Hôm nay,  

Xe Gắn Máy Nữ

20/09/201300:00:00(Xem: 8482)
Vì sao đàn ông Việt toàn đi xe máy nữ? Đó là câu hỏi nêu lên trên mạng Autodaily dựa vào bản tin của TTTĐ. Có thật là ưa thích, hay chỉ là hoàn cảnh? Hay chỉ là thói quen? Hay chỉ là tiện dụng cho cả nhà xài chung? Hay vì quý ông Việt Nam đa số mang nhiều nữ tính?

Bản tin Autodaily nói: “Thực tế cho thấy, nam giới ở Việt Nam phần lớn là đang sử dụng những chiếc xe số hoặc xe tay ga dành cho phái nữ.”

Hình ảnh này sẽ làm ngạc nhiên một số người?

Bài báo ghi lời anh Lê Văn Long (Thanh Trì, Hà Nội): “Mình cũng thấy lạ vì sao nam giới ở ta toàn đi xe nữ như vậy. Có hôm mình đi làm về, đi gần như xuyên qua Hà Nội trong giờ cao điểm, khoảng 6km đông nghẹt xe mà mình đếm được chỉ có 3 chiếc xe nam trong đó một chiếc đang dựng trên vỉa hè”.

Có một lý do thực dụng, dựa vào tình hình lưu thông kẹt xe thành thị, theo bản tin ghi lời anh Nguyễn Anh Văn (Q.7, Tp.SG), rằng sở dĩ đàn ông ở Việt Nam “ngại” đi xe nam vì đó là những loại xe phân khối hơi lớn, động cơ đứng (có tay côn), do đó, cơ cấu bên ngoài của xe hơi cồng kềnh. Với điều kiện đường xá trong các thành phố lớn ở Việt Nam thường xuyên kẹt xe, đường chật nên người dùng thích một chiếc xe tay ga gọn nhẹ, di chuyển linh hoạt hơn.

Lý do nữa là vì tiền và vì để xài chung:

“Thêm vào đó, để giảm giá thành sản xuất, hiện tại các hãng xe không còn phân biệt rạch ròi xe nam và xe nữ (ở dạng xe số và xe tay ga) nữa. Họ còn sản xuất xe tay ga đăng ký mẫu mã kiểu dáng là xe nữ nhưng lại nhắm tới đối tượng là nam giới. Yamaha Nouvo LX, Honda Air Blade, Honda SH 300… là một loạt các ví dụ cho thấy điều đó. Mặt khác, nhiều gia đình ở Việt Nam, mua một chiếc xe máy đôi khi là để cả gia đình chạy chung...”

Nói chung, thực tế Việt Nam không nằm trong suy nghĩ thị trường quốc tế. Không phải bất cứ thứ gì hấp dẫn của quốc tế là đưa vào Việt Nam đều hấp dẫn.

Cũng y hệt như chủ nghĩa Cộng sản... đưa vào Việt Nam thì cũng y hệt như xe gắn máy nam giới vậy. Chỉ có mấy ông thân xác khổng lồ mới ưa thích, còn người dân thân xác bé nhỏ thì chỉ muốn lánh xa, bỏ chạy.

Đúng vậy, cỗ xe quốc tế xã hội chủ nghĩa đó chỉ có các ông khổng lồ như Mác, Lenin, Stalin, Mao, Fidel Castro, Kim Jong-Un... là ưa thích thôi.

Chúng tôi thân xác hèn mọn, ưa chơi kiểu nhà quê, tiểu nông, bám ruộng, bám đất mà sống... chẳng hơi đâu “lướt tới 3 dòng thác cách mạng.”

Nếu không có cỗ xe nhỏ, tay ga nữ... thà là đi bộ, còn hơn là leo lên cỗ xe vĩ đại của Mác-Lê-Mao... Nơi đây mình không dám nhắc tới “tên Người vĩ đại” vì thói quen lâu rồi, chỉ sợ tin tặc dòm được vô email của mình...

Mình tin rằng đàn ông ưa đi xe gắn máy nữ là tốt. Mình tin vào nữ tính vì nữ tính là yêu chuộng hòa bình, là tha thứ, là hàn gắn. Xin mời quý ông hung hăng dọn nhà sang Bắc Hàn, Cuba cả đi...

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tuyệt vời: Tết đã là di sản, sao lại có thể bỏ được... Báo Lao Động ghi lời Chuyên gia văn hóa Nguyễn Hùng Vĩ cho rằng, bỏ Tết truyền thống chẳng khác gì bỏ đi một di sản hàng nghìn năm.
Vậy là sắp cúng ông Táo rồi. Năm nay, ngày cúng ông Táo rơi vào Thứ Ba 29/1/2019, hơi tiếc vì không phải cuối tuần. Nhiều người dân vẫn tin vào cúng ông Táo có một sức mạnh tâm linh, nhưng đa số đã ý thức rằng đó chỉ là một phong tục đẹp thôi. Báo Gia Đình Mới nêu câu hỏi: Năm 2019, cúng ông Công ông Táo ngày nào đẹp và chuẩn nhất?
Nhìn trên đường phố, nơi nào cũng thấy sắc màu xuân... Cận ngày rồi, ai cũng bận rộn, và cả lo lắng... Bản tin TTXVN kể: Chưa phải thời điểm "tíu tít" của các chợ hoa, nhưng trên nhiều tuyến phố của TP SG đã rực rỡ sắc Xuân
Đội tuyển Nhật Bản đá thắng đội tuyển Việt Nam tỷ số 1-0. Như thế, Nhật Bản sẽ vào bán kết giải Asian Cup. Chung cuộc trận bóng, Nhật Bản 0-1 Việt Nam, và đội tuyển VN rời Asian Cup.
Chung cư nghiêng... báo động đỏ... Chuyện xảy ra giữa trung tâm Sài Gòn. Báo Công An kể: Chung cư ở trung tâm Sài Gòn nghiêng nghiêm trọng, khẩp cấp di dời dân trong đêm.
Hoa là hình ảnh gắn liền với Tết. Hoa là hy vọng, là ước mơ cho trọn năm sắp tới… Báo Người Đưa Tin kể chuyện hoa Đà Nẵng… Còn 2 tuần nữa là Tết Nguyên đán Kỷ Hợi 2019 sẽ chính thức gõ cửa. Tuy nhiên, ngay từ giây phút này, người dân trồng hoa làng Vân Dương, xã Hòa Liên, huyện Hòa Vang, TP Đà Nẵng đã tất bật chăm bón những khâu cuối cùng để chuẩn bị phục vụ hoa dịp Tết. Năm nay làng hoa Vân Dương trồng chủ yếu các loại hoa cúc, hoa trạng nguyên, hoa ly, hoa mào gà, dạ yến thảo, hướng dương… Hoa cúc thì nhập giống của Đà Lạt, hoa ly thì lấy giống ở Hà Lan, các loại hoa khác đa số nhập giống từ TP. SG.
Vậy là đội tuyển Việt Nam đã chứng tỏ được tài năng tuyệt vời... Báo Hà Nội Mới kể: Tối 20-1, đội tuyển Việt Nam đã giành quyền vào tứ kết Giải bóng đá vô địch châu Á (ASIAN Cup) - 2019 sau khi thắng Jordan 4-2 trên chấm luân lưu (hòa 1-1 sau 120 phút thi đấu) ở trận đấu đầu tiên ở vòng đấu loại trực tiếp.
Nhờ Hiệp định thương mại, kinh tế VN sẽ tăng tốc. Bản tin VOV kể: Cơ hội từ Hiệp định CPTPP là rất lớn, các DN và các ngành hàng đều có thể nắm bắt kịp thời nếu như không muốn những cơ hội đó trở thành thách thức.
Chỉ còn hai tuần nữa là Tết Kỷ Dậu 2019, mời đọc bài viết mới của Chu Kim Long. Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ 2018. Ông tên thật là Chu Văn Huy, cựu tù, vượt biển, hiện là cư dân San Jose, đã nghỉ hưu sau 37 năm làm việc cho các hãng điện tử tại Silicon Valley - Thung lũng Hoa Vàng, California.
Vậy là gần Tết... Nhiều lễ hội chuẩn bị tưng bừng... Báo Việt Nam Mới kể chuyện Đà Nẵng: Tết Nguyên đán Kỷ Hợi 2019, đường hoa xuân Đà Nẵng được tổ chức tại đường Bạch Đằng, từ khu vực cầu Rồng đến trước trụ sở HĐND TP Đà Nẵng và Trần Hưng Đạo.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.