Hôm nay,  

Lại Mắc Cỡ Thêm

21/08/201400:00:00(Xem: 4806)

Hãy hình dung về những nỗi nhục khó biện minh... Và rồi sẽ rất khó và sẽ rất lâu mới gột rửa được.

Lớn nhất, dĩ nhiên là nhục mất nước. Hay là gần gần mất nước. Hay là mới mất vài đảo, và nhiều ngàn cây số vuông ở rừng nguyên sinh, và núi Lão Sơn, và vân vân.

Hay ở mức cá nhân, nỗi nhục cho dân tộc là khi Đại sứ Lê Văn Bàng ở New York ra bờ biển nơi có bảng bảo tồn thiên nhiên để mò sò về cải thiện bữa ăn.

May mắn, Hoa Kỳ lịch sự, vẫn không nỡ cắm bảng “Cấm quan chức Việt?Nam tới mò sò...”

Nhưng chuyện ở Nhật bây giờ là khác rồi. Thông tấn VietnamNet có bản tin nhan đề “Xôn xao cảnh báo 'cố tình nhầm' bằng tiếng Việt ở Nhật.”

Bản tin này viết:

“Một bức ảnh với dòng thông báo "Tuyệt đối không được lấy ô và giầy của người khác để dùng" được viết bằng cả tiếng Việt và Nhật vừa được chia sẻ trên mạng xã hội. Theo facebook của Công Nguyễn thì hình ảnh này được ghi lại ở nước Nhật.

Bức ảnh vừa được đăng tải trên mạng xã hộiđã nhận được sự quan tâm của cộng đồng mạng. Nhiều thành viên đã bày tỏ quan điểm về việc này. Hầu hết mọi người đều tỏ thái độ bức xúc khi cho rằng, nếu đây đúng là cảnh báo tình trạng "cầm nhầm" ô và giày của người Việt ở Nhật thì quả là điều đáng nói.

Thái độ bức xúc này xuất phát từ thực trạng một số người Việt ở nước ngoài có hành động trộm cắp, làm xấu đi hình ảnh đất nước. Đặc biệt, tình trạng người Việt Nam ăn cắp đồ tại Nhật thời gian gần đây có xu hướng gia tăng.

Trước đó, nhiều siêu thị ở Nhật đã ghi biển nhắc nhở, cảnh báo bằng tiếng Việt.

Tháng 7 vừa qua, trên mạng xã hội cũng đăng tải bức ảnh chụp biển cảnh báo ăn cắp trong một shop thời trang tại Nhật khiến nhiều người Việt xấu hổ. Bức ảnh được chụp tại một cửa hàng thời trang tại Wako-shi, tỉnh Saitama, Nhật Bản. Trên tờ cảnh báo có ghi dòng chữ: “Hệ thống camera giám sát đang hoạt động” bằng tiếng Việt. Cũng theo trang mạng này, trên một xe bus tại Nhật xuất hiện dòng chữ "Yêu cầu mọi người ngồi trên xe bus không được hút thuốc, vứt rác bừa bãi" bằng tiếng Việt...”(ngưng trích)

Bản tin VietnamNet giải thích rằng, tại Nhật Bản, trước khi vào nhà, mọi người đều phải tháo bỏ giày dép. Đó là một thói quen, nét đẹp của văn hoá Nhật Bản xuất phát từ xa xưa. Không chỉ ở nhà riêng, mà khi đến cửa công sở, nhà hàng, khách sạn, mọi người cũng đều phải tháo giày dép, có lúc phải thay hai lần.

Do vậy, ở Nhật, mỗi tòa nhà, công sở, nhà riêng đều có giá để giày dép cho khách. Tất nhiên, chuyện đi nhầm giày dép cũng có thể xảy ra.

Còn chiếc ô là vật dụng không thể thiếu của mỗi người dân Nhật Bản khi đi ra đường trong những ngày mưa....

Bi thảm, là không chỉ tại Nhật. Chúng ta có thê nhớ hồi mấy tháng trước, xảy ra chuyện cán bộ phi hành đoàn của Tổng công ty Hàng không Việt Nam (Vietnam Airlines) bị tình nghi buôn lậu hàng mỹ phẩm, quần áo ăn cắp và có thể đang tìm cách buôn lậu ra khỏi nước Nhật.

Các báo tại Việt Nam cũng mấy tháng trước kể chuyện ở Thái Lan về một bức ảnh chụp tại một nhà hàng buffet (ăn uống tự chọn) ở Thái Lan. Trong đó có dòng chữ Việt: “Xin vui lòng ăn bấy nhiêu lấy bấy nhiêu, nếu ăn không hết sẽ phạt từ 200 bath đến 500 bath. Xin cám ơn”.

Hóa ra, cũng cùng một bệnh với ông Đại sứ Lê Văn?Bàng.

Bây giờ, lại mắc cỡ thêm.

Cũng nên nhắc rằng, khu bờ biển mà ông?Đại sứ Lê Văn Bàng và tài xế mò sò để cải thiện bữa ăn có ghi bảng cấm. Tới khi cảnh sát Mỹ bắt thì Đại sứ Lê Văn?Bàng nói là “No English.”

Báo Orlando Sentinel ngày 10 tháng 9-1994 kể rằng Đại sứ VN tại LHQ là Lê Văn Bàng và tài xế là Toan Nguyen Dinh bị bắt gặp ngày 31-7-1994 ở dòng suôi Hog Creek thuộc thị trấn East Hampton, tiểu bang New York.

Lúc đó, 2 người mang các túi nhựa đựng sò -- sò này là gióng clam, không cần đồ nghề ngư phủ, chỉ cần thò tay là bắt được. Dân nhậu ưa ăn sò này bằng cách vắt tí chanh, chấm muối tiêu.

Than ôi, công tô viên Scott Allen nói rằng hai thầy trò Lê Bàng và Toan Nguyen Dinh bị bắt gặp thì giả vờ không biết tiếng Anh. Rồi sau đó, 2 người xin quyền đặc miễn ngoại giao. Thế là chỉ bị phạt tiền thôi.

Không ngờ bệnh của Lê Văn Bàng không phải cá biệt. Nên bây giờ cả nước mới mắc cỡ. Dân Việt Nam mình truyền thống tử tế lắm. Đây hẳn là dân Mác-Lê-Hồ vậy.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Gần đây ở thị trấn An Thạnh, huyện Thuận An, tỉnh Bình Dương, có một thầy lang có biệt danh là "Ba xe tăng" nổi tiếng với một cách chữa bệnh mới "đau đâu chích đó". Không chỉ người dân ở Bình Dương mà các tỉnh thành lân cận cũng đổ xô đến chữa trị. Để được thầy khám, người bệnh phải đến lấy số thứ tự từ 4, 5 giờ sáng mới may sao có thể khám được trong ngày.
Theo ghi nhận của báo quốc nội, trên địa bàn thành phố Sài Gòn, tại các khu vực quanh các trường đại học, cao đẳng, ký túc xá sinh viên, có rất nhiều quán ăn sinh viên. Đa số các quán đều ẩm thấp và tạm bợ, chỉ đủ chỗ kê chiếc tủ kính bày các món ăn, 5-7 chiếc bàn. Còn lại là gian bếp nhỏ hẹp, phòng vệ sinh hôi hám: rửa rau, rửa chén... tất cả đều diễn ra trong ấy..
Tại tỉnh Vĩnh Long, miền Tây Nam phần, có 1 làng nổi tiếng về nghề đan cần xé. Không ai biết được làng nghề này có từ bao giờ vì nó đã có mặt ở Vĩnh Long này từ hồi xưa lắm. Còn theo các cụ cao niên kể lại thì tổ tiên là người Hoa, di cư từ vùng Quảng Ngãi vào Vĩnh Long lập nghiệp thuở xa xưa, rồi lập làng và sinh sống bằng cái nghề đã mang theo từ Trung Hoa sang.
Tại nhiều làng quê ở miền Trung, cuộc hành trình nuôi con ăn học của những gia đình nghèo vô cùng gian nan. Có những người mẹ lo tương lai cho con bằng củ sắn, củ khoai, bằng những ngày tháng nắng mưa vuốt mặt, bán mặt cho đất, bán lưng cho trời... vậy mà không hề than nghèo kể khổ. Phóng viên báo Tuổi Trẻ đã ghi lại câu chuyện về những hy sinh của 2 người mẹ nghèo ở vùng quê Quảng Nam qua đoạn ký sự như sau.
Theo báo quốc nội, trên địa bàn thành phố Sài Gòn, có nhiều trường học đang phải "sống chung" với những khu chợ với đủ thứ hỗn tạp. Tiếng kỳ kèo chửi bới, tiếng chửi thề văng tục rồi cảnh sình lầy, mùi tanh tưởi đặc trưng của chợ cứ đeo bám học sinh từ đường tới trường vào đến lớp học. Báo Tuổi Trẻ ghi nhận thực trạng này như sau.
Năm học mới của các trường trung, tiểu học tại VN đã bắt đầu từ thượng tuần tháng 9, trong khi bao trẻ em tung tăng cắp sách đến trường, tại nhiều địa phương, có không ít trẻ em vứt bỏ sách vở, lao vào cuộc mưu sinh. Tại miền Tây Nam phần, trên ruộng đồng, ngoài vùng lũ, hình ảnh những em bé lam lũ, nhếch nhác suốt ngày tất bật việc áo cơm không phải khó tìm.
Theo ghi nhận của báo Tuổi Trẻ, tại Sài Gòn, những thông tin về việc bỏ kỳ thi tốt nghiệp tiểu học, rồi lại tiếp tục bỏ kỳ thi tốt nghiệp trung học cơ sở (lớp 9) trong niên khóa 2005-2006 đã khiến nhiều phụ huynh học sinh hân hoan khi nghĩ tới viễn cảnh con mình sẽ được học tập nhẹ nhàng hơn. Nhưng chỉ mới qua vài tuần nhập học, không ít người đã phải kêu trời với yêu cầu học thêm, học hai buổi/ngày của nhà trường.
Theo báo quốc nội, cùng với cơn sốt phim ảnh và thời trang Nam Hàn thâm nhập vào Việt Nam, ngày càng có nhiều thanh niên, thanh nữ theo học các lớp dạy tiếng thích ngôn ngữ xứ Hàn. Phóng viên báo Korea Herald cũng đã nhìn nhận về trào lưu này và đánh giá về sự hạn chế của hoạt động quảng bá tiếng Hàn của các cơ quan chức năng Nam Hàn. Báo Giáo Dục &Thời Đại ghi nhận về trào lưu này như sau.
Trên địa bàn thành phố Sài Gòn, chợ đầu mối Chánh Hưng là nơi cung cấp một lượng thủy hải sản cho cả thành phốvà các tỉnh lân cận, mỗi ngày đưa ra thị trường từ 300 đến 400 tấn cá các loại. Hai tháng trở lại đây xuất hiện một số thanh thiếu niên chuyên trộm cắp, cướp giựt cá của những người lấy mối tại chợ, gây ra tâm lý lo sợ cho một bộ phận tiểu thương.
Theo báo quốc nội, tại Vũng Tàu, dọc theo các con đường của trung tâm thành trong phố, những hàng quán đề biển "Cơm bình dân"mà mọi người thường hay gọi bằng một cái tên khác là cơm bụi, mọc lên ngày một nhiều. Những quán cơm này đã trở thành chỗ thân quen của nhiều người, nhất là với những người sống xa gia đình. Tuy chưa thể thay thế bữa cơm gia đình, nhưng "cơm bụi" đã giúp những người bận rộn, những người xa gia đình một bữa cơm nóng sốt sau những giờ lao động mệt mỏi.



Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.