Hôm nay,  

Đặc Công Văn Hóa?

09/10/201400:00:00(Xem: 3838)

Có thể nêu nghi vấn rằng gián điệp Trung Quốc đã gài sâu vào Hà Nội để đánh ngay tận gốc dân tộc Việt, làm cho học sinh Việt Nam nhìn ngôn ngữ Việt như một trò chơi giễu cợt.

Cuốn Từ điển tiếng Việt dành cho học sinh của tác giả Vũ Chất do nhiều nhà xuất bản phát hành -- trong đó có NXB Hồng Đức, NXB Trẻ, NXB Thanh Niên... -- đã nhồi sọ học sinh Việt Nam kiểu định nghĩa ngôn ngữ dị thường, thí dụ như giảỉ thích các mục từ:

-- Quản giáo được giải thích là: "Người coi một giáo đường hay tu viện;

-- Tao đàn là "Chỗ nằm của tao nhân thi sĩ";

-- Tù trưởng là "người đứng đầu trông coi tội nhân";

-- Cao ráo: Cao và khô ráo;

-- Trai gái: trai và gái;

-- Cao xa: cao và xa;

-- Bắp tay: bắp thịt phồng lên như cái tay;

- Bế mạc: hết dứt buổi hát...

-- Bia: tấm đá có khắc tên ngày giờ chết trước mả;

-- Bồ bịch là bạn bè thân thích;

-- Ngồi là đặt đít xuống chỗ nào;

-- Đồn trưởng là trưởng đồn;

-- Lâu đài là lầu và đền đài;

-- Thơ ngây là ngây thơ;

-- Cào cấu: vừa cào vừa cấu;

-- Nắn bóp: nắn và bóp;

-- Bản sắc: màu tự nhiên;

-- Bóng đèn: Bóng làm bằng chai trong có tim đốt được bằng hơi điện...

Hiện tại, sách này vẫn nằm trong danh mục tra cứu của Thư viện Quốc gia Việt Nam.

Bản tin VnExpress cho biết:

“Sau khi nghe thông tin về cuốn Từ điển tiếng Việt dành cho học sinh của Vũ Chất, chiều ngày 7/10, NXB Trẻ tiến hành kiểm tra các thông tin liên quan, và cho biết đơn vị mình từng lên tiếng về vụ việc này từ năm 2006. Cụ thể, vào năm 2006, khi có thông tin về cuốn từ điển này với nhiều nội dung sai lệch, NXB đã tiến hành xác minh và đi tìm cuốn sách này nhưng vẫn không tìm ra vì sách phát hành từ năm 2001. NXB Trẻ cho rằng, bản sách khoác tên NXB Hồng Đức có thể là sách in lậu, mạo danh từ cuốn sách của họ.

Tuy nhiên, một vấn đề khác được nhiều người quan tâm là, dù sai sót trong cuốn sách của NXB Trẻ đã được phát hiện nhiều năm qua, bản in này hiện vẫn xuất hiện trong danh mục tra cứu của Thư viện Quốc gia Việt Nam. Thậm chí, ngoài bản gốc, còn có nhiều bản in khác, ghi NXB Hồng Đức hay NXB Thanh Niên ấn hành.

Trao đổi về điều này, bà Phan Thị Kim Dung - Giám đốc Thư viện - cho rằng việc cuốn sách có sai phạm hay không không nằm trong trách nhiệm của đơn vị bà. "Nhiệm vụ, chức năng của thư viện chúng tôi là thu nhận lưu chiểu các xuất bản phẩm Việt Nam. Bởi thế các cuốn sách đã được Cục Xuất bản cấp phép, đơn vị xuất bản phát hành, chúng tôi đều giữ lưu chiểu. Nếu có sai phạm thì Cục Xuất bản, tác giả và nhà xuất bản phải xử lý cũng như chịu trách nhiệm" - bà Phan Thị Kim Dung nói.”

Cũng bản tin VnExpress ghi nhận về tình hình tái bản sách này vào năm 2011:

“Cuốn từ điển của Vũ Chất còn được NXB Thanh Niên tái bản tháng 12/2011. Lời giới thiệu về sách viết: "...Cuốn từ điển này nhằm góp thêm cho bạn đọc một tài liệu tham khảo quý trên trường học tập, nghiên cứu và sử dụng Tiếng Việt. Tác giả có chỉnh lý việc giải nghĩa một số từ cho phù hợp với hoàn cảnh thực tế sử dụng tiếng Việt hiện nay, nhưng hầu như vẫn giữ nguyên tác"...”(ngưng trích)

Nếu bạn vào trang nhà của Nhà sách Minh Khai Online, khi tìm cuôn này, sẽ thấy:

“Từ Điển Tiếng Việt Dành Cho Học Sinh (Hết hàng)

VŨ CHẤT(Tác giả)

ISBN: 70107

Xuất bản: 8/2001

Trọng lượng: gr

NXB: Trẻ

Số Trang: 760 Trang-Kích thước 8x13

Giá bán: 15,000 đ

Tiếng Việt ta từ xa xưa đến nay vẫn liên tục hành trình phát triển cùng lịch sử dân tộc Việt Nam. Trong mọi hoàn cảnh và mọi thời đại, Tiếng Việt luôn được nhân dân ta gìn giữ và sáng tạo cho ngày càng trong sáng, phong phú hơn.

Lâu nay đã có nhiều bộ từ điển tiếng Việt có giá trị ra đời, trong đó có những bộ từ điển Tiếng Việt khá đồ sộ được biên soạn công phu như bộ Từ Điển Tiếng Việt mới đây của tập thể các nhà ngôn ngữ học giàu kinh nghiệm.

Cuốn sách này được tái bản nhằm góp thêm cho bạn đọc một tài liệu tham khảo trên trường học tập, nghiên cứu và sử dụng tiếng Việt. Với mong muốn đó, cuốn sách được chỉnh lý việc giải nghĩa một số từ cho phùhợp với hoàn cảnh thực tế sử dụng Tiếng Việt hiện nay, nhưng hầu như vẫn giữ đúng nguyên tắc.

Xin trân trọng giới thiệu cuốn sách cùng bạn đọc.”(ngưng trích)

Câu hỏi rằng: Vũ Chất là ai? Không có thông tin nào phổ biến, ngay cả khi NXB Trẻ thanh minh thanh nga năm 2006.

Chú ý: sách này dày 760 trang, nghĩa là công trình biên soạn và in ấn rất là lâu dài.

Thế nhưng, sách vẫn được in, phát hành.

Có phải hành vi in sách này là phá hoại tận gốc ngôn ngữ Việt? Hay chỉ là trò chơi kiểu Bút Tre?

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Theo báo quốc nội, công nghiệp dệt VN phát triển một cách chật vật, và gắn với nó là số phận biết bao công nhân, trong đó có người làm việc đến quên cả tuổi thanh xuân, nhưng cuộc sống vẫn nhiều lận đận. Làm việc nặng nhọc, nhưng lương thấp, bị sa thải khi nhà máy giảm công suất, đó là thực trạng của những người thợ dệt tại VN.
Theo báo Tuổi Trẻ, trong khi Bộ Giáo dục-Đào tạo CSVN thông báo rằng học phí sẽ chưa tăng trong năm nay, thì một số trường đại học, cao đẳng ngoài công lập, thậm chí cả công lập, đã rục rịch tăng học phí. Niên khóa trước, sau khi có thông tin liên bộ dự kiến sẽ đề nghị tăng học phí, một số trường đã nhanh chóng đưa học phí vọt lên.
Theo báo Lao Động, tại thị trấn La Gi, huyện Hàm Tân, tỉnh Bình Thuận và các khu vực gần thị trấn, nạn cướp giật, đâm chém xảy ra hàng ngày. Nhiều nạn nhân lặng lẽ chịu đựng, không dám trình báo công an, hoặc có khi trình báo cũng không giải quyết được gì. Người dân sống trong nỗi lo sợ. Báo Lao Động ghi lại một vụï thanh tóan kiểu xã hội đen tại thị trấn này như sau.
Trên địa bàn tỉnh Thừa Thiên, có xã Hương Văn và xã Hương Vân, huyện Hương Trà cách thành phố Huế chỉ hơn chục cây số, là nơi nổi tiếng có những ngôi làng với nhiều phận quá lứa lỡ thì. Ở đó có những ngôi nhà thấp tè, tuềnh toàng, che chắn tạm bợ bằng những tấm cót, sùm sụp trên những mảnh vườn nhỏ, trong đó có những số phận phụ nữ hẩm hiu không bút nào tả xiết.
Hàng năm, cứ vào mùa tựu trường, rất nhiều sinh viên từ các tỉnh về Sài Gòn học đã phải lao đao tìm nhà trọ. Chuyện nhà trọ đã trở thành nỗi ám ảnh của sinh viên vào đầu năm học. Chưa tìm được chỗ trọ là chưa thể "an cư" lo học hành. Tìm ra được nhà trọ có giá cho thuê phù hợp với tình trạng kinh tế của gia đình là bài toán khó giải của nhiều sinh viên.
Như VB đã loan tin, từ hơn một tháng qua, tại tỉnh Quảng Nam, những người dân ở làng An Trung, xã Duy Trung, huyện Duy Xhuyên mất ăn mất ngủ vì những ngọn lửa tự bùng phát đốt cháy nhà cửa, vật dụng nông nghiệp, cây cối trong vườn. Riêng trong những ngày thượng tuần tháng 9, hiểm họa này lại liên tục xảy ra. Dân trong làng sống trong tâm trạng phập phồng lo sợ và hoang mang.
Theo ghi nhận của báo Thanh Niên, thời gian gần đây, tệ nạn cờ bạc, nhậu nhẹt đã lan rộng trong giới sinh viên tại VN. Có những sinh viên đanghọc giỏi và chân chất, vậy mà chỉ sau một vài tam cá nguyệt học kỳ, họ đã trở thành 'lão làng' với những buổi nhậu nhẹt hay hàng giờ ngồi sát phạt nhau. Cuối năm học, các sinh viên này trở nên dật dờ
Theo báo quốc nội, tại miền Tây, "nghêu tặc" đã thực sự trở thành một đại nạn của chính quyền hai tỉnh Tiền Giang và Bến Tre. Bởi bây giờ mỗi lần ra biển đánh cắp nghêu tặc kéo thành đoàn, có phân công tổ chức hẳn hoi."Nghêu tặc" cũng không hẳn những kẻ đầu trộm, đuôi cướp mà trong đó còn có một bộ phận dân nghèo không đất, không nghề nghiệp, không biết làm gì để sống.
Theo báo Thanh Niên, tại miền Tây có chùa Mahatúp, còn gọi là chùa Mã tộc hay chùa Dơi, nằm tại phường 3, thị xã Sóc Trăng là một điểm du lịch khá nổi tiếng. Chùa có một khuôn viên rộng như bất kỳ một ngôi chùa Miên nào ở đây. Những tàn cây xanh yên bình và tĩnh mịch. Ban ngày, từng đàn dơi quạ mà mỗi con nặng cả ký treo mình lủng lẳng trên cành cao ngủ say



Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.