Hôm nay,  

Mọi Thứ Vẫn Ổn?

02/07/201400:00:00(Xem: 4753)

Có phải rằng tại Việt Nam mình mọi thứ vẫn ổn? Không cần thay đổi gì thiệt sao?

Cũng vẫn nói rằng mọi chuyện nước, chuyện xã hội đều nên để cho nhà nước lo hết mọi thứ? Bất kể các bầy sâu mà Chủ Tịch Nước Trương Tấn Sang đã nói?

Bất kể giàn khoan 981 đang quậy ở Biển Đông? Bất kể Công Hàm Phạm Văn Đồng năm 1958 đang bị Bắc Kinh moi ra để đòi ôm trọn Biển Đông?

Và như thế, chính phủ VN không muốn ai có ý kiến gì nữa?

Báo Quân Đôị Nhân Dân hôm 29-6-2014 đã có bài viết ký tên Mai Nguyên, tựa đề "Hành động đi ngược lợi ích quốc gia," trong đó chụp mũ tất cả những người có ý kiến dị biệt.

Bài báo với ngôn ngữ công an này có đoạn viết:

"...Không hiểu “một xã hội dân sự lành mạnh”, tự do lập hội, đoàn độc lập, đối với họ là phải như thế nào? Trong khi tại Việt Nam, quyền lập hội đã được bảo vệ bằng nhiều đạo luật và nhiều văn bản dưới luật. Số lượng các hội, đoàn thể được thành lập không ngừng gia tăng ở các cấp cùng hàng nghìn hiệp hội, câu lạc bộ hoạt động trong mọi lĩnh vực xã hội. Nhà nước Việt Nam đã tạo nhiều điều kiện để các tổ chức xã hội dân sự đóng góp tích cực trên các lĩnh vực xã hội, nhất là trong lĩnh vực từ thiện, nhân đạo. Ngày càng có nhiều tổ chức phi chính phủ nước ngoài được phép hoạt động hợp pháp tại Việt Nam.

Càng không thể hiểu hình thù của “tự do báo chí, tự do ngôn luận” đối với họ phải ra sao vì sự phát triển bùng nổ của báo chí tại Việt Nam thời gian qua không chỉ được chứng minh bằng những con số các ấn phẩm, các trang thông tin điện tử, đài phát thanh, truyền hình… gia tăng nhanh chóng, mà thực tế cho thấy, báo chí đã trở thành một diễn đàn rộng rãi của người dân, nơi mọi người có thể đóng góp ý kiến và phản biện với chủ trương chính sách của Đảng, Nhà nước và các cấp chính quyền. Báo chí cũng trở thành nơi bảo vệ lợi ích chính đáng của người dân, giám sát thực thi pháp luật…Vì vậy, báo chí ở Việt Nam đã và đang ngày càng phát huy vai trò là công cụ quan trọng trong bảo vệ và phát huy các giá trị quyền con người.


Như vậy, khó có thể hiểu khác mục tiêu của các hoạt động "kêu gọi nhân quyền, tự do" này nọ cho Việt Nam mà "các nhóm xã hội dân sự" đang tiến hành ngoài nhằm bôi nhọ uy tín của chính quyền trong nước, của chế độ xã hội và Đảng cầm quyền..."(ngưng trích)

Ngôn ngữ nêu trên là chụp mũ thẳng Văn Đoàn Độc Lập mới thành lập gần đây?

Tại sao các nhà văn độc lập này trong vận động đòi tự do báo chí, đòi tự do ngôn luận lại bị nhà nước dị ứng như thế?

Theo lời một nhà thơ ở Sài Gòn, "kể từ tháng 5 trang www.vanviet.info bị chặn rất ác liệt, kinh hơn cả các trang "phản động". Lý do chỉ vì họ rất kỵ mấy chữ "văn đoàn độc lập" chứ không vì nội dung trang!!! Việc sửa đổi hay khắc phục vô cùng khó khăn, vì các kỹ thuật viên của các công ty thiết kế web luôn bị canh chừng, nhắc nhở không được tiếp tay cho Văn đoàn."

Kỳ ha, quá là dị kỳ ha...

Do vậy, người ab5n văn trên mới cho biết rằng nếu độc giả nào vào vanviet.info bị chặn, có thể vào trang blog: vandoanviet.blogspot.com nơi mới lập để độc giả dễ tiếp cận.

Nếu bạn vào trang http://vandoanviet.blogspot.com/ hôm Thứ Ba, sẽ thấy một video giữa trang. Đó là một phim của một nhóm sinh viên 9X.

Phim này có tựa đề "SỰ KHÁC BIỆT/ THE DIFFERENCE," trong phần giảỉ thích kèm theo có dòng chữ: "Logline: Ở đây mọi thứ vẫn ổn, đừng thay đổi./ Everything is still fine here, don't change."

Các nhân vật trong phim đều bị (hay tự nguyện) bịt miệng. Và khi một người xuất hiện với dị biệt: miệng không bị bịt miệng, lập tức anh này bị những người bịt miệng đánh đòn thù.

Trời ạ... Có phải mọi thứ vẫn ổn nơi đây, và không ai cần lên tiếng nữa?

Phim này, có thể xem trực tiếp ở đây: http://www.youtube.com/watch?v=UWX-tDlAdfA#t=139

Xin cảm ơn các bạn trẻ 9x làm phim, và cảm ơn cả vị Giáo viên Hướng dẫn cho phim này.

Ý kiến bạn đọc
05/07/201415:52:03
Khách
Người trẻ ở vn dang ở trong trạng thái não trạng bị voi hoá. Người có lòng yeu nước bị đàn áp dã man khiến đam đông còn lại run so trước cường quyyenf. Một khi đất nước lọt hắn vào tay bọn Tàu Cộng khốn kiếp rồi, thì đừng hòng mà đòi lại đuoc. Cái guong Tây Tạng đang rành rành ra đó. Tai sao khong đứng dậy mà đi? 88 triệu con người hèn nhát trước 2 triẹu đảng viên CS sao?
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Khi nói đến họa sĩ, người ta thường liên tưởng đến đôi tay tài hoa, nhưng tại tỉnh Thừa Thiên, có một họa sĩ tên là Nguyễn Mậu Tấn thì hoàn toàn ngược lại. Người làng Trung Chánh, xã Lộc Điền, huyện Phú Lộc, tỉnh Thừa Thiên- Huế gọi anh bằng biệt danh "họa sĩ độc thủ" bởi Nguyễn Mậu Tấn chỉ vẽ bằng miệng và bằng một cánh tay
Theo báo quốc nội, tại miền Đông Nam phần, từ mùng năm tháng năm âm lịch (Tết Đoan Ngọ) đến nay, với những cơn mưa phập phù, "trời chợt mưa rồi chợt nắng", mà nông dân Đồng Nai hay gọi là "mưa nấm mối", đã giúp nhiều dân nghèo kiếm sống bằng công việc săn nắm mối, và ở các phiên chợ sáng tại nhiều thị trấn trắng lóa những rổ
Theo báo quốc nội, tại khu vực các tỉnh duyên hải phía Nam của miền Trung, tỉnh Bình Thuận có nhiều đoạn bờ biển đẹp, đặc biệt là các bãi biển thuộc thành phố Phan Thiết nằm dọc theo cung bờ dài gần 60km. Có hàng trăm khu du lịch, khu nghỉ dưỡng mọc lên. Song, nhiều đoạn bờ biển đang đứng trước nguy cơ bị biển "nuốt".
Theo báo SGGP, trấu tràn ngập các dòng sông đang là thực trạng diễn ra ở miền Tây Nam phần, từ những con sông lớn đến kênh nội đồng. Hàng loạt nhà máy xay xát lúa gạo sẵn sàng bỏ đi nguồn lợi tiền tỷ để thải trấu ra sông gây ô nhiễm môi trường. Đáng nói hơn, việc thải trấu tràn ngập các dòng sông đã làm ảnh hưởng
Theo báo quốc nội, tại vùng ngoại ô của thành phố Đà Nẵng, có 1 khu dân cư nằm cách trung tâm thành phố chỉ vài chục cây số, nhưng không điện, không nước sạch, trường học... Đấy là cuộc sống của hơn 100 con người tại đáy hồ Hòa Trung thuộc thôn Hòa Trung, xã Hòa Ninh, huyện Hòa Vang (TP Đà Nẵng)... Báo CA
Chuyện kể trong lá thư này xảy ra tại tỉnh Thanh Hóa, tỉnh cực Bắc của miền Trung. Tại tỉnh này, có 1 làng "nổi danh" với chiêu buôn đồ dỏm biến xương trâu bò thành sừng tê, nhung nai, hổ cốt..., và nhờ thế, một bộ phận không nhỏ cư dân của xã này giàu lên nhanh, dùng tiền ăn chơi, nghiện chích, dẫn đến bị nhiễm những
Theo báo quốc nội, hình ảnh những quán cà phê cóc mọc lên nhan nhản khắp vỉa hè giữa phố phường Sài Gòn, được trang bị bằng vài cái bàn ghẻ, dăm ba chiếc ghế nhựa sứt tai gãy gọng, chẳng mấy xa lạ với cư dân thành phố. Mỗi con đường ít nhất cũng có vài ba quán cà phê cóc như thế. Và trong số những người bán ở các quán này
Theo báo Lao Động, tại các miền Tây Nam phần, những năm gần đây, nhiều cụm tuyến dân cư dành cho dân tránh lũ đã được hình thành. Vào sống tại khu tạm cư này, người dân nghèo vùng ngập sâu thoát khỏi cảnh chạy lũ. Thế nhưng, "chất lượng" nhà xây dựng trên các cụm tuyến này đã và đang là vấn đề đáng báo động: sau một
Theo báo quốc nội, tại VN, cao hổ cốt đã được coi là loại thuốc quý, đặc biệt cho những người bị phong thấp. Dân gian đồn rằng nếu bị thấp khớp nặng, chỉ cần uống nửa lạng cao hổ cốt thì dứt ngay. Còn nếu kiếm được miếng xương bánh chè hổ thì "tuyệt vời". Đang bị thấp khớp sưng vù cả đầu gối, lấy xương bánh chè hổ mài ra
Theo báo SGGP, trên địa bàn tỉnh Thừa Thiên, có một thôn làng đã bị cô lập với xã, huyện do bị ngăn cách bởi một con sông. Ở đó, không có đường giao thông, trường học, trạm y tế... nhưng có những quặng điểm titan hàm lượng lớn được phát giác từ năm 2004. Và trong hơn 2 năm qua, những bãi quặng titan (vàng đen) đã bị



Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.