Hôm nay,  

Giữ Mình, Giữ Người

1/7/201400:00:00(View: 6368)
Sống trong xã hội, cần phải biết một số kỹ năng. Có thể gọi là kỹ năng mưu sinh thoát hiểm để tự mình sinh tồn và để tự mình biết cách gìn giữ xã hội chung quanh cho tốt đẹp, an toàn.

Vì nếu không đủ kỹ năng sống, sẽ tới lúc mình đâm ra oán trách xã hội và gia đình, và sẽ làm liều, vi phạm luật pháp. Và nếu mình không biết tôn trọng luật pháp và xã hội, mình sẽ trở thành phần tử nguy hiểm cho người chung quanh.

Tất cả kỹ năng như thế đều cần phải học. Và các trẻ em, các học sinh cần được Bộ Giáo Dục dạy cho kỹ năng và tấm lòng muốn giữ mình, giữ người như thế.

Một bản tin trên báo An Ninh Thủ Đô có tựa đề “Nữ sinh dùng dao lam rạch mặt bạn trước cổng trường” hôm Chủ Nhật 05/01/2014 đã cho thấy nhu cầu dạy thiếu niên biết các kỹ năng cần thiết để giữ mình, giữ người...

Báo này kể:

“Để giải quyết mâu thuẫn với bạn từ trước L đã dùng dao lam rạch mặt bạn để giải quyết mâu thuẫn. Theo phản xạ tự nhiên N đã dùng tay che mặt và vết rạch trúng vào tay khiến N phải khâu 9 mũi.

Theo đó, Nguyễn T. L vốn có mâu thuẫn với Hoàng T. N từ trước. Để giải quyết mâu thuẫn đó, vào một ngày cuối năm 2013 nữ sinh L đã dùng dao lam chờ sẵn N trước cổng trường. Khi thấy N xuất hiện, L đã xông vào dùng dao lam rạch mặt, tuy nhiên, N nhanh chóng phản xạ dùng tay đỡ.

Vết rạch thay vì trúng mặt đã trúng vào cánh tay của N khá sâu. Ngày 3-1, ông Hoàng Nghĩa Nam, Trưởng công an xã Hưng Lĩnh, huyện Hưng Nguyên, tỉnh Nghệ An, xác nhận vụ việc nữ sinh dùng dao lam xử bạn ngay trước cổng trường là có thật và hiện nay hai gia đình thỏa thuận tự giải quyết sự việc.

Được biết, Nguyễn T. L và Hoàng T. N hiện đang là học sinh lớp 9, trường THCS Lê Xuân Đào, xã Hưng Lĩnh, huyện Hưng Nguyên, Nghệ An. Và mâu thuẫn giữa L và N có liên quan đến chuyện tình cảm. Sau khi có hành vi rạch mặt bạn nhưng không thành, thấy máu chảy ra từ cánh tay của N, L hốt hoảng bỏ chạy và vứt lưỡi dao lam xuống ao nước.

Còn N sau đó được mọi người đưa đến trạm xá sơ cứu vết thương và phải khâu 9 múi. Ngay sau khi nhận được thông tin sự việc công an xã đã điều tra về sự việc. Tuy nhiên, phía hai gia đình đã thống nhất để tự giải quyết nội bộ với nhau.”(ngưng trích)


Báo Người Lao Động hôm Thứ Hai có bản tin “Vụ Cầm Vàng Giả Lấy Tiền Tỷ: Dụ dỗ học sinh phạm tội” hôm Thứ Hai 06/01/2014 kể:

“Nhiều học sinh ở huyện Cái Nước, tỉnh Cà Mau cho biết hoàn toàn không biết vàng đem đến ngân hàng cầm là vàng giả. Sau mỗi giao dịch, các em được trả công từ 200.000 đến 300.000 đồng.

Đến thời điểm này, công an xác định có hơn 30 học sinh ở các trường THPT tại thị trấn Cái Nước (huyện Cái Nước, tỉnh Cà Mau) đứng tên trong các hợp đồng cầm vàng giả lấy tiền thật vừa bị phanh phui tại Phòng Giao dịch Đầm Cùng thuộc Chi nhánh Ngân hàng Nông nghiệp và Phát triển nông thôn (Agribank) huyện Cái Nước. Trong đó, có 14 học sinh của Trường THPT Nguyễn Mai khai nhận từng giúp Tuấn và đồng bọn.

Tiếp xúc với chúng tôi vào sáng 6-1, nhiều học sinh không giấu được nỗi lo sợ. Em T.D.T (học lớp 12 Trường THPT Nguyễn Mai) hoang mang: “Sau hai lần làm việc với mấy chú công an, em không còn tâm trạng để học, nỗi sợ vi phạm pháp luật và sẽ bị đuổi học cứ ám ảnh. Nhờ thầy cô động viên, bây giờ em đã dần cảm thấy yên tâm”...”(ngưng trích)

Những bản tin như thế cho thấy các thiếu niên Hà Nội (như tin rạch mặt) và học sinh Cà Mau (như tin cầm vàng giả) đều sống xung động với các cảm xúc, như trường hợp đầu là hung bạo, giận dữ, ganh tỵ, sân si... và như trường hợp sau là do ngây thơ tin người và vì lòng tham muốn kiếm tiền dễ dàng.

Bộ Giáo Dục có nên dạy một lớp kỹ năng trong xã hội hay không? Rất là nên vậy.

Thí dụ, lớp này nên dạy các em biết cách tôn trọng mạng sống người khác, và tôn trọng thân thể người khác trong khi tự biết làm thăng hoa cho mình bằng những khả năng khác thay vì ganh tỵ nhan sắc -- như trường hợp Hà Nội.

Thí dụ, lớp này nên dạy các em cẩn trọng trước những đồng tiền dễ dàng để khỏi bị lừa gạt -- như trường hợp Cà Mau.

Thêm nữa, dạy kỹ năng giữ mình, giữ người như thế, tất sẽ giảm thiểu bạo động, giảm hồ sơ gái vị thành niên mang thai, và vân vân.

Có thể sử dụng một tên khác cho lớp này: Công Dân Giáo Dục.

Vì khi trường học chỉ dạy Toán, Lý, Hóa, Văn... hiển nhiên là chưa đủ vậy.

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Trời hành cơn lụt mỗi năm… bây giờ mưa lụt kéo tới hoài, mới lạ…
Quốc doanh có nhiều dự án đầu tư ra nước ngoài, nhiều dự án có lời đã giảm và các dự án lỗ lại tăng…
Câu chuyện ô nhiễm môi trường càng lúc càng bi thảm… không chỉ thiên nhiên làm cho đời sống gian nan hơn, ngay chính con người cũng làm thêm tệ hại.
Thành Cổ Loa bây giờ còn gì? Vẫn còn đứng vững sau hơn hai ngàn năm? Thực ra là điêu tàn, những vẫn còn đủ để kinh doanh du lịch.
Có ai hài lòng với chất lượng không khí ở hai thành phố lớn không? Có, và có rất ít.
Trong khi đội tuyển Việt Nam thắng đội Indonesia với tỷ số cách biệt, một tin buồn cho ngành du lịch y tế Việt Nam là một Việt Kiều về Sài Gòn căng da mặt và chết cũng vì ca giải phẫu của bệnh viện thẩm mỹ…
Cổ vật rồi cứ chắp cánh bay xa… vĩnh viễn xóa đi những quá khứ văn hóa.
Việt Nam đang có bao nhiêu người mù chữ? Câu trả lời theo thống kê là khoảng một triệu rưỡi người mù chữ.
Cứ vào ngày 11 tháng 10 hàng năm, thế giới lại đón Ngày Quốc Tế Trẻ Em Gái (International Day of the Girl Child), còn gọi là Ngày Trẻ Em Gái (Day of Girls) – một ngày để gây ý thức về các vấn đề mà 1.1 tỷ bé gái trên thế giới phải đối diện, và cũng là ngày để tăng thượng quyền trẻ em, đặc biệt là quyền trẻ em gái.
Nhiều doanh nghiệp Việt Nam vẫn tránh né bảo hiểm xã hội…


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.