bàn hai huyện Phước Sơn và huyện Tây Giang, tỉnh Quảng Nam, liên tiếp xảy ra gần 30 vụ sập hầm vàng, làm chết và bị thương hàng chục người.
Theo báo Sài Gòn, gần đây, tại miền Trung, trên địa bàn tỉnh Bình Định, cả xã Cát Khánh, huyện Phù Cát đua nhau đi khai thác, tận thu titan. Mỗi ngày có hàng trăm người đến các khu vực bờ biển ở địa phương này để đào xới lấy titan.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.