Hôm nay,  

Nghề Xe Ôm

02/04/200000:00:00(Xem: 8295)
Bạn thân,
Chưa bao giờ kỹ nghệ xe ôm bùng nổ như hiện nay. Đó là cách giải quyết thất nghiệp tiện nhất, mặc dù không phải dễ kiếm tiền nhất. Báo Tiền Phong tường trình về nghề xe ôm tóm lược như sau.

Người lái xe ôm là bạn học của tôi. Ngày xưa anh học cũng khá, tốt nghiệp trường tài chính. Ra trường anh xin được công tác ngay tại thành phố làm kế toán một nhà máy chuyên sản xuất đá hoa. Hồi đó anh là người rất may mắn, bởi lớp sinh viên không có bậc cha mẹ làm to quen biết rộng thì lần lượt nhận quyết định đi khắp miền đất nước. Thế nhưng cuộc đời ai học được chữ ngờ!... Anh đi làm bao nhiêu năm mới lên được chức phó phòng tài vụ. Cái nhà máy sản xuất gạch với những cái máy cổ lỗ sĩ không cạnh tranh được với những dây chuyền ngoại nhập... Kéo theo làm ăn thua lỗ đành giải thể. Lên quan thì chậm mà “ra đường thì nhanh”. Và thế là anh được về “một cục”. Các bạn bè thời cùng học với anh, sau bằng ấy thời gian lưu lạc khắp miền đất nước nay hình như góp mặt đủ tại thành phố. Nhiều người cũng có chức quyền. Nhưng cũng không xin nổi cho anh một chân bàn giấy, hay một công việc thích hợp.

Vợ anh là cô giáo dạy nhạc họa nên không thể dạy thêm được. Thế là anh tự kiếm việc làm. Anh đã làm qua các nghề như bơm bật lửa ga, thợ cắt tóc và cuối cùng là anh xe ôm. Anh hành nghề này tới nay là bốn năm…

Trong các loại nghề có lẽ nghề xe ôm là đa thành phần nhất. Từ anh trí thức, bộ đội xuất ngũ cho đến người vừa hết hạn tù... Chỉ cần có một cái xe tàng cỡ từ năm đến bảy triệu đồng là hành nghề được rồi. Thậm chí không rành đường thành phố cũng được. Bởi khách đi xe sẽ chỉ đường cho anh.

Trước đây xe ôm ở TP Sài Gòn chỉ có loáng thoáng nhưng từ năm 1991 do mở cửa nên nghề xe ôm phát triển rầm rộ. Bất cứ du khách nào đi bộ vãn cảnh thành phố chỉ cần đi khoảng 500 mét là chắc chắn có vài anh xe ôm lượn vè vè theo mời chào. Khách mà trông xịn một chút thì khổ đó bởi mấy xe ôm bám kỹ lắm. Có lần mấy vị Việt kiều đi dạo bị ba anh xe ôm bám theo phải chạy vào đứng cạnh anh cảnh sát giao thông để tránh nạn. Dễ hiểu thôi bởi người nhiều việc ít, không bám theo không có việc làm.

Dăm năm về trước thu nhập của anh xe ôm khá cao. Mỗi ngày trung bình có thể kiếm được 70 ngàn. Ngày tết thì có thể hơn... Còn bây giờ thì chỉ khoảng 30 ngàn. Và cái nghề này giống như nghề đi câu vậy. Có ngày vác giỏ về không cũng là chuyện thường tình…

Cách đây hai năm kế nhà tôi có một cặp vợ chồng mới sinh con. Cả hai người đều làm chung một xí nghiệp. Vợ là thợ may công nghiệp, chồng làm bộ phận kiểm đếm. Đứa con được bốn tháng thì chị vợ phải đi làm. Thế là ông chồng điện về quê gọi cậu em đang làm ruộng ở Thanh Hoá vào bế cháu. Chàng trai hai mươi lăm tuổi khá đẹp trai to con vào làm nghề giữ trẻ cho anh chị. Tôi để ý thấy chàng trai bế cháu khéo ra phết, cho cháu ăn bột, giặt tã đi chợ... Ông anh hứa sau một năm cháu cứng cáp gửi nhà trẻ được sẽ cho cậu em tiền tàu và một triệu đồng. Và một năm trôi qua, đứa cháu đã lớn, chàng trai nhất định không về quê nữa. Chàng vay tiền mua một cái xe tàng tàng làm nghề xe ôm.

Thanh niên nông thôn mặt mũi sáng sủa hiền lành lắm khách ra phết. Mấy người trong khu bận đi làm việc tin tưởng giao cho chàng làm nghề đưa đón trẻ đi học. Được một năm chàng sang nhà xin từ chối nói rằng mới xin được việc khác ngon hơn. Hỏi chị vợ em chồng làm nghề gì thì chị cười kể chuyện:

“Một buổi chiều chú đang đứng ở bưu điện thành phố đón khách. Bỗng có một cô gái khá xinh đẹp đi tới. Như thường lệ chàng trai cất tiếng mời. Cô gái nhìn chàng trai cất tiếng:
- Anh cho tôi ra chợ Lớn.
Chàng xe ôm lễ phép:
- Cô cho tôi xin mười ngàn"
Cô gái cười:
- Bộ anh tưởng tui kẹo lắm sao mà phải ra giá trước.

Biết gặp được khách xịn chàng trai lập tức nổ máy chở khách đi. Đi được nửa đường thì cô gái bảo anh xe ôm dừng lại vào quán uống nước. Do đọc báo công an nhiều nên chàng tuy vào nhưng tỏ ra rất cảnh giác không chịu nhấp dù chỉ một giọt cà phê. Cô gái biết ý lên tiếng:
- Đừng sợ, tôi mời anh vào đây để mời anh một hợp đồng làm ăn mới. Tối tối anh đến nhà chở tôi đến các vũ trường tôi sẽ trả anh 50 ngàn cả đi và về.

Thế là chàng y hẹn. Chỉ có điều là khi chàng đến nhà, nàng bắt cất chiếc xe ôm và thay bằng chiếc Dream để chở nàng đi. Tới nơi chàng ngồi uống cà phê và chờ nàng ngoài cổng. Có lần chàng hỏi tại sao không biết nhà cửa mà dám giao cho cả một chiếc Dream" Cô khách hàng xinh đẹp tựa đầu vào chàng xe ôm thẽ thọt:
- Trước khi thuê anh, em đã bí mật quan sát anh mấy lần rồi hiểu không!
Sau lần đó nàng giao cả chiếc xe cho chàng sử dụng”.

Phải nói rằng anh xe ôm đã mất ngay hình bóng chàng vú em của ngày hôm qua. Thay vào đó là một người lịch sự trông rất trí thức. Vài tháng sau, anh chàng ở đâu không rõ. Nhưng thỉnh thoảng họ có chở nhau đến thăm nhà anh chị. Trông họ cứ như một cặp tình nhân con nhà giầu.
Cùng nghe chuyện này có một ông khách của tôi là nhà thơ cao tuổi. Nghe xong ông trầm ngâm:
- Đó cô thấy không. Ngay một cô gái hư cũng hướng tới tình yêu trong sạch. Tình yêu là thiêng liêng lắm!

Người bình thường bảo chàng dại dột thế nào cũng sa bẫy ả đó. Mấy gã đàn ông tuổi sương sương đã có vợ có con tặc lưỡi suýt xoa muốn bỏ nghề đi làm xe ôm. Một ông hàng xóm bình luận: “Đừng mơ! Trong nền kinh tế thị trường đàn ông đẹp trai nó có cái giá của nó. Quá xấu trai đi làm nghề xe ôm thì đến khi bạc tóc cũng không có vận may như vậy”.

Có một chuyện lạ là trong các khu lao động tỷ lệ đàn ông thất nghiệp ngồi nhà nội trợ lại cao hơn phụ nữ. Phải chăng đàn ông thiếu sự nhẫn nhịn nên không có việc làm... Và thế là sau nhiều lần tìm việc không ra cách đơn giản nhất là đi làm anh xe ôm. Trừ loại xe ôm chở đào đến các vũ trường thì xe ôm chia ra làm hai loại: chuyên nghiệp và nghiệp dư. Loại nghiệp dư là những người đàn ông có công việc không đều. Lúc nào rỗi việc hoặc không có việc mới đi ra đâu đó để kiếm khách. Những người chuyên nghiệp thường ra bến xe, nhà ga đón khách. Ở đây đông khách hơn nhưng thường cũng vẫn phải nộp tiền mãi lộ.

Một lái xe ôm ở bến xe Miền Đông kể chuyện. Tháng nào anh cũng phải nộp cho bọn đầu gấu ở đây 100 ngàn thì mới yên thân với nó. Cao điểm vào những tháng ngày tết có khi phải tới 300 ngàn. Không nộp thì chỉ có cách bán xới đi nơi khác.

Một số lái xe ôm khác thì đi lòng vòng trong thành phố hoặc đến một con hẻm nào đó đứng chờ khách. Họ thường có một lượng thường xuyên là các bà già đi chợ, những em nhỏ đi học, hay chở thuê mối hàng cho mấy bà bán hàng ở chợ.

Bạn thân,
Đoạn kết bài báo ghi thêm mặt trái đầy nước mắt của nghề như sau: “Xe ôm cũng là một nghề nguy hiểm. Nếu đoạn đường vắng chỉ cần một mũi dao dí vào lưng, thậm chí một khẩu súng thì hầu như bất kỳ một người lái xe ôm nào cũng đành chịu thúc thủ. Nhiều người lái xe ôm bị đánh tử thương hoặc bị giết cướp xe. Đời xe ôm quả thật đầy nắng mưa lênh đênh và nhiều bất trắc.”

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Theo báo quốc nội, du khách trong nước đã quen thuộc về một thành phố Đà Lạt với những hồ, thác nước...thơ mộng. Nhưng sẽ rất thiếu sót nếu du khách chưa biết đến miền sinh thái với những đồi chè, trà cổ thụ bao la ở vùng Cầu Đất-Xuân Trường. Từ trung tâm thành phố đi về hướng Nam chừng hai mươi cây số trập trùng đèo dốc là đến Cầu Đất, Xuân Trường.
Theo ghi nhận của báo SGGP, những ngày vừa qua, lĩnh vực nhà đất tại Sài Gòn lại "nóng lên" khi ủy ban các quận, huyện cho phép kê khai để xin tồn tại nhà xây dựng không phép, trái phép từ ngày 1-7-2004 trở về trước. Ban đầu, sự kiện này được người dân vui mừng đón nhận hết sức hồ hởi, nhưng sau đó họ nhận ra rằng lại thêm một thủ tục hành dân...
Theo báo Người Lao Động, sau vụ trường Anh ngữ quốc tế SITC với hàng chục chi nhánh tại các thành phố VN bị phát giác lừa gạt học viên, và tổng giám đốc trường học trốn, những người theo học tiếng Anh mới giật mình nhận ra rằng bỏ tiền vào các trung tâm Anh ngữ mang danh quốc tế chưa hẳn đã tốt, khi mà hiện nay tại VN có rất nhiều trường lạm dụng ngôn từ "quốc tế" trong việc đặt tên trường.
Theo báo quốc nội, tại tỉnh Quảng Ngãi có 1 ngôi làng mà cư dân đang đối mặt với dịch bệnh viêm gan. Đó là làng Tân An, xã Tịnh Đông, huyện Sơn Tịnh. Làng có 200 gia đình với hơn 900 cư dân, nhưng đã có trên 50% dân số bị viêm gan B. Hai năm trở lại đây, có hơn 20 người đã bị căn bệnh quái ác này cướp đi mạng sống, phần lớn tuổi đời từ 30 đến 45.
Theo báo Người Lao Động, tình trạng số nhà, tên đường tại các khu dân cư mới trên địa bàn TPSG chẳng khác nào những mê hồn trận. Nhất là một số khu dân cư mới ở quận Gò Vấp và quận 8. Trước thực trạng này, Sở Xây dựng TPSG đang lập kế hoạch thực hiện quy chế đánh số và gắn biển số nhà, vừa được Bộ Xây dựng ban hành
Theo báo quốc nội, trên nhiều khu phố ở Hà Nội, thường có một nhóm người, trên tay là những túi nilon to nhỏ khác nhau chứa những con bọ cạp hoặc con bửa củi bán rong. Những người này là dân buôn từ các tỉnh miền Nam ra, vất vả kiếm sống bằng nghề mạo hiểm này. Qua những người quen, họ biết được nhu cầu sử dụng bọ cạp ở Hà Nội đang tăng mạnh
Tại miền Đông Nam phần, vùng Bà Rịa - Vũng Tàu có nhiều cửa sông, hải cảng nằm trong hệ thống giao thông đường thủy trọng yếu toàn miền. Theo tài liệu của báo quốc nội, vào cuối thế kỷ 16 đầu thế kỷ 17, trong tiến trình khai phá vùng đất phương Nam, đã có nhiều luồng dân cư qua lại cửa ngõ này và chọn Bà Rịa - Vũng Tàu làm nơi định cư lâu dài.
Trên con đường xuyên Việt ra Bắc vào Nam, Hải Vân luôn luôn là một địa danh ấn tượng. Đây là đèo cao nhất trong các đèo ở Việt Nam (khoảng 500m so với mực nước biển), đầy hiểm trở và cũng là đỉnh núi cuối cùng của một mạch Trường Sơn đâm ngang ra biển. Trong Phủ Biên tạp lục, Lê Quý Đôn từng nhận xét: Hải Vân dưới sát bờ biển,
Theo báo Đồng Nai, những công nhân làm việc tại các nhà máy công nghiệp tại VN luôn đối mặt với những hiểm họa từ các loại bệnh do nghề nghiệp gây ra. Hiện nay, tại các khu công nghiệp, chế biến sản xuất, ngoài những bệnh nghề nghiệp thông thường đã xuất hiện nhiều loại bệnh nghề nghiệo mới, nguy hiểm hơn như bụi phổi silic, điếc nghề nghiệp, nhiễm độc chì, độc nicotin, lao phổi nghề nghiệp
Chuyện kể trong lá thư này xảy ra tại 1 xóm nghèo ven kênh Tàu Hủ thuộc quận 8 thành phố SG. Cư dân ở xóm này đang sống yên lành, thì bất ngờ nhận quyết định giải tỏa. Người lớn thấp thỏm chờ đợi cái ngày chính thức "cuốn gói ra đi" còn trẻ em nơm nớp lo sợ, một nỗi sợ cố hữu của người nghèo, nỗi lo thất học.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.