Hôm nay,  

Đất Nước Cần Đa Dạng

04/06/201400:00:00(Xem: 3468)

Đa dạng lúc nào cũng giúp cho nhân loại khỏe mạnh hơn, thông thái hơn, cảm thông hơn và hòa hài hơn...

Đó là lý do các nền văn minh lớn khởi nguyên đều từ các thành phố ven biển, nơi giao tiếp nhiều hơn giữa các trục lộ thương mại, và giao lưu văn hóa.

Cụ thể, những cuộc hôn nhân cận huyết sẽ làm nòi giống suy kiệt. Nhân loại đã thấy như thế từ lâu.

Nhưng dừng sợ rằng, dân tộc Việt Nam sẽ mất bản sắc dân tộc nếu mở cửa đón nhận đa dạng hóa. Kể cả, khi nhu cầu dân chủ đa nguyên ngày càng hiển lộ rõ hơn. Và thực tế ngày càng hiển lộ: muốn giữ biển, giữ đất, Việt Nam cần đa dạng hóa mọi phương diện để tăng lực đề kháng.

Bài viết tựa đề “Đa dạng để có sức đề kháng” của TS. Nguyễn Thị Hậu trên báo Thời Báo Kinh Tế Sài Gòn hôm Thứ Bảy, 31/5/2014, đã chạm tới đề tài nhạy cảm này.

Tác giả nêu lên nhu cầu quan trọng này, trích:

“... Có thể thấy rằng những thành tựu của văn hóa Việt Nam có được từ sự giao lưu với văn hóa Trung Quốc chính là quá trình tiếp nhận và sáng tạo, chọn lọc những gì phù hợp, đồng thời sắp xếp lại những giá trị văn hóa theo quan niệm văn hóa bản địa. Vì vậy, có thể hiểu như là quá trình “Việt hóa” các yếu tố văn hóa Trung Quốc...

...Trong khi đó, khu vực phía Nam từ thế kỷ 15 trở về trước, với nhà nước Chăm Pa (khu vực miền Trung), nhà nước Phù Nam (một phần ở Nam bộ) chịu ảnh hưởng của văn hóa và thể chế nhà nước Ấn Độ lâu dài và sâu sắc hơn, giống như nhiều quốc gia khác ở Đông Nam Á. Sự ảnh hưởng này nhạt dần rồi mất đi khi nhà nước “vương quyền kết hợp với thần quyền” kiểu Ấn Độ không còn tồn tại, văn hóa khu vực này trở về với các yếu tố văn hóa truyền thống của Đông Nam Á...

...Ngoài ra, lưu dân người Việt và người Hoa di cư xuống phía Nam thời các chúa Nguyễn đã mang theo nhiều yếu tố văn hóa truyền thống. Phần lớn là nông dân, thương nhân, thợ thủ công, số ít là tầng lớp quan lại người Hoa “phản Thanh phục Minh”, vì vậy, những yếu tố văn hóa dân gian Việt, Hoa được duy trì trong làm ăn, trong đời sống dân thường nên dễ dàng giao hòa với văn hóa Chăm, Khmer và các tộc người khác, góp phần tạo nên bản sắc văn hóa Nam bộ. Văn hóa Đại Việt ở phía Nam (của các chúa Nguyễn) là sự hòa hợp của các nền văn hóa Việt - Chăm - Hoa nên phần nào thoát khỏi tư tưởng coi mô thức văn hóa Trung Hoa là “chuẩn mực”...


...Không thể phủ nhận những giá trị tích cực mà văn hóa Trung Quốc đem đến cho văn hóa Việt Nam trong mỗi giai đoạn lịch sử khác nhau. Tuy nhiên, một nền văn hóa mà hàng trăm năm chỉ có một “hình mẫu”, một “chuẩn mực” trong thế giới chuyển biến và rộng mở từng ngày thì không tránh khỏi sự trì trệ, lạc hậu, chưa kể là “hình mẫu” đó ngày nay cũng bộc lộ quá nhiều nhược điểm - như cuốn sách Người Trung Quốc xấu lậu nổi tiếng của nhà văn Bách Dương đã vạch ra. Mặt khác, thừa nhận tính đa dạng của văn hóa truyền thống cũng cần công nhận sự đa dạng của văn hóa đương đại để tránh được sự “độc quyền văn hóa” trong một quốc gia đa tộc người, đồng thời cũng hạn chế sự “độc quyền” tiếp nhận một loại “vaccin văn hóa” nào đó. Khi biết tiếp nhận thêm nhiều hình mẫu chuẩn mực mới thì văn hóa luôn được sáng tạo và phát triển, hành trang mang tới tương lai là những di sản văn hóa thực sự quý giá chứ không chỉ là những mảnh vụn bộn bề của quá khứ.”(ngưng trích)

Đúng như thế. Đừng sợ mất bản sắc dân tộc.

Hãy mở cửa cho thật rộng để đón nhận nhiều nền văn hóa vào.

Hãy suy nghĩ xem: nền hội họa hiện đại của Việt Nam thực ra là các trường mỹ thuật VN học từ các thầy Tây, các họa sĩ Pháp. Thế nhưng, các họa sĩ Việt đã nhuần nhuyễn chuyển hóa thành một nền hội họa thuần Việt, như tranh hay tượng của những Bùi Xuân Pháí, Nguyễn Gia Trí, Lê Thành Nhơn...

Hãy suy nghĩ xem, nền âm nhạc hiện đaị của VN thực ra là học từ âm nhạc Pháp. Thế nhưng các nhạc sĩ Việt đã nhuần nhuyễn chuyển hóa thành một nền âm nhạc thuần Việt, như nhạc của Văn Cao, Phạm Duy, Trịnh Công Sơn...

Hãy tin rằng đất nước thực sự đang cần đa dạng để tăng sức đề kháng.

Và thực tế là để giữ biển, giữ đất, và – cũng như khi đón nhận hội họa và âm nhạc Pháp -- một nước Việt Nam mới sẽ khỏe mạnh hơn, vững bền hơn, thông minh hơn, nhân đaọ hơn...

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Theo báo Người Lao Động, trên địa bàn TPSS, có cả một "kỹ nghệ" làm rượu rắn dỏm được khai sinh ở "làng" rượu rắn tại quận 12, dùng lò xo "nong" cho cổ rắn chàm quặp hóa thành mang bành, đến cấy vẩy để biến thành rắn hổ mang ngâm rượu. Báo Người Lao Động viết về làng rắn này qua đoạn ký sự như sau.
Theo báo quốc nội, miền Đông Nam phần đang đứng trước nỗi lo khô hạn, có thể là cơn đại hạn lớn nhất trong nhiều năm qua. Các sông, hồ đang thiếu nước nghiêm trọng. Thiệt hại về kinh tế - đời sống có khả năng sẽ rất lớn. Trận chiến chống hạn năm nay vô cùng khó khăn, vất vả. Báo Lao Động ghi nhận về tình hình hạn hán tại các tỉnh miền Đông Nam phần như sau.
Theo báo quốc nội, tại SG, hiện tượng học sinh đi xe máy xịn, xài điện thoại di động cao cấp, mặc đồ hàng hiệu, trong túi rủng rỉnh tiền bạc, chơi bời xả láng... là chuyện khá phổ biến. Nhưng khó ai ngờ rằng thủ phạm của những vụ trộm có khi lên đến hàng trăm triệu đồng lại là những quý tử mới 9, 10 tuổi. Khi sự việc vỡ lở, các bậc làm cha làm mẹ mới tá hỏa rồi đổ lỗi cho nhau.
Theo báo Tuổi Trẻ, tại miền núi tỉnh Quảng Ngãi, trên địa bàn xã Trà Sơn, huyện Trà Bồng, 1 bản làng có 34 gia đình đang phải đối mặt với thảm họa núi nứt. Ngày 7 tháng 11 vưà qua, đã có 33 gia đình di dời nhà về tạm cư cách làng cũ hơn 300 mét. Tại nơi tạm cư, dân bản làng này vẫn còn nhiều nỗi lo về đời sống như ghi nhận của báo TT qua đoạn ký sự như sau.
Tại các bệnh viện lớn ở thành phố SG, Hà Nội, người khám bệnh thường gặp sự mời chào của những người bán sổ y bạ, kiêm luôn nhiệm vụ dẫn dắt bệnh nhân đến những nơi điều trị "tốt" mà tiền công khám bệnh cũng bằng tiền khám dịch vụ trong bệnh viện. Đó chính là hình ảnh thường gặp của "cò" bệnh viện. Báo Kinh Tế-Đô Thị viết về cò dịch vụ tại các bệnh viện HN như sau.
Theo ghi nhận của báo quốc nội,khu nhà ở của dân nhập cư tại một số quận TP.SG, dường như tách hẳn với bên ngoài: tạm bợ, nhếch nhác và có vẻ cảnh giác với người lạ. Đó là những khu nhà không có số, không có ghi trên bản đồ địa phương. VASC ghi nhận hiện trạng này như sau. Tại phường Phú Trung, quận Tân Phú có hơn 1 ngàn 500/5 ngàn căn nhà không có số.
Theo báo quốc nội, sau ngày dịch cúm gia cầm được khống chế, tại biên giới phía Bắc VN, thị trường thịt, trứng gia cầm cầu lớn hơn cung, lập tức gà, vịt từ Trung Quốc xâm nhập vào Lạng Sơn theo các con đường mòn suốt chiều dài 253km đường biên
Những ngày gần đây, người trong giới cũng như khán giả yêu ca nhạc thành phố đang xôn xao về việc một học trò của nhạc sĩ Đỗ Quang là Tuyết Sơn, đang kiện thầy ra tòa. Báo SGGP ghi nhận vụ việc như sau. Tuyết Sơn (tên thật là Nguyễn Hồ Khánh Sơn, năm nay 19 tuổi) là Việt kiều Úc, đã bỏ dở chuyện học hành để về nước thực hiện giấc mộng làm ca sĩ. Tuyết Sơn nhận nhạc sĩ Đỗ Quang làm thầy dạy nhạc trong vòng 4 tháng với giá 15 ngàn Mỹ kim tiền dạy
Theo báo quốc nội, từ tháng 10/2004,sau khi các trường đại học, cao đẳng khai giảng niên học mới, thì các trung tâm luyện thi đại học tại SG lại bắt đầu hoạt động.Học phí luyện thi đại học cho mùa thi 2005 đang có cái giá... trên trời, có nơi lên đến 10 triệu đồng/học viên/khóa 9 tháng! Không chỉ vậy, hiện đang có không ít trung tâm luyện thi đại học ở TPSG đang tung chiêu câu khách mới
Theo báo Người Lao Động, ngày 1/11/2004 vưà qua, gần 20 học sinh ở các tỉnh miền Tây và Đông Nam phần đã bị 1 kẻ lừa đảo tên là Phạm Mạnh Hùng dụ lên TPSG lưu trú tại khách sạn Tản Đà, số 22-24 Tản Đà, Quận 5 để đáp chuyến bay 13 giờ đi du học tại Mỹ dù trong tay không hề có hộ chiếu, thị thực.



Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.