Hôm nay,  

Chuyện Thương Tâm

03/01/200000:00:00(Xem: 6741)
Bạn thân,
La thư viết cho tuần đầu năm không ai muốn nói chuyện buồn làm gì, nhưng rõ ràng là nước mình không có bao nhiêu chuyện vui, hoặc nếu có thì chỉ là một nhóm nhỏ mà thôi.

Lật ra chồng báo tuần trước, tôi bỗng thấy một chuyện làm xúc động không thôi, khi một cậu bé 14 tuổi phải gồng gánh, thay bố mẹ đã mất, nuôi 2 em nhỏ và bà nội già đang bị liệt. Thôi bạn cũng đừng trách, khi đọc thư này hơi buồn, nhưng mình đâu có cần gì làm mặt làm mày cho vui như người bạn nhỉ. Báo Phụ Nữ kể chuyện này như sau.

Trong một lần đi làm mướn trở về nhà, hai vợ chồng anh Nguyễn Văn Bộ (Mười Bô) và chị Huỳnh Thị Phê ấp Bình Lợi, xã Hòa Khánh Đông, huyện Đức Hòa, tỉnh Long An, bị xe chở cát tông khiến cả hai đều bị chết ngay sau đó. Họ để lại 3 đứa con còn nhỏ, đứa lớn nhất là Nguyễn Văn Hùng (14 tuổi), kế đến bé gái Nguyễn Mộng Thi (10 tuổi) và cháu gái út Nguyễn Thị Hồng Loan (8 tuổi).

Ba đứa trẻ hiện ở với bà nội (87 tuổi) bệnh liệt, ngồi một chỗ, không làm gì được. Hiện tại mọi gánh nặng đều đổ lên vai cậu bé 14 tuổi. Hàng ngày em phải ra đồng sớm để mò cua, bắt cá, lam lũ ngoài đồng, để nuôi 4 bà cháu. Có những lúc không bắt được con nào, em phải chạy sang nhà hàng xóm mượn đỡ nửa lon gạo nấu cháo cho cả nhà. Khi chúng tôi hỏi chuyện, cậu bé gầy gò đen nhẻm già trước tuổi ấy rơm rớm nước mắt: “Con nhớ cha, mẹ lắm”.

Ông Võ Văn Trọng (80 tuổi), một hàng xóm cho biết: Thấy mấy đứa nhỏ quá khó khăn, mình muốn giúp nhưng cái ấp này ai cũng nghèo. Thằng nhỏ hôm nào không bắt cá được là chạy sang đây mượn lon gạo, chúng không xin, chỉ được vài ngày sau bắt được cá đem bán, rồi trả lại. Bây giờ nếu gởi bà nội vào nhà dưỡng lão thì tội cho 3 đứa nhỏ, mà nếu đưa 3 đứa nhỏ vào trại mồ côi thì tội cho bà nội. Vì vậy tôi cũng mong mấy “qua” có cách nào đó thông tin để giúp đỡ các em”.

Rời khỏi đồng ruộng ấp Bình Lợi mà lòng chúng tôi nặng trĩu, bởi sau lưng là 3 đứa trẻ tương lai còn mờ mịt bên cạnh một cụ già bị liệt. Rất mong chính quyền và các nhà hảo tâm ra tay cứu giúp họ.

Bạn thân,
Biết làm thế nào cho cả nước bình an bây giờ" Đố bạn biết bà nội trong bản tin trên thuộc diện nào của nhà nước" Bà cụ “diện liệt sĩ.” Vậy mà cũng suýt bị tống vào viện dưỡng lão. Thế mới biết nhà nước luôn lo lắng cho dân: mới đây ra luật cho phép các cá nhân được gửi hàng ngàn đô la ra hải ngoại…

Đầu năm chúc bạn vui, bình an. Tôi còn biết chúc người trong nước ra sao, khi phận mình chẳng vui gì, giữa bao nhiêu người cũng nheo nhóc tang thương. Có Trời Phật nào nhìn thấy các chuyện này chăng"

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Xăm mình đang trở thành "mốt" của nhiều giới trẻ trong nước. Người đi xăm có cả nam, cả nữ. Chỉ cần vài trăm ngàn, những con rồng, sư tử, bông hoa hồng... sẽ qua bàn tay thợ xăm "ngự" lên ngực, lên vai khách. Báo Kinh Tế-Đô Thị viết về các lò xăm mình tại Hà Nội qua đoạn ký sự như sau.
Chiều 27-4, tại Tam Kỳ, Quảng Nam, Tòa án CSVN tối cao đã mở phiên tòa xét xử phúc thẩm vụ án chìm đò làm chết 18 em học sinh ở bến đò Cà Tang, làng mỏ Nông Sơn, xã Quế Trung, huyện Quế Sơn, vào chiều 19-5-2003, theo kháng cáo phần dân sự của 18 gia đình có con bị nạn. Bị cáo là 2 ông già anh em ruột, người lái đò gây ra tai nạn là ông Võ Nghĩnh (82 tuổi), và chủ chiếc đò là ông Võ Quang Trang, 76 tuổi.
Hàng năm, cứ vào khoảng tháng 3-4, tại các trường đại học ở VN, sinh viên năm cuối lo tập trung thời gian để làm luận văn tốt nghiệp Trong khi nhiều sinh viên gò mình trên những trang tài liệu hay lăn lộn thực tế để lấy biểu số liệu thì có không ít người lại có thể đàng hoàng trở thành những cử nhân, mà chẳng phải đổ một giọt mồ hôi nào! Những sinh viên này đã mua luận văn tại các chợ để nộp cho hội đồng giám khảo kỳ thi tốt nghiệp. Báo Tuổi Trẻ viết như sau.
Nhiều năm gần đây, cứ từ tháng 4 đến tháng 9, là các doanh nghiệp, nhất là hai ngành dệt may, da giày, tại TP.SG lại la làng vì "thiếu lao động". Một nguyên nhân là do sử dụng lao động kiểu "vắt chanh bỏ vỏ". Báo Tuổi Trẻ viết như sau.
Một trong những nghề phụ mưu sinh của các sinh viên đại học ngoại ngữ tại VN là dạy tiếng Việt cho người nước ngoài. Đây là một lĩnh vực kiếm tiền rất khó, không phải sinh viên nào cũng làm được. Không chỉ cần ó trình độ cơ bản là Anh ngữ, hay một vài ngôn ngữ quốc tế phổ biến khác là trung gian, là cầu nối để dạy, giao tiếp, mà hơn thế nữa sinh viên phải am hiểu về lịch sử, văn hoá, địa danh, các phong tục tập quán
Theo báo quốc nội, tại VN, băng đĩa ngoài luồng giờ đây đã trở thành một hàng hoá giống như những mớ rau, mớ cỏ ngoài phố đang gây ra sự lo ngại cho nhiều bậc phụ huynh có con ở tuổi mới lớn. Những kẻ bán rong băng đĩa lậu ngang nhiên hành nghề trên vỉa hè, tại các tụ điểm hàng quán, họ chỉ cần cầm theo một túi nilông nhỏ bên trong để vài chục chiếc đĩa là có thể vật vờ tay cầm vài chiếc đĩa mời chào khách hàng
Tôm chết, dịch cúm gia cầm là những cơn bão khô càn quét qua từng làng mạc nông thôn. Làng mạc xác xơ vì những cơn bão khô dữ dội. Báo Người Lao Động diễn họa rằng "nông dân Việt Nam vẫn phải đi biển trên những con thuyền rách nát" và đang đối mặt với đói nghèo ... Báo NLĐ viết về tình cảnh khốn khổ của nông dân miền Tây như sau.
Gần đây, trên hệ thống hỏa xa Bắc-Nam, tại các đèo dốc như: Khe Nét, Hải Vân, Dầu Giây, Pom Han, Đồng Giao, Nghĩa Thuận... thường xuyên xảy ra tình trạng "lâm tặc" dùng goòng tự chế để vận chuyển gỗ lậu. Báo quốc nội phân tích rằng Hành vi của lâm tặc không những ảnh hưởng đến hành trình chạy tàu, làm mất an ninh trật tự đường sắt mà còn đe doạ trực tiếp đến tính mạng của hàng trăm hành khách đi tàu.
Theo ghi nhận của báo quốc nội, cứ mỗi dịp hè đến, nước sông Hương lại bị nhiễm mặn. Dân Huế lo nhưng không sao tránh khỏi. Năm nay, nước mặn đến sớm. Mới cuối tháng 3, nước đã tràn ngược vào sông Hương, vượt quá điểm cấp nước giả viên tại cầu đường sát Bạch Hổ. Tại đây, độ mặn hiện đo được ở đáy sông là 5880 mg NaCl/lit, điểm cách mặt nước 05m là 71 Mg NaCl.
Theo báo Tuổi Trẻ, nhiều ngày qua, người dân Long An nói chung, tại thị xã Tân An nói riêng, luôn quan tâm lo lắng, đồn đại với nhau về chuyện "Bệnh viện Đa khoa tỉnh mới xuất hiện một loại bệnh lạ, lây nhiễm rất nhanh, bất cứ ai vào bệnh viện cũng bị lây nhiễm, kể cả y - bác sĩ của bệnh viện cũng không thể tránh khỏi"...Để tìm hiểu xem câu chuyện trên là sự thật hay chỉ là những lời đồn đại, phóng viên TT đã đến Bệnh viện Đa khoa Long An và ghi nhận như sau.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.