Hôm nay,  

Thanh Tra, Thanh Tra...

12/08/201300:00:00(Xem: 10775)
Thanh tra có thật sẽ quét sạch tham nhũng? Hay chỉ là trình diễn thôi? Mình vốn dân giã cho nên thực sự không hiểu hết những cơ chế thanh tra, nhưng ít nhất cũng tin rằng nếu không được 2/10 thành công, thì được 1/10 cũng là tốt. Chỉ trừ phi, khi thanh tra giở trò ăn cánh với tham nhũng.

Bản tin BBC cho biết có 7 đoàn thanh tra sẽ ra trận lần này:

“Trong một diễn biến đáng chú ý, Tổng bí thư Đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng vừa ký quyết định thành lập bảy đoàn công tác kiểm tra thanh tra các vụ án tham nhũng lớn.

Báo Nhân Dân, cơ quan ngôn luận của Đảng CSVN cho hay ông Trọng, Trưởng Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng hôm 6/8 đã ký Quyết định số 17-QĐ/BCĐTW "thành lập bảy đoàn công tác kiểm tra, giám sát việc thanh tra, khởi tố, điều tra, truy tố, xét xử các vụ việc, vụ án tham nhũng nghiêm trọng, phức tạp, dư luận xã hội quan tâm"...”

Chỉ có điều mình thắc mắc: trong các quan chức cấp cao đi thanh tra đó, như quý ông:

“Trong số đó có các ủy viên Bộ Chính trị là Ngô Văn Dụ, Trần Đại Quang; Bí thư Trung ương Đảng Trương Hòa Bình, các ủy viên Nguyễn Bá Thanh, Nguyễn Hòa Bình, Huỳnh Phong Tranh và Nguyễn Văn Hiện.

Hai ông Ngô Văn Dụ và Trần Đại Quang đảm nhiệm các địa bàn quan trọng nhất là Thanh tra Chính phủ và TP Hồ Chí Minh đối với ông Dụ và Hà Nội và Hải Phòng đối với ông Quang.

Ông Nguyễn Bá Thanh, Trưởng Ban Nội chính, làm trưởng đoàn làm việc tại Bộ Công an, Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao và Tòa án Nhân dân Tối cao...”

Có thực là không tham nhũng? Người tham nhũng đi thanh tra tham nhũng có đặng chăng?

Báo Kiến Thức trong bài viết về thanh tra, đã phỏng vấn PGS.TS Bùi Văn Nhơn, nguyên giảng viên cao cấp Học viện Hành chính đã kể về chuyện thanh tra:

“...Cảm giác của tôi là 7 đoàn chứ có chục đoàn thì cũng thế thôi. Không xoay chuyển được tình hình đâu! Sẽ rất khó để có được một kết quả sáng sủa. Khi biết có đoàn kiểm tra xuống, các địa phương đã tổ chức họp khẩn cấp bàn cách đón tiếp thế nào, mời đi chơi chỗ nào. Nếu sai phạm quá rõ và quá nghiêm trọng thì họ đưa ra vài vụ xử làm vì thôi. Ngay cả các số liệu thống kê cũng đã phải thông qua được duyệt rồi mới trình thanh tra, thế thì lấy đâu ra sự trung thực? Các con số đều chỉnh sửa thật đẹp...

...còn có một thực tế là mỗi lần nghe có đoàn thanh tra nọ kia về là họ sẽ lại nói đùa với nhau rằng: "Thanh tra thanh mẹ thanh trì - Cứ có phong bì là nó thanh kiu (thank you - cảm ơn)"...

...thường thì đoàn kiểm tra thanh tra nào cũng ăn uống ngủ nghỉ ở những khách sạn rất sang trọng. Còn có tiêu cực nữa hay không thì không biết. Nhiều người, được đi thanh tra là một phần thưởng. Tôi có người quen đã từng là thành viên trong đoàn thanh tra. Khi tôi hỏi là sắp tới có đi thanh tra ở đâu nữa không, họ trả lời là "Họ phân công cho mình được đi thanh tra một lần thế là sướng lắm rồi. Đời nào họ cho đi nữa". Đấy, tiêu cực đến thế cơ mà!

Tôi hy vọng thực trạng đó không quá phổ biến và không làm ảnh hưởng đến kết quả thanh tra lần này...”(ngừng trích)

Tiền là của dân. Tiền tham nhũng là tiền cuủ dân. Tiền đi thanh tra cũng là tiềnd ân. Thuê khách sạn để tiếp tân quan thanh tra cũng là tiền dân...

Chuyện trên cao cửu trùng thật khó biết. Chỉ biết rằng mọi nơi, từ trường học cho tới bệnh viện chỗ nào đều có tiêu cực, thế mà chỉ có 7 đoàn thanh tra thì chỉ như muối bỏ biển.

Nhưng làm sao thanh tra tất cả các bệnh viện, tất cả các trường học ở tất cả 62 tỉnh thành? Nghĩa là cần tới hhàng chục ngàn phaí đoàn thanh tra vậy.

Nghĩa là sao? Nghĩa là phải thay đổi cơ chế chính trị vậy. Thế giới đã có sẵn những mô hình phát triển tốt đẹp... Thậm chí như Miến Điện cũng “bỏ cuộc chơi toàn trị” để dân chủ đấy thôi.

Tại sao Việt Nam chúng ta cứ chơi mãi với mấy con khủng long Trung Quốc, Bắc Triều Tiên và Cuba như thế?

Vì thực sự, thanh tra 7 đoàn sẽ làm gì với 62 tỉnh thành đầy tham nhũng thế này?

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chuyện vừa mới xảy ra tại VN, làm biết bao nhiêu Phật Tử nản lòng: một nhà sư lên sân khấu hôn môi với ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng. Chưa hết, đây là buổi văn nghệ gây quỹ, nghĩa là sư đã phạm giới vui chơi văn nghệ. Chưa hết, sư lại lấy tiền ra mua một chai rượu -- Nghĩa là xài tiền chúng sinh cúng dường, và mua một món bị giới luật cấm.
Với lòng tin, chúng ta có thể nhìn ra đủ thứ hình Phật, Chúa, Tiên, Thánh... trên các chòm mây. Tất nhiên, nói thế chỉ đơn giản có ý rằng chính nhân loaị đã nhận ra đủ thứ hiện tượng tùy tâm hóa hiện. Có thể là có thật, cũng có thể là ảo tưởng. Nhưng ít nhất, niềm tin vào cảnh giới siêu hình sẽ gìn giữ chúng ta trong cương vực đaọ đức. Không dám làm ác nữa. Hoặc giả, sẽ giảm bớt làm ác.
Mỗi dân tộc đều có một nền văn hóa riêng biệt, trong đó âm nhạc là một mảng gìn giữ di sản trao truyền nhiều đời. Dĩ nhiên, qua thời gian rồi sẽ có những mảng biến mất, nhưng không vì thế mà chúng ta phải hấp tấp chạy theo nhạc Tây,
Có cầu, tất có cung. Đó là quy luật thị trường. Tự nhiên như thế. Có những chuyện muôn đời đã thấy như thế. Cứ nhìn vào thị trường cũng thấy, các cửa khẩu biên giới đang là nơi tuôn vào gà lậu, gạo lậu, điện thoại lậu, vàng lậu, vân vân... nghĩa là đủ thứ thượng vàng hạ cám.
Người nông dân trước giờ được ca ngợi là chỗ dựa của đảng và nhà nước CSVN, nhưng bây giờ thì hết rồi. Bất kể rằng, nông dân thời nào cũng muốn bình yên, vì muốn lo chuyện cơm no, áo ấm là đủ.
Ngày xưa, đọc truyện Tàu, cứ nghe chuyện dân giang hồ ưa đặt trạm để thu tiền mãi lộ, tớ chẳng hiểu bao nhiêu. Bây giờ ngẫm chuyện nước mình thì mới ngộ ra lắm chuyện.
Một thời chúng ta nghe chuyện rằng xã hội chủ nghĩa là nơi ai cũng có cơ hội bình đẳng, nơi ai cũng “làm theo lao động, hưởng theo nhu cầu,” nhưng rồi những hình ảnh mơ tưởng này đã tan vỡ từ mấy thập niên nay, kể từ khi Miền Bắc khám phá ra một Miền Nam của thịnh vượng, của tự do, của dân chủ, và của tử tế nhiều lần hơn.
Có vẻ như Việt Nam đang lạm phát văn bằng. Kể cả văn bằng Tiến sĩ. Chuyện mới lạ, nước vẫn nghèo, mà văn bằng Tiến sĩ đầy phố, chẳng thấy phát minh gì, chỉ thấy “thật, giả” không còn phân biệt nổi.
Đất nước vẫn còn lúng túng, cứ như dường chưa biết phải đổi mới giáo dục ra sao để có thể chạy kịp với các nước láng giềng.
Trước giờ chúng ta đã quen nghe về chuyện kể rằng các ảnh hình của “Bác Hồ cần lộng kiếng...” Nói theo dân gian, “lộng kiếng” là liệng cống.”
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.