Hôm nay,  

Cuộc Đời Mong Manh

26/07/201400:02:00(Xem: 5776)
Dễ hư vỡ nhất là cánh hoa trước gió bão, là giọt mưa rơi trongc cơn lốc, là sinh mạng đời người giữa chiến tranh...

Và dễ hư vỡ cũng là sinh mạng đời người. Có khi chúng ta nghĩ là 80 năm, hay 70 năm... hay có khi chỉ 51 tuổi như nhạc sĩ/ca sĩ Michael Jackson, có khi chỉ 49 tuổi như ca sĩ/tài tử tuyệt sắc Whitney Houston...

Và có khi chỉ mới 27 tuổi như ngôi sao Toàn Shinoda -- chàng trai tài năng trong giới Vlog của Việt Nam.

Đời người mong manh. Toàn Shinoda là một trong những người tiên phong và nổi bật của làng nghệ sĩ Vlog -- một dạng nhật ký ghi bằng video, một kỹ thuật tuy đơn giản so với máy móc hiện nay nhưng là một bước nhảy vọt trong làng nghệ thuật, đưa tới sự tiếp cận dễ dàng giữa khán giả và nghệ sĩ.

Trong khi thế hệ của người đi trước chủ yếu vẫn là chữ viết, nghĩa là viết Blog. Còn Toàn Shinoda là người của tương lai, là một Vlogger tài năng.

Thế nhưng, chỉ trong vài giờ cấp cứu, sau khi bị cảm do tắm, theo tin Trí Thức Trẻ đăng ở Kênh 14, và bị một hội chứng hô hấp (chữ lạ gì đấy, các bác sĩ ưa dùng chữ lạ, hồi xưa ông bà mình chắc là nói đơn giản hơn, như trúng gió hay tương tự thôi...) chàng trai tài năng Toàn Shinoda đã từ trần.

Báo Phụ Nữ Today phỏng vấn các nghệ sĩ, và mô tả là “Sao Việt choáng váng trước sự ra đi của Vlogger Toàn Shinoda.”

Bản tin này nói:

“Toàn Shinoda tên thật là Trần Vũ Toàn, sinh năm 1987, cựu học sinh khối chuyên Anh trường Hanoi-Amsterdam. Toàn từng đạt Giải nhất bóng bàn & cầu lông Quận Ba Đình 2002, Giải nhất Toán thành phố 2003 - Giải ba tiếng Anh Quốc gia 2005. Sau đó Toàn nhận được học bổng toàn phần trường đại học Wesleyan University (top 20 trường ĐH hàng đầu ở Mỹ) và sang Mỹ học 4 năm tại trường Wesleyan University.

Sau khi tốt nghiệp, Toàn Shinoda về nước và trở thành một trong 5 vlogger đình đám trên cộng động mạng.Các vlog của Toàn Shinoda phần lớn đều mang tính chất châm biếm và có khá nhiều ngôn từ “nhạy cảm” nên người xem phần đồng fan là nam giới. Toàn Shinoda được coi là anh cả của giới làm vlog, Toàn Shinoda hút gần 500 ngàn người theo dõi trên Youtube...”(ngưng trích)

Bản tin kê tên nhiều nghệ sĩ nổi tiêng với lời thương tiếc -- như với Văn Mai Hương, Tuấn Hưng, Hương Tràm, Bích Phương... và nhiều nữa.

Trong khi đó, mạng NOVA ghi thêm rằng:

“Sự độc đáo trên Vlog của Toàn là sự đổi mới thường xuyên, cách tiếp cận mới lạ, thậm chí anh còn làm bản tin, đóng phim..

Toàn Shinoda đồng thời hiện là Phó tổng giám đốc của Công ty Tư vấn Giáo dục Golden Path Academics...”

Nghĩa là, anh có đủ tất cả (hay rất nhiều) cơ hôi đê thành công hơn, đê đi xa hơn, cả vê học vấn và nghệ thuật.

Đời người mong manh vậy... R.I.P.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Đó là những chuyện diễn ra hàng ngày, quanh đây: những bữa ăn ngập đầy hóa chất. Hóa chất thực ra là một phát minh tuyệt vời của nhân loại, vì nếu không có ngành hóa học phát triển như hiện nay, khoa học không thể đem tới cho nhân loại quá nhiều tiện như như hôm nay.
Một thời, chúng ta say mê đọc truyện Tàu. Những tác phẩm kinh điển như Tam Quốc Chí, Thủy Hử, Tây Du Ký, vân vân... liên tục như được đọc từ thế hệ này sang thế hệ kia.
Những trang giấy xưa cổ, ấp ủ những thông tin quý giá về những thời xa vắng của quê nhà, đang biến dần đi.
Học sinh là người của tương lai. Đất nước sau này hưng vong đều nhờ vào các học trò đang ngồi miệt mài học ở các trường lớp. Và không giúp các em, có nghĩa là tự mình cắt đứt những mầm hưng thịnh tương lai của đất nước.
Có một kiểu nói thường nghe quen ở Sài Gòn, khi bất chợt thấy xảy ra những điều trái mắt trái tai: dzô dziên. Nghĩa là “vô duyên.”
Một thời chúng ta ngồi miệt mài đọc sách ở Thư Viện Chùa Xá Lợi, rồi ở Thư Viện Lincoln, rồi ở Thư Viện Quốc Gia... đó là chưa kể những ngày đứng bên các kệ sách Khai Trí để đọc chùa, đọc cọp. Những kỷ niệm về thời say mê sách vở như còn in đậm trong trí nhớ, bất kể những chòm tóc bạc đã phất phơ trước mắt.
Nhiều người nói rằng dân Việt Nam không có văn hóa chen lấn. Nghĩa là, không chịu đứng vào hàng, cứ chen lên trước, cứ chen vô giữa, cứ lấn cho người ta dạt ra sau để mình đứng trước. Có đúng như thế không, và tại sao?
Tại sao những chuyên gia ưu tú, những sinh viên xuất sắc lại muốn rời bỏ Việt Nam? Có phải vì quê nhà đã trở thành nơi chỉ giành những vị trí tốt cho con cháu cán bộ, và để mặc cho các sinh viên tốt nghiệp đaị học ra đường phố ngồi bán trà đá, đạp xe bán dạo cà phê?
Xiếc là một nghề khó theo đuổi. Không phải ai tập cũng được. Do vậy, khi một gánh xiếc lưu diễn vào một thành phố, ai cũng háo hức muốn xem những trò biểu diễn lạ.
Văn chương là vùng đất của nhiều kho tàng ẩn kín. Không phải ai cũng dễ dàng thấy được các kho tàng này.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.