Hôm nay,  

Tại Sao Phá Thai?

15/07/201300:00:00(Xem: 7886)
Một trong những điều thất đức nhất trên đời là phá thai. Vậy mà tuổi trẻ Việt Nam đang vướng vào nghiệp dữ này: Tỷ lệ phá thai ở Việt Nam cao nhất Đông Nam Á, theo một bản tin trên VnExpress.

Bản tin kể rằng:

“Trung bình mỗi năm Việt Nam có khoảng 300.000 ca nạo phá thai, cao nhất so với các nước trong khu vực và thứ 5 thế giới.

Số liệu được đưa ra tại mít tin kỷ niệm ngày Dân số thế giới với chủ đề "Mang thai ở tuổi vị thành niên", diễn ra tại TP HCM hôm 11/7.

Các báo cáo cho biết, tại Việt Nam việc truyền thông giáo dục sức khỏe sinh sản vị thành niên đã được tập trung triển khai nhiều năm qua với kết quả khả quan. Tuy nhiên theo Quỹ Dân số Liên hiệp quốc, tỷ lệ sinh con ở tuổi vị thành niên ở Việt Nam 46/1.000 trường hợp, cao hơn một số nước Đông Nam Á.

Theo Hội Kế hoạch hóa gia đình Việt Nam, bình quân mỗi năm có khoảng 300.000 ca nạo (chiếm 20% trong tổng số ca nạo phá thai), cao nhất so với các nước Đông Nam Á và thứ 5 thế giới. Tình hình nạo phá thai có xu hướng tăng trong những năm gần đây...”

Có cách nào giảm thiểu hay không?

Tất nhiên không cấm được, vì các bà lang, các thầy lang ở ngõ hẽm, ở bìa chợ... sẵn sàng nhận công việc thất đức đó.

Hay là giáo dục sinh lý, để các em biết sử dụng bao cao su, hay thứ gì tương tự? Hẳn là các hội đoàn làm việc với Quỹ Dân Số LHQ đã và đang làm tương tự như thế, nhưng có thể chưa dạy chính thức trong các trường trung học.

Hay là Hội Phụ Nữ, các cơ sở xã hội, nhà chùa, nhà thờ.... cùng góp tay giúp nuôi các bà mẹ trẻ cho tới sinh mẹ tròn con vuông? Lẽ ra chính phủ phải làm thì tốt hơn, có lẽ thế...

Hãy thấy, rằng hãy biết sợ nghiệp. Mỗi năm có 300,000 em phá thai, dân tộc mình sẽ có một nghiệp sát thê thảm, và kết quả có thể sẽ là chiến tranh khốc liệt, hay là thiên tai dữ dội...

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Một trong những nhà văn thơ mộng nhất của Việt Nam vừa ra đi.
Nhớ một thời xưa, khi mình còn ở tuổi thật là thơ ấu, đôi khi gặp ở bến xe lửa, bến xe đòi, những nghệ nhân ôm đàn hát giọng rất là Bắc Kỳ... và ông già mới nói đó là hát xẩm.
Sao lại quá nhiều gia đình văn hóa, trong khi xã hội vẫn nhiễu nhương thế này? Đó là lời than phiền của rất nhiều người, mà bạn có thể nghe được gần như ở mọi góc phố.
Một trong những nan đề lớn của Việt Nam hiện nay là hoang phí chất xám. Không chỉ là hiện tượng nhiều sinh viên tốt nghiệp cử nhân thất nghiệp, mà ngay cả các công trình nghiên cứu ở cấp quốc gia rồi cũng nhét ở xó tủ.
Người xưa gọi chữa được bệnh nan y như ung thư chỉ có phép thần. Gọi một cách ví von các trường hợp ung thư hết bệnh, ông bà mình gọi là “Trời cứu.”
Thời xưa, ông bà mình gọi thầy thuốc là “lương y như từ mẫu.” Nghĩa là vị y sĩ giỏi cũng y hệt như mẹ hiền. Nghĩa là thầy thuốc tử tế thì thương bệnh nhân như con ruột.
Ông bà mình thường nói, “Ngu si hưởng thái bình.” Câu này hẳn đúng cho nhiều trường hợp.
Những luật như thế đã và đang áp dụng ở các quốc gia Hồi Giáo: ngoại tình là bị phạt, thậm chí còn đánh roi, đánh gậy.
Những màn độc chiêu phá hoại người dân chủ vẫn liên tục diễn ra. Một thời công an đã tưng bừng chụp 2 bao cao su cho Luật gia Cù Huy Hà Vũ, rồi chụp mũ cô Phạm Thanh Nghiên ngồi ở nhà tọa kháng là quậy sóng Biển Đông...
Dân tộc Việt Nam có truyền thống kiêng nể thần thánh, bất kể là cũng từng có những chuyện cổ chọc quê thánh thần, thí dụ như chuyện con cóc là cậu ông trời. Ông bà mình ưa nói câu "có kiêng, có lành" là thế, vì hơi đâu mà chọc quê thần thánh, rủi "cõi trên" nổi giận thì rách việc.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.