Hôm nay,  

Quấy Rối Tình Dục

12/10/201400:00:00(Xem: 5073)
Thế nào là quấy rối tình dục? Ôm vai, hôn má... kiểu Tây chào nhau có phải là quấy rôi tình dục, vì phong tục Việt Nam không có như thế?

Dĩ nhiên, thời nam nữ thọ thọ bất thân (nam và nữ không bao giờ được gần nhau) đã xa lắm rồi, xa thật xa...

Nhưng kiểu thời xưa gọi là bốc hốt, hay bây giờ gọi nhẹ nhàng hơn là quậy... lằn ranh nào để hiểu là phải bị cấm đoán?

Báo Xã Luận nêu câu hỏi ngay ở bài viết: “Trêu ghẹo, ôm vai đồng nghiệp có phải là quấy rối tình dục?”

Đoạn văn mở đầu bản tin đã cho thấy lằn ranh minh bạch: “Quấy rối tình dục có thể hiểu là liếc mắt đưa tình, hoặc nhìn chằm chằm vào một bộ phận nào đó trên cơ thể người khác giới hay nói bóng gió, gửi ảnh liên quan đến tình dục.”

Báo Xã Luận phỏng vấn Luật sư Nguyễn Hồng Thái, cụ thể trước tiên là chuyện Giám đốc ĐH Giao thông Vận tải - cơ sở II (quận 9, TP.SG) vừa có quyết định kỷ luật đình chỉ một năm học với ba sinh viên vì có hành vi quấy rối tình dục bạn nữ cùng lớp có nhiều ý kiến trái chiều.

Luật sư Nguyễn Hồng Thái - Giám đốc công ty Luật quốc tế Hồng Thái -- đưa ra định nghĩa quấy rối tình dục (hiểu là theo luật pháp):

“- Những hành vi nào được cho là quấy rối tình dục, theo luật nước ngoài tội này xử lý như thế nào?

- Các hành vi quấy rối tình dục được biểu hiện rất đa dạng. Có thể được biểu thị dưới dạng hành động, cử chỉ, lời nói và thậm chí là không bằng lời nói khiến cho “nạn nhân” hết sức bức xúc. Đơn giản có thể chỉ là cái liếc mắt đưa tình, hoặc nhìn chằm chằm vào một bộ phận nào đó trên cơ thể người khác giới hay nói bóng gió, gửi ảnh liên quan đến tình dục.

Nguy hiểm hơn, đó có thể là sự động chạm một cách cố ý, hay có những hành động trên cơ thể người khác mà không được sự đồng ý của họ và tiến tới sẽ là việc đưa ra những “lời đề nghị khiếm nhã” hoặc có những hành động sàm sỡ, táo bạo ở nơi vắng người.

Pháp luật nước ngoài về quấy rối tình dục có khung xử phạt đủ sức răn đe, tại Malaysia, luật Hình sự sửa đổi năm 2006 quy định, Quấy rối tình dục có thể bị xử phạt từ 5 năm tù hoặc bị phạt tiền hoặc cả hai.

Luật bảo hộ lao động năm 1998 của Thái Lan quy định, bất kì người nào quấy rối tình dục phụ nữ và trẻ em sẽ chịu chung hình phạt với mức tiền tối đa là 20.000 baht, tương đương với khoảng 15 triệu VNĐ.

Tại Pakistan, bộ luật Hình sự sửa đổi bổ sung năm 2010 quy định quấy rối tình dục ở bất kì đâu, bao gồm cả nơi làm việc là phạm tội. Tội này bị trừng phạt với mức tiền lên đến 500.000 rupee hoặc bị phạt tù lên đến 3 năm hoặc cả hai.”(ngưng trích)

Trong khi đó, báo Lao Động hôm 7-10-2014 ghi lời giải thích từ Luật sư Phạm Quốc Thanh (Văn phòng luật sư Quốc Thái, 336 Trần Khát Chân, Hai Bà Trưng, Hà Nội), cho biết trước năm 2013 số lượng lao động nữ tham vấn việc bị QRTD nơi làm việc không nhiều (khoảng 2-3 trường hợp). Tuy nhiên, thời gian thời gian gần đây, tình trạng này đã tăng lên (khoảng 7-8 trường hợp).

Bản tin LĐ viết:

“Theo ghi nhận của luật sư Thanh, các hành vi QRTD diễn ra với nhiều mức độ như cử chỉ nắm tay, vuốt vê, đụng chạm “vô tình”, ôm sát cơ thể… thậm chí là gợi ý quan hệ tình dục, cưỡng dâm…”

Báo Lao Động cũng phỏng vấn một phụ nữ về hành vi quây rối của quý ông trong sở:

“Yến, một nữ nhân viên bức xúc chia sẻ: “Tranh thủ giờ nghỉ trưa, mấy ông nam giới cùng phòng lại cắm mặt vào màn hình vi tính để lục tìm hình ảnh các hot girl trên mạng với trang phục thiếu vải. Sau khi thỏa mãn “nhãn quan”, họ lại lấy chị em trong phòng ra để so sánh. Thậm chí có lúc còn buông những lời bình phẩm quá đà và phản cảm kiểu như: Em H. có vòng một hơn cả T. Top nhưng lại hơi thiếu chiều cao, chị V. có thêm “cặp mông” của N. Tr. thì “gợi tình” phải biết…

Khi chúng tôi có lời góp ý, các nam đồng nghiệp nam nhăn nhở cười và lên giọng, chị em chúng tôi có “đẹp”, có “ngon” mới được đem ra so sánh với hot girl!”(ngưng trích)

Than ôi, phải chi quý ông luôn luôn nhìn người phụ nữ chung quanh mình, nếu lơ1ớn thì nên xem như mẹ, như chị, nếu nhỏ hơn thì nên xem như em, như con, như cháu... để có thái độ xử thế tốt đẹp hơn.

Không thể nào như vậy được sao?

Hãy từ bi với những phụ nữ chung quanh đi nhé.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Theo báo quốc nội, tại thành phố Sài Gòn, nhu cầu tuyển nữ sinh viên giúp việc nhà đang nổi lên, chiếm đến 20% số việc làm thời vụ như tiếp thị, dạy kèm, bán hàng, phát bướm... Sinh viên cũng nhanh chóng thích ứng với cái nghề vốn không được xem trọng. Báo Sài Gòn Tiếp Thị ghi nhận về tình cảnh mưu sinh của nữ sinh viên giúp việc nhà như sau.
Theo báo Thanh Niên, trong khu vực huyện đảo Cát Hải thuộc vùng biển Hải Phòng, có một ngôi làng nghèo đến kỳ lạ :không có chợ; một nhà mổ lợn, cả làng đến ăn. Cửa các nhà không bao giờ khoá vì không có một mống trộm cắp. Để vào được làng mà áo quần khô ráo, phải "thoát y" lội qua quãng ngập. Báo TN ghi chuyện lạ về làng này như sau.
Theo báo quốc nội, vào thượng tuần tháng 6 vưà qua, trên địa bàn quận Gò Vấp, thành phố Sài Gòn, đã xảy ra một vụ công nhân đập phá trụ sở 1 công ty sản xuất giày. Theo các nhân chứng, vụ việc xuất phát từ khu vực nhà ăn của công ty này. Các công nhân đồng loạt bỏ ăn, hất đổ đồ ăn xuống đất và một số người bắt đầu đập phá. Vụ việc gây náo loạn cả khu vực
Theo báo quốc nội, tại tỉnh Nam Định, có 1 ngôi làng mà 80% dân số biết sử dụng ít nhất một loại nhạc cụ, mỗi đứa trẻ đều là một nhạc công. Trong làng có nhiều "nghệ sĩ" không qua trường lớp nào, nhưng lại rất sành âm nhạc. Nhiều gia đình vì quá mê âm nhạc đã đem bán cả ruộng đất, để có tiền mua đàn. Báo Thiếu Niên Tiền Phong viết về làng này như sau.
Tại vùng sông nước của miền Tây Nam phần, do hình thái địa lý và nhu cầu thương mại, nhiều ngôi chợ nổi trên sông đã hình thành. Một trong những chợ luôn tấp nập người buôn bán là chợ nổi Cái Răng gần thành phố Cần Thơ.Theo các nhà nghiên cứu nhân văn, chợ nổi, ngay cái tên cũng đã thể hiện sự mộc mạc, chân chất của con người phương Nam. Báo QĐNN viết về chợ nổi Cái Răng như sau.
Theo báo quốc nội, Quảng Nam được biết đến như là một trong những "cái nôi của nghệ thuật tuồng". Hành trình Trò bội - Hát tuồng - Nghệ thuật tuồng là một quá trình chiết lọc, tích lũy trải qua mấy trăm năm. Thế nhưng hiện nay, những tinh hoa ấy dường như đang mai một. Báo SGGP viết như sau. Hiện nay chỉ có một gánh hát tuồng duy nhất sống được nhờ biểu diễn là gánh hát Sông Thu (huyện Duy Xuyên).
Tại Sài Gòn, quán nhậu, bida không còn là chốn dành riêng cho nam giới và việc "cắm quán, ngồi đồng" không chỉ là "đặc quyền" của phái mạnh. Hiện nay, khách cũng đã quen mắt với hình ảnh các cô gái thường trực ở những quán cà phê hàng giờ liền. Những lý do của họ cũng "muôn màu muôn vẻ". Báo Phụ Nữ Chủ Nhật viết như sau.
Chỉ còn 1 tháng nữa là đến mùa thi tuyển sinh viên vào các trường đại học, cao đẳng trong nước. Vào những ngày này, tại nhiều khu vực gần các trường Đại học, ký túc xá, khu nhà tập thể của nhân viên ngành giáo dục tại Hà Nội, dịch vụ bán tài liệu thu nhỏ để thí sinh mang lén vào phòng thi mà giới học sinh gọi là "phao" đã hoạt động mạnh, khách hàng tấp nập.
Trong các món ăn đặc biệt của ba miền Việt Nam, đã bao đời, hầu như ít có người hiểu rõ ngọn nguồn của mắm kho, chỉ biết đó là món ăn gia đình của người nông dân miền Nam nơi xóm ấp đồng quê. Câu ca xưa khắc họa sự tần tảo, chịu khó trong lối sống đạm bạc, dân dã của người nông dân vùng sông nước: "Một đời bông súng mắm kho, ngày đêm lam lũ nỗi lo bưng biền".
Theo báo Tuổi Trẻ, trên địa bàn tỉnh Thừa Thiên-Huế, hàng ngàn gia đình cư dân vùng đầm Cầu Hai và ven biển đang nơm nớp lo âu cho sự sống của mình khi con đường vào ra biển, nơi lấy nước biển và cũng là nơi thoát lũ cho cả vùng đất của hai huyện Phú Lộc và Phú Vang, chẳng bao lâu nữa bị đóng chặt. Báo Tuổi Trẻ viết như sau.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.