Hôm nay,  

Văn Hóa Dâm Tặc?

28/06/201300:00:00(Xem: 6773)
Cuộc đời có rất nhiều chuyện không thể hình dung được vẫn xảy ra thường xuyên. Bởi vì bản chất cuộc đời đầy những đau đớn. Chúng ta luôn luôn muốn đời phải đẹp, phải lý tưởng, phải cao thượng... nhưng đâu có dễ như thế. Ai dám bảo rằng mọi chuyện trong cuộc đời này là do một ông Trời nhân từ sắp xếp đâu? Thực ra là, nếu có sắp xếp, hẳn phải rất là tàn nhẫn, thô bạo.

Như các trận dịch bệnh, động đất, sóng thần... giết sạch cả chục ngàn người, cả trăm ngàn người đều từ thiên tai, đều ở ngoài tầm tay nhân loại. Chết không phân biệt tôn giáo, chết ngổn ngang...

Nhưng đó là chuyện trời. Còn chuyện của người, may ra có những góc nhỏ tốt đẹp, như ở sân trường, sân chùa... khi chúng ta được học về lẽ nhân ái, về lòng từ bi, về tôn trọng mọi người khác cả về sinh mạng và phẩm cách... Vậy mà bước ra phố là khác liền, một cõi đời đầy dẫy bất công. Mới biết, cõi này là khổ.

Báo Pháp Luật Xã Hội kể chuyện “Trưởng ban văn hóa xã dụ trẻ xem clip sex rồi hiếp dâm...” Trưởng ban văn hóa mà làm như thế? Đúng vậy. Mà lại hiếp trẻ em? Đúng vậy, bé gái này sinh năm 2002, tức mới 11 tuổi, đang học lớp 4...

Báo PLXH kể:

“Ngày 27/6, CQCSĐT CA tỉnh Hưng Yên cho biết đã tạm giữ đối tượng Bùi Công Trình (SN 1959), trú tại thôn Lễ Châu, xã Hồng Nam, TP Hưng Yên - Hưng Yên để điều tra về hành vi hiếp dâm trẻ em. Ông Trình hiện đang làm trưởng ban văn hóa xã Hồng Nam.

Nạn nhân là cháu Tr.Th.Tr (SN 2002), hiện đang là học sinh lớp 4. Cháu Tr có hoàn cảnh rất éo le: bố mẹ li hôn. Mẹ Tr phải lên Hà Nội làm thuê kiếm tiền nuôi con nên gửi Tr. ở với ông bà ngoại.


Theo đó, khoảng 13g chiều 26/6, biết cháu Tr ở nhà một mình, ông Bùi Công Trình đã lén lút sang dụ dỗ cháu Tr quan hệ. Bà ngoại cháu Tr bất chợt đi về phát hiện sự việc liền ôm lấy quần áo của cả ông Trình và cháu Tr chạy ra ngoài hô hoán. Khi ông ngoại cháu Tr cùng hàng xóm chạy đến, ông Trình vẫn trong tình trạng không mảnh vải che thân. Mọi người đã bắt giữ ông Trình giao cho CA xã Hồng Nam.

Tại CQCA, ông Trình đã khai nhận hành vi đồi bại của mình. Là hàng xóm, ông Trình biết rõ gia cảnh éo le của nạn nhân. Vì vậy, sau một thời gian rình mò, mỗi khi biết cháu Tr ở nhà một mình, ông Trình lừa cho Tr xem clip sex rồi dụ dỗ Tr quan hệ, mỗi lần quan hệ xong ông Trình đều cho cháu Tr từ 20.000-100.000 đồng. ông Trình cũng khai nhận đã 4 lần giở trò đồi bại với cháu Tr.”

Nhiều báo khác cũng loan tin này. Câu hỏi nêu ra nên là, tại sao như thế? Dĩ nhiên, cá nhân có tội, nhưng không phải ai cũng như thế. Vấn đề là cơ chế nào đã lựa chọn dâm tặc này giữ chức Trưởng ban văn hóa xã?

Một câu hỏi nữa, tại sao Hội Bảo Vệ Trẻ Em Tỉnh Hưng Yên, và ngay cả các cơ sở giáo dục tỉnh Hưng Yên không giáo dục trẻ em, không cảnh báo trẻ em về những trường hợp cơ nguy lạm dụng, bạo hành, hiếp dâm như thế?

Vì nếu em bé được giáo dục kỹ, tất nhiên là ngay sau lần đầu, em bé đã đi báo cho gia đình, báo công an, báo cho thầy cô trong trường rồi... Sao lại để cho xảy ra tới lần thứ 5 mới bị bắt như thế? Thiên tai thì không tránh nổi... nhưng tai họa do người gây ra thì phải ngừa được chớ.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Phá rừng như dường là chuyện muôn đời dễ kiếm tiền của các quan chức kiểm lâm và địa phương. Vấn đề khó không phải là phá rừng, mà khó chỉ là làm sao cứu rừng. Nghĩa là các quan chư!c không lạm dụng quyền lực, đồng thời cần có cơ chế giám sát. Còn không, thì phaỉ dạy cho mọi người biết yêu thương rừng.
Có phải là ảo giác, và tin đồn về ảo giác, mỗi khi có chuyện huyền bí? Việt Nam có rất nhiều nghi án cổ sử, như mộng, như thực. Thí dụ, mới đây, báo Lao Động kể về chuyện "hồn ma cung nữ đòi nợ" ở Yên Tử. Có thật không? Tại sao lại xảy ra ở Yên Tử? Hay chỉ là huyền thoại dân gian? Đặc biệt, khi chuyện gắn liền với một địa danh là Suối Giải Oan.
Kayla bị cảm, phải nghỉ học ở nhà. Mẹ em năn nỉ nhờ tôi giữ dùm Kayla, vì chị không thể nghỉ làm hôm nay. Tôi nnận lời vì hôm nay tôi cũng rảnh.
Lỗi chính tả là chuyện muôn đời, muốn thoát ra là phải học -- không chỉ là cần học nghiêm túc, mà cần phải tự xem việc tránh lỗi chính tả cũng y hệt như tu sĩ trong ngôi đền thờ ngôn ngữ và văn học. Lỗi văn học là một cấp cao hơn. Vì chính tả có khi là do phát âm sai, vì ảnh hưởng địa phương trong giọng nói, nhưng lỗi văn học khó dò hơn, vì đòi hỏi trình độ học cao hơn để dò lỗi...
Khi ngân sách các quan chức thiếu tiền, sẽ nghĩ ra đủ cách để moi tiền dân. Mới nhất, Hà Nội bày trò chận xe theo chỉ tiêu để phạt, mỗi phường phải kiếm cớ phạt người đi xe qua lại làm sao cho đủ ít nhất 50 triệu đồng mỗi tháng.
Trang Bauxite VN vừa phổ biến một “Tiếng kêu cứu từ Buôn Triết, xã Dur KMăl - Krong Ana, Đắc Lắc,” từ một người nông dân lương thiện bị quan chức cướp đất mà anh đã khai phá.
Thuốc giả trước giờ đã được cảnh báo từ lâu rồi. Câu hỏi nơi đây là, vắc xin có vướng nhầm thuốc giả không? Và các viên chức có bị nhầm bởi thuốc giả hay không, khi trình độ làm thuốc giả, thuốc dỏm ngày càng tinh vi?
Đó là chuyện công an. Chuyện dài công an. Kể hoài không hết. Chuyện nào cũng đầy nước mắt.
Thời xưa thật xưa, cụ Khổng Tử nói rằng đối với chuyện quỷ thần thì nên cung kính mà tránh xa, gọi là kính nhi viễn chi. Không phải vì cụ Khổng bài bác gì ai (thời hơn hai ngàn năm trước, khi đó chuyện thần thánh vẫn còn gần với con người lắm, có lẽ), nhưng vì cụ muốn cho xã hội hòa hài, vì nếu chuyên tâm vào chuyện tâm linh, xã hội cơ nguy hỗn loạn.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.