Hôm nay,  

Hồi Phục Văn Hóa Đọc

19/03/201400:00:00(Xem: 5814)
Đọc sách... một thời là chìa khóa tiến thân của ông bà mình, bây giờ đang còi cọc lại vì sách vở bị truyền hình và phát thanh trấn áp.

Ca dao Việt Nam thời xưa có câu tỏ tình rất mực lãng mạn, và vẫn khéo léo khuyến học:

Em về dệt cửi trên khung
Để anh đọc sách cùng chung một đèn
Vải em em bán lấy tiền
Em mua lụa liền may áo cho anh
Trong thì lót tím lót xanh
Ngoài thêu đôi bướm lượn cành phù dung...

Nhưng bây giờ, không bao nhiêu người đọc sách nữa. Trẻ em ưa thích thú vui giải trí ồn ào hơn, như truyền hình, nhưc hơi game... và những em muốn đọc sách lại chẳng có bao nhiêu thì giờ vì phải học thi liên tục.

Do vậy, Ngày Sách Việt Nam cũng là một cơ duyên cần sách tấn.

Báo Thể Thao và Văn Hóa có bản tin hôm Thứ Ba tưạ đề “21/4 trở thành Ngày sách Việt Nam: Để 'giải cứu' nền văn hóa đọc,” trong đó cho biết rằng, Ngày Sách Việt Nam được ấn định vào 21/4, bắt đầu từ năm nay - đó là quyết định của Thủ tướng Chính phủ trong công văn gửi Bộ Thông tin và Truyền thông. Quyết định này được công bố trong hội thảo sáng 17/3 tại Hà Nội.

Tại sao ầm ĩ như thế?

Bản tin viết:

“Ngày Sách Việt Nam mang mục đích lớn lao "cứu nền văn hóa đọc của nước nhà" (lời ông Nguyễn An Tiêm, Phó Vụ trưởng Vụ Báo chí Xuất bản, Ban Tuyên giáo Trung ương).”

Cứu tới cỡ nào, chúng ta không rõ. Nhưng dĩ nhiên là cần khuyến khích. Vì hễ không đọc sách là sẽ bị ngu dân hoài thôi.

Riêng ở Hà Nội, dự kiến, có lẽ, Phố Tràng Tiền có thể trở thành Phố sách ở Hà Nội. Bản tin VOV cho biết như thế.

Buổi lễ sẽ như thế nào?

Bản tin VOV nói:

“Tại buổi lễ, dự kiến sẽ có các hoạt động chính đa dạng, bao gồm: triển lãm sách, hội chợ sách, hội thảo chuyên đề giới thiệu những cuốn sách hay được xuất bản, trình diễn thơ, văn xuôi, cuộc thi quyên góp, ủng hộ sách… Song song với các hoạt động trong năm đầu tiên của Ngày sách Việt Nam, Bộ Thông tin và Truyền thông còn tổ chức thí điểm Phố sách ở Hà Nội.

Ông Phạm Thế Khang, Cựu Chủ tịch Hội Thư viện Việt Nam cho rằng: “Thư viện Quốc gia là một lựa chọn thích hợp để tổ chức buổi lễ công bố Ngày sách Việt Nam. Bên cạnh đó, phố Tràng Tiền (Hà Nội) cũng hoàn toàn có điều kiện để trở thành Phố sách. Vì thế, Phố sách có thể được đặt tại đây, bởi đây là một trong những con phố văn hóa trung tâm ở Hà Nội. Tôi nghĩ, Phố sách Tràng Tiền sẽ trở thành một điểm nhấn quan trọng trong Hội sách. Ngoài ra, Phố sách còn có thể mở rộng ra tới đầu phố Hàng Khay và đầu phố Bà Triệu”....”(ngưng trích)


Nhưng, tầm cỡ rộng lớn thế nào? Dự kiến, sẽ là hội sách toàn quốc, chứ không chỉ ở thành phố lớn.

Bản tin VOV viết:

“Theo đề án, thời gian diễn ra các chương trình, hoạt động nhân dịp Ngày sách Việt Nam có thể sẽ kéo dài 1 tuần tại các tỉnh, thành phố trên cả nước. Trong tuần lễ diễn ra Ngày sách Việt Nam, sẽ có cả các buổi hội thảo, tọa đàm sách; giao lưu với các nhà văn hóa, nhà văn, nhà thơ; giới thiệu các kỷ lục về sách; trao tặng, đấu giá sách… Bộ Thông tin và Truyền thông cũng khẳng định sẽ có khu trưng bày sách theo chuyên đề, tập trung vào các vấn đề quan trọng như chủ quyền biển đảo,...” (ngưng trích)

Nhưng, suy đồi văn hóa đọc là từ bao giờ? Có phải vì chính phủ Hà Nội muốn dân ít đọc sách để khỏi suy nghĩ về chính trị? Cũng nên nghĩ tới như thế.

Báo Tiền Phong có bản tin tưạ đề “Văn hóa đọc: Đậm giải trí, ít tinh hoa,” trong đó viết:

“Việt Nam chính thức có Ngày sách vào 21/4, nhưng nhiều người làm sách cho rằng hoạt động này chỉ là một yếu tố nhỏ kích thích hứng thú đọc, mua sách, chứ chưa thể thay đổi ngay thói quen đọc sách dễ dãi của người Việt...

Nói văn hóa đọc lâm nguy cũng hơi quá, nhưng đáng báo động. Thể hiện ở chỗ ham mê đọc sách của các tầng lớp từ lãnh đạo, phụ huynh cho đến học sinh không còn nhiều nữa. Mình có rất nhiều NXB, phương tiện thông tin đại chúng, nhưng nội dung để người ta đọc không hẳn thích hợp và phong phú. Nhiều giá trị không đáng được tôn vinh thì sách vở rất nhiều, những giá trị đáng tôn vinh thì có sách vở cũng không được động viên để đọc. Sách hay cũng rất ít”, GS. Chu Hảo nói.

GS. Chu Hảo, Giám đốc NXB Tri thức lý giải thêm, nền giáo dục của chúng ta từ sau 1975 đến nay không khuyến khích học sinh đọc sách, nặng về nhồi nhét kiến thức, cho nên học sinh sinh viên chỉ đủ thời gian, chăm chăm đọc giáo trình để thi cho trót lọt. Không còn thời gian và hứng thú trau dồi kiến thức khác...”(ngưng trích)

Thế đấy nhé... Tội của nhà nước nặng lắm đấy nhé: từ sau 1975 là không khuyến khích học sinh đọc sách.

Thiệt ra, không đợi tới GS Chu Hảo, mình cũng đã thấy từ lâu rồi, hệt như thế, từ kinh tế mới cho tới thủy lợi... liên tục trí thức thành thị bị đẩy đi khắp nơi gian nan như thế. Mạng còn không chắc giữ nổi, huống gì là đọc vậy.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tại 1 trường trung học phổ thông (lớp 10-12) ở thành phố SG, mỗi khi tiếng trống tan học vang lên, cũng là lúc hàng loạt các chuông điện thoại di động (ĐTDĐ) của nhóm học sinh nhà giàu í ới gọi nhau với đủ các loại âm thanh. Phần lớn đó là các tin nhắn, các cuộc gọi hò hẹn. Báo Ngôi Sao gọi đây là trò chơi dế và ghi nhận như sau.
Chuyện trong lá thư này là chuyện những người dân ở vùng Bảy Núi, tỉnh An Giang, kiếm sống bằnng nghề leo hái cây thốt nốt ở độ cao 10 đến 15 mét. Đây là nghề hết sức nguy hiểm. Người làm nghề leo thốt nốt không có bất kỳ dụng cụ bảo hộ nào, vậy nê n nguy cơ "sinh nghề tử nghiệp" rất cao... Báo Pháp Luật TPSG viết như sau.
Theo báo quốc nội, tại vùng biên giới VN-Trung Quốc, khu chợ Đông Hưng thuộc địa phận TQ có một "trung tâm thương mại" chuyên phục vụ cho dân chơi, nhân viên là các cô gái Việt Nam với những trang phục rất mát mẻ. Trong tòa nhà trước đây là một trung tâm thương mại, các "giai nhân" đứng, ngồi lố nhố trước cửa từng ki-ốt. Cô nào ăn mặc cũng hết sức "mát mẻ"
Hơn 2 tháng qua, khu vực Bắc phần hầu như không có mưa. Mưa ít nên lượng nước các dòng sông suối hiện chỉ còn bằng 45% so với trung bình nhiều năm. Hơn 1 triệu ha ruộng ở đồng bằng Bắc phần đang cạn khô nằm phơi mình chờ mưa. SGGP ghi nhận về thực trạng hán hạn tạo miền Bắc VN như sau. Dọc quốc lộ 1 ven theo 3 tỉnh, thành phố đồng bằng sông Hồng là Hà Nội, Hà Tây
"Hung thần trên biển" là biệt danh mà ngư dân Phan Thiết, Hàm Tân và Tuy Phong đặt cho thuyền làm nghề giã cào của các tỉnh khác đến Bình Thuận khai thác. Với công suất từ 400-500CV, các "hung thần" này không chỉ khai thác hải sản không đúng địa phận mà còn làm thiệt hại tài sản cho các tàu thuyền nhỏ của ngư dân địa phương, ảnh hưởng đến sản lượng đánh bắt hải sản.
Tại miền Bắc VN, mỗi năm sông Hồng có một mùa nước cạn. Nhưng năm nay, nhiều đoạn trên sông Hồng cạn đến trơ đáy, dân địa phương có thể lội qua được. Hiện trạng này đã gây khốn khổ cho những gia đình nghèo các xóm chài ven sông Hồng, kiếm sống bằng công việc đánh bắt cá trên sông. Những ngày hạ tuần tháng 12 này, nhiều dân chài chỉ còn biết ngồi chờ con nước lên.
Trên địa bàn TPSG, dòng kênh Nhiêu Lộc được mở chạy dài qua nhiều quận nội thành, và cũng từ khi "con kênh đen đen" này hình thành thì hàng loạt quán nhậu cũng theo đó mà xuất hiện, chủ yếu là về đêm. Từ khu vực cầu Thị Nghè (dọc đường Hoàng Sa, quận 1) chạy dọc theo bờ kè đến khu vực chung cư Miếu Nổi có quá nhiều quán nhậu đêm. Báo Ngôi Sao viết như sau.
Tại VN, các phòng trà bây giờ như nấm mọc sau mưa. Đó là mảnh đất để các ca sĩ mới vào nghề có cơ hội thể hiện giọng hát của mình. Tuy nhiên không ít phòng trà đã trở thành điểm hẹn của các cuộc tình chớp nhoáng giữa ca sĩ và những kẻ lắm tiền.Những sự việc xảy ra liên tiếp gần đây liên quan đến các ca sĩ có danh cũng như vô danh khiến nhiều người thất vọng.
Hàng năm cứ đến mùa Noel, nhiều sinh viên nghèo đã kiếm tiền bằng những công việc làm thêm như làm ông già Noel, gửi qua, trang trí... Vốn lận lưng chỉ khoảng vài trăm nghìn đồng, vừa mua quà vừa chi trả khoản mướn quần áo ông già Noel và chi phí đi lại. Ai kêu gì thì đặt ở cửa hàng rồi đi giao theo yêu cầu ngày giờ, địa điểm của khách hàng, món quà giá trị bao nhiêu.
Theo báo quốc nội, tại VN, chuyện nhiều thiếu niên tụ tập thành băng nhóm đua đòi ăn chơi, quậy phá đã không còn là hiện tượng riêng biệt. Sự hư hỏng và tính chất côn đồ còn tăng lên ở mức độ báo động khi thiếu tiền xài, mua sắm. Các nhóm thiếu niên này sẵn sàng lao vào con đường trộm cắp, cướp của, thanh toán theo kiểu xã hội đen chỉ để chứng tỏ mình là "người lớn", là dân "anh chị.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.