Hôm nay,  

Hồi Phục Văn Hóa Đọc

19/03/201400:00:00(Xem: 5265)
Đọc sách... một thời là chìa khóa tiến thân của ông bà mình, bây giờ đang còi cọc lại vì sách vở bị truyền hình và phát thanh trấn áp.

Ca dao Việt Nam thời xưa có câu tỏ tình rất mực lãng mạn, và vẫn khéo léo khuyến học:

Em về dệt cửi trên khung
Để anh đọc sách cùng chung một đèn
Vải em em bán lấy tiền
Em mua lụa liền may áo cho anh
Trong thì lót tím lót xanh
Ngoài thêu đôi bướm lượn cành phù dung...

Nhưng bây giờ, không bao nhiêu người đọc sách nữa. Trẻ em ưa thích thú vui giải trí ồn ào hơn, như truyền hình, nhưc hơi game... và những em muốn đọc sách lại chẳng có bao nhiêu thì giờ vì phải học thi liên tục.

Do vậy, Ngày Sách Việt Nam cũng là một cơ duyên cần sách tấn.

Báo Thể Thao và Văn Hóa có bản tin hôm Thứ Ba tưạ đề “21/4 trở thành Ngày sách Việt Nam: Để 'giải cứu' nền văn hóa đọc,” trong đó cho biết rằng, Ngày Sách Việt Nam được ấn định vào 21/4, bắt đầu từ năm nay - đó là quyết định của Thủ tướng Chính phủ trong công văn gửi Bộ Thông tin và Truyền thông. Quyết định này được công bố trong hội thảo sáng 17/3 tại Hà Nội.

Tại sao ầm ĩ như thế?

Bản tin viết:

“Ngày Sách Việt Nam mang mục đích lớn lao "cứu nền văn hóa đọc của nước nhà" (lời ông Nguyễn An Tiêm, Phó Vụ trưởng Vụ Báo chí Xuất bản, Ban Tuyên giáo Trung ương).”

Cứu tới cỡ nào, chúng ta không rõ. Nhưng dĩ nhiên là cần khuyến khích. Vì hễ không đọc sách là sẽ bị ngu dân hoài thôi.

Riêng ở Hà Nội, dự kiến, có lẽ, Phố Tràng Tiền có thể trở thành Phố sách ở Hà Nội. Bản tin VOV cho biết như thế.

Buổi lễ sẽ như thế nào?

Bản tin VOV nói:

“Tại buổi lễ, dự kiến sẽ có các hoạt động chính đa dạng, bao gồm: triển lãm sách, hội chợ sách, hội thảo chuyên đề giới thiệu những cuốn sách hay được xuất bản, trình diễn thơ, văn xuôi, cuộc thi quyên góp, ủng hộ sách… Song song với các hoạt động trong năm đầu tiên của Ngày sách Việt Nam, Bộ Thông tin và Truyền thông còn tổ chức thí điểm Phố sách ở Hà Nội.

Ông Phạm Thế Khang, Cựu Chủ tịch Hội Thư viện Việt Nam cho rằng: “Thư viện Quốc gia là một lựa chọn thích hợp để tổ chức buổi lễ công bố Ngày sách Việt Nam. Bên cạnh đó, phố Tràng Tiền (Hà Nội) cũng hoàn toàn có điều kiện để trở thành Phố sách. Vì thế, Phố sách có thể được đặt tại đây, bởi đây là một trong những con phố văn hóa trung tâm ở Hà Nội. Tôi nghĩ, Phố sách Tràng Tiền sẽ trở thành một điểm nhấn quan trọng trong Hội sách. Ngoài ra, Phố sách còn có thể mở rộng ra tới đầu phố Hàng Khay và đầu phố Bà Triệu”....”(ngưng trích)


Nhưng, tầm cỡ rộng lớn thế nào? Dự kiến, sẽ là hội sách toàn quốc, chứ không chỉ ở thành phố lớn.

Bản tin VOV viết:

“Theo đề án, thời gian diễn ra các chương trình, hoạt động nhân dịp Ngày sách Việt Nam có thể sẽ kéo dài 1 tuần tại các tỉnh, thành phố trên cả nước. Trong tuần lễ diễn ra Ngày sách Việt Nam, sẽ có cả các buổi hội thảo, tọa đàm sách; giao lưu với các nhà văn hóa, nhà văn, nhà thơ; giới thiệu các kỷ lục về sách; trao tặng, đấu giá sách… Bộ Thông tin và Truyền thông cũng khẳng định sẽ có khu trưng bày sách theo chuyên đề, tập trung vào các vấn đề quan trọng như chủ quyền biển đảo,...” (ngưng trích)

Nhưng, suy đồi văn hóa đọc là từ bao giờ? Có phải vì chính phủ Hà Nội muốn dân ít đọc sách để khỏi suy nghĩ về chính trị? Cũng nên nghĩ tới như thế.

Báo Tiền Phong có bản tin tưạ đề “Văn hóa đọc: Đậm giải trí, ít tinh hoa,” trong đó viết:

“Việt Nam chính thức có Ngày sách vào 21/4, nhưng nhiều người làm sách cho rằng hoạt động này chỉ là một yếu tố nhỏ kích thích hứng thú đọc, mua sách, chứ chưa thể thay đổi ngay thói quen đọc sách dễ dãi của người Việt...

Nói văn hóa đọc lâm nguy cũng hơi quá, nhưng đáng báo động. Thể hiện ở chỗ ham mê đọc sách của các tầng lớp từ lãnh đạo, phụ huynh cho đến học sinh không còn nhiều nữa. Mình có rất nhiều NXB, phương tiện thông tin đại chúng, nhưng nội dung để người ta đọc không hẳn thích hợp và phong phú. Nhiều giá trị không đáng được tôn vinh thì sách vở rất nhiều, những giá trị đáng tôn vinh thì có sách vở cũng không được động viên để đọc. Sách hay cũng rất ít”, GS. Chu Hảo nói.

GS. Chu Hảo, Giám đốc NXB Tri thức lý giải thêm, nền giáo dục của chúng ta từ sau 1975 đến nay không khuyến khích học sinh đọc sách, nặng về nhồi nhét kiến thức, cho nên học sinh sinh viên chỉ đủ thời gian, chăm chăm đọc giáo trình để thi cho trót lọt. Không còn thời gian và hứng thú trau dồi kiến thức khác...”(ngưng trích)

Thế đấy nhé... Tội của nhà nước nặng lắm đấy nhé: từ sau 1975 là không khuyến khích học sinh đọc sách.

Thiệt ra, không đợi tới GS Chu Hảo, mình cũng đã thấy từ lâu rồi, hệt như thế, từ kinh tế mới cho tới thủy lợi... liên tục trí thức thành thị bị đẩy đi khắp nơi gian nan như thế. Mạng còn không chắc giữ nổi, huống gì là đọc vậy.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Có những câu chuyện nghe như trên Sao Hỏa. Nghĩa là rất khó tin, vậy mà vẫn xảy ra. Và khi đã xảy ra, là phải đặt vấn đề. Và khi xảy ra hoài, là tất có chuyện không ổn.
Khi bạn có thì giờ, những nơi nào bạn sẽ tới thăm?
Nhậu là truyền thống của đàn ông Miền Tây. Khi mùa cá, tôm đầy đồng, khi mùa gặt đã kết thúc... khó ai cầm lòng đặng khi bạn hữu được cơ hội tụ tập để cùng nâng ly.
Dân Sài Gòn hồi xưa ưa mắng nhau là đồ dịch vật... hàm ý rằng người bị mắng là dân tệ hại lắm, thế nào tới lúc trời đất tru diệt bằng cách đưa ra một trận dịch để vật ngã đương sự. Tất nhiên chỉ là một cách nói thôi.
Phá đi thì dễ, nhưng xây dựng thì khó. Ai cũng biết như thế.
Chuyện nhờ người phiên dịch là thường, rất là bình thường. Vì dở ngoại ngữ là bình thường. Vấn đề là, dở thì cần khiêm tốn học, để vượt qua rào cản ngoại ngữ. Nhưng không nên để gây các tai hại lẽ ra không nên có.
Sài Gòn tuy không là thủ đô, nhưng thực tế vẫn là thành phố lớn nhất VN, là thủ đô kinh tế của VN, và riêng về ẩm thực có lẽ không nơi nào có nhiều bếp trưởng tuyệt vời như Sài Gòn.
Những người bị kỳ thị nhất tại VN hiện nay chính là người đồng tính luyến ái, dù đồng tính nam hay nữ. Bất kể rằng xã hôi đã cởi mở hơn so với thời ông bà mình, người đồng tính bây giờ vẫn bị kỳ thị từ làng xóm, cho tới nơi sở làm.
Có những chuyện không hình dung nổi... và các tai hại này luôn luôn xảy ra cho dân nghèo. Có lẽ, hiếm khi nghe chuyện nhà giàu gặp nạn. Thí dụ, như bị bác sĩ cắt nhầm 2 quả thận.
Văn bằng đại học trên nguyên tắc sẽ mở ra nhiều cánh cửa thành công, vì nó không chỉ làm cho người giữ văn bằng niềm tự hào vì đứng biệt lập với đám đông đa số, nhưng cũng chứng tỏ một tri thức cần thiết cho một số việc chuyên môn.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.