Hôm nay,  

Lại Mắc Cỡ Thêm

21/08/201400:00:00(Xem: 4767)

Hãy hình dung về những nỗi nhục khó biện minh... Và rồi sẽ rất khó và sẽ rất lâu mới gột rửa được.

Lớn nhất, dĩ nhiên là nhục mất nước. Hay là gần gần mất nước. Hay là mới mất vài đảo, và nhiều ngàn cây số vuông ở rừng nguyên sinh, và núi Lão Sơn, và vân vân.

Hay ở mức cá nhân, nỗi nhục cho dân tộc là khi Đại sứ Lê Văn Bàng ở New York ra bờ biển nơi có bảng bảo tồn thiên nhiên để mò sò về cải thiện bữa ăn.

May mắn, Hoa Kỳ lịch sự, vẫn không nỡ cắm bảng “Cấm quan chức Việt?Nam tới mò sò...”

Nhưng chuyện ở Nhật bây giờ là khác rồi. Thông tấn VietnamNet có bản tin nhan đề “Xôn xao cảnh báo 'cố tình nhầm' bằng tiếng Việt ở Nhật.”

Bản tin này viết:

“Một bức ảnh với dòng thông báo "Tuyệt đối không được lấy ô và giầy của người khác để dùng" được viết bằng cả tiếng Việt và Nhật vừa được chia sẻ trên mạng xã hội. Theo facebook của Công Nguyễn thì hình ảnh này được ghi lại ở nước Nhật.

Bức ảnh vừa được đăng tải trên mạng xã hộiđã nhận được sự quan tâm của cộng đồng mạng. Nhiều thành viên đã bày tỏ quan điểm về việc này. Hầu hết mọi người đều tỏ thái độ bức xúc khi cho rằng, nếu đây đúng là cảnh báo tình trạng "cầm nhầm" ô và giày của người Việt ở Nhật thì quả là điều đáng nói.

Thái độ bức xúc này xuất phát từ thực trạng một số người Việt ở nước ngoài có hành động trộm cắp, làm xấu đi hình ảnh đất nước. Đặc biệt, tình trạng người Việt Nam ăn cắp đồ tại Nhật thời gian gần đây có xu hướng gia tăng.

Trước đó, nhiều siêu thị ở Nhật đã ghi biển nhắc nhở, cảnh báo bằng tiếng Việt.

Tháng 7 vừa qua, trên mạng xã hội cũng đăng tải bức ảnh chụp biển cảnh báo ăn cắp trong một shop thời trang tại Nhật khiến nhiều người Việt xấu hổ. Bức ảnh được chụp tại một cửa hàng thời trang tại Wako-shi, tỉnh Saitama, Nhật Bản. Trên tờ cảnh báo có ghi dòng chữ: “Hệ thống camera giám sát đang hoạt động” bằng tiếng Việt. Cũng theo trang mạng này, trên một xe bus tại Nhật xuất hiện dòng chữ "Yêu cầu mọi người ngồi trên xe bus không được hút thuốc, vứt rác bừa bãi" bằng tiếng Việt...”(ngưng trích)

Bản tin VietnamNet giải thích rằng, tại Nhật Bản, trước khi vào nhà, mọi người đều phải tháo bỏ giày dép. Đó là một thói quen, nét đẹp của văn hoá Nhật Bản xuất phát từ xa xưa. Không chỉ ở nhà riêng, mà khi đến cửa công sở, nhà hàng, khách sạn, mọi người cũng đều phải tháo giày dép, có lúc phải thay hai lần.

Do vậy, ở Nhật, mỗi tòa nhà, công sở, nhà riêng đều có giá để giày dép cho khách. Tất nhiên, chuyện đi nhầm giày dép cũng có thể xảy ra.

Còn chiếc ô là vật dụng không thể thiếu của mỗi người dân Nhật Bản khi đi ra đường trong những ngày mưa....

Bi thảm, là không chỉ tại Nhật. Chúng ta có thê nhớ hồi mấy tháng trước, xảy ra chuyện cán bộ phi hành đoàn của Tổng công ty Hàng không Việt Nam (Vietnam Airlines) bị tình nghi buôn lậu hàng mỹ phẩm, quần áo ăn cắp và có thể đang tìm cách buôn lậu ra khỏi nước Nhật.

Các báo tại Việt Nam cũng mấy tháng trước kể chuyện ở Thái Lan về một bức ảnh chụp tại một nhà hàng buffet (ăn uống tự chọn) ở Thái Lan. Trong đó có dòng chữ Việt: “Xin vui lòng ăn bấy nhiêu lấy bấy nhiêu, nếu ăn không hết sẽ phạt từ 200 bath đến 500 bath. Xin cám ơn”.

Hóa ra, cũng cùng một bệnh với ông Đại sứ Lê Văn?Bàng.

Bây giờ, lại mắc cỡ thêm.

Cũng nên nhắc rằng, khu bờ biển mà ông?Đại sứ Lê Văn Bàng và tài xế mò sò để cải thiện bữa ăn có ghi bảng cấm. Tới khi cảnh sát Mỹ bắt thì Đại sứ Lê Văn?Bàng nói là “No English.”

Báo Orlando Sentinel ngày 10 tháng 9-1994 kể rằng Đại sứ VN tại LHQ là Lê Văn Bàng và tài xế là Toan Nguyen Dinh bị bắt gặp ngày 31-7-1994 ở dòng suôi Hog Creek thuộc thị trấn East Hampton, tiểu bang New York.

Lúc đó, 2 người mang các túi nhựa đựng sò -- sò này là gióng clam, không cần đồ nghề ngư phủ, chỉ cần thò tay là bắt được. Dân nhậu ưa ăn sò này bằng cách vắt tí chanh, chấm muối tiêu.

Than ôi, công tô viên Scott Allen nói rằng hai thầy trò Lê Bàng và Toan Nguyen Dinh bị bắt gặp thì giả vờ không biết tiếng Anh. Rồi sau đó, 2 người xin quyền đặc miễn ngoại giao. Thế là chỉ bị phạt tiền thôi.

Không ngờ bệnh của Lê Văn Bàng không phải cá biệt. Nên bây giờ cả nước mới mắc cỡ. Dân Việt Nam mình truyền thống tử tế lắm. Đây hẳn là dân Mác-Lê-Hồ vậy.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Theo báo Người Lao Động, liên tục những ngày qua, tại miền Tây Nam phần, rất nhiều người hiếu kỳ từ khắp nơi kéo đến ấp An Thuận, xã Phú Đức, huyện Long Hồ, tỉnh Vĩnh Long để chứng kiến một cụ bà có thể nổi trên mặt nước. Cụ bà này tên làTrần Thị Đang, tuy đã 82 tuổi, nhưng rất khỏe mạnh, cách đây 12 năm, trong 1 lần xuống sông
Theo báo quốc nội, tại Lào Cai, miền Bắc VN, cơ quan điều tra của công an CSVN địa phương vừa khởi tố 8 người trong vụ án làm giả 500 ngôi mộ để nhận nửa tỷ đồng tiền đền bù giải tỏa đất của 1 dự án. Cầm đầu đường dây này lại là 1 cán bộ địa phương. Báo Công An CSVN ghi nhận diễn tiến vụ việc này như sau.
Tại tỉnh Hà Tây, miền Bắc VN, có 1 ngôi làng "nổi tiếng" về sản xuất hàng giả. Đó là làng Ngọc Động, xã Tiền Phong, huyện Thường Tín. Từ nhiều năm nay, người dân nơi đây kiếm sống bằng nguồn hàng giả dán mác đủ loại. Làng này còn được các làng lân cận đặt cho biệt danh "làng buôn xuyên Đông Dương". Các sản phẩm như khoan, bạt, áo mưa...
Theo báo quốc nội, tại Sài Gòn, vẽ móng tay là một trong những dịch vụ đang thu hút nhiều phụ nữ trẻ theo học nhất hiện nay.Với sự ra đời của hàng loạt kỹ thuật làm đẹp và trang trí móng mới như: vẽ tranh trên móng, vẽ móng nổi, đính hạt đá, điêu khắc tạo hình, dán đề can... những người thợ làm móng đã biến những chiếc móng bình thường, đôi khi thô kệch thành những tác phẩm nghệ thuật độc đáo.
Tại Sài Gòn, ngay sau khi kỳ thi tốt nghiệp phổ thông trung học kết thúc vào ngày 8 tháng 6, các trung tâm luyện thi đại học đã đồng loạt khai giảng nhộn nhịp đón sĩ tử đến ghi danh các khóa luyện thi cấp tốc trong vòng 3 tuần lễ. Đa số thí sinh theo học tại các trung tâm luyện thi là học sinh từ các tỉnh đến, còn học sinh tại Sài Gòn thì luyện thi tại các lò riêng của các giảng viên giỏi.
Theo báo quốc nội, sau đợt khô hạn kéo dài, khu vực đồng bằng sông Cửu Long tại miền Tây Nam phần đang bước vào mùa mưa. Nước từ những trận mưa lớn đầu mùa đang khoét sâu các vết nứt ven sông, liên tiếp gây nên các vụ sạt lở lớn. Cư dân sống ven sông luôn lo sợ với hiểm họa này. Mới đây, tại thành phố Cần Thơ xảy ra 3 vụ sạt lở lớn , SGGP ghi nhận tình trạng sạt lở tại miền Tây như sau.
Theo báo quốc nội, tại huyện Thanh Oai, tỉnh Hà Tây, có làng Dư Dụ nổi tiếng về nghề đúc tượng Phật bằng gỗ. Làng nghề này có lịch sử mấy trăm năm, tưởng đã mai một vì đời sống của dân làng phải đối mặt với bao khó khăn, nhưng thời gian gần đây lại thịnh hành, biến vùng quê nghèo trở thành một địa điểm hấp dẫn những ai muốn tìm hiểu nguồn cơn linh khí cõi Phật.
Mùa thi tuyển sinh viên vào các trường đại học trong nước đến gần, các Trung tâm luyện thi ở các thành phố Sài Gòn, Hà Nội đang nóng dần lên, các sĩ tử dồn hết thời gian vào ôn thi đại học thì các lò luyện thi cấp tốc càng nóng. Tuy nhiên không phải ai ra thành phố ôn thi cũng vì mục đích duy nhất là "mua kiến thức".
Tại Sài Gòn, giới kinh doanh địa ốc ví nghề này như canh bạc, có ăn có thua. Không ít người chưa kịp ăn đã bị thua khi mua đất đụng phải nằm trong khu vực bị giải tỏa, mua đất chưa kịp bán đã giảm giá. Ngoài tư nhân kinh doanh đất, nhiều công ty địa ốc phá sản tính tốn nhữngsai lầm trong kinh doanh. Báo TT viết như sau.
Trong vùng biển thuộc tỉnh Khánh Hòa, có hòn đảo Bình Hưng là đảo xa nhất nằm về phía cực Nam của tỉnh này. Đây là 1 xóm đảo có 319 gia đình với khoảng1,600 người. Trẻ em ở đây không chỉ phải vất vả kiếm tiền phụ giúp gia đình mà còn mong ước được đi học. Báo Khánh Hòa ghi nhận về tình cảnh của trẻ em trên đảo này như sau.



Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.