Hôm nay,  

Lừa Đảo Nhà Chùa?

30/10/201400:00:00(Xem: 6544)

Hôm nay được email của Cư sĩ Minh Mẫn từ Sài Gòn, kể nhiều chuyện lừa đảo ở sân chùa, nhưng khi khiếu kiện lại có vẻ như xảy ra chuyện công an bao che cho kẻ gian.

Nhiều chuyện và nhiều nơi, nơi đây chỉ xin trích ngắn gọn một phần thư của Cư sĩ Minh Mẫn, may ra “đèn trời” có thấy:

“NHỮNG VỤ LỪA ĐẢO

Lừa đảo là hành vi trở thành bình thường trong cuộc sống hiện nay. Xã hội văn minh thì lừa đảo theo văn minh, nhưng dẫu sao vẫn được luật pháp bảo vệ quyền lợi người dân một cách nghiêm minh chặt chẽ. Trong xã hội bán khai thì việc lừa đảo như một nhu cầu để tồn tại của giai cấp thiếu ý thức, vô đạo đức, người bị hại là thành phần dân dã chân chất, thật thà và có đạo đức. Lừa đảo có cùng bản chất của ăn cắp, ăn cướp và nhiều tật xấu của tội ác.

Trên trang mạng và báo giấy tường thuật về vụ ông Nguyễn Anh Tuấn, chủ cơ sở đúc chuông tại Bà Rịa,Vũng Tàu đã lừa gạt nhiều chùa hàng trăm triệu về vụ đúc đại Hồng chung mà không thực hiện; gần đây nhất, nạn nhân là Tịnh xá Ngọc Tuyền do sư cô Thích Nữ Độ Liên trụ trì tại Hốc Môn, TP HCM. Đơn kêu cứu đã được Thiếu tướng Nguyễn Phi Hùng – phó Tổng cục trưởng TCCS PCTP thuộc bộ Công an chuyển xuống cơ quan CSĐT Bà Rịa Vũng Tàu được đại tá Ngô Kiên ký nhận; nhưng CQCSĐT huyện Tân Thành BRVT, Thiều tá Nguyễn Đình Dương, đội phó đội CSĐT bảo: “Ông Tuấn không có tội, vì vẫn còn ở địa phương, chẳng qua sự thỏa thuận hai bên, ông Tuấn chưa làm chuông, chứ không phải lừa gạt hay chiếm đoạt tài sản gì hết”. Đây là câu nói vô ý thức và mờ ám, vì vẫn còn ở địa phương mà không có tội??? chưa làm chuông đúng hợp đồng là đã vi phạm sao gọi là không lừa đảo hay chiếm đoạt tài sản? 5 tháng, một năm, 10 năm... chưa thực hiện đúng theo hợp đồng thì không phải lừa đảo, chiếm đoạt tài sản công dân hay sao? Lời phát biều của cơ quan chức năng địa phương như thế phải chăng có vấn đề mờ ám?


Chẳng những thế, ông Tuấn không đến theo lời mời của cơ quan CSĐT, còn dẫn hàng chục người đến hành hung nhà chùa mà chính quyền xã Tân thới Nhì-Hốc Môn không giải quyết thỏa đáng, bắt nhà chùa, những người bị hại viết tường trình trong lúc nhóm ông Tuấn xỉ vả mắng chửi nhà chùa trước mặt công an. Ông Phạm văn Xoàn trưởng công an xã, buộc nhà chùa ký nhận khống 100.000.000 tiền đặt cọc đổ chuông mà thực tế không đưa tiền lại cho nhà chùa. Nhà chùa không ký, ông Xoàn hăm dọa quay phim tung lên mạng. Đây là việc làm công tâm và chính đáng của cơ quan chức năng sao? Việc nhóm người đến hành hung nhà chùa, gây mất trật tự địa phương, công an không xử mà lại xen vào tiền đặt cọc bắt nhà chùa ký nhận khống là thế nào? Những việc làm khó hiểu của các cơ quan chức năng huyện Tân Thành, Bà Rịa, Vũng Tàu và xã Tân Thới Nhì Hốc Môn đã tiếp tay cho kẻ xấu lộng hành, thảo nào xã hội hiện nay đầy dãy việc lừa đảo chiếm đoạt tài sản công dân.

Lừa đảo kinh tế, lừa đảo thương mãi, lừa đảo đức tin... từ xã hội đến tôn giáo xảy ra như cơm bữa. Người làm Văn hóa là người thể hiện nhân cách văn hóa, thế mà vẫn có kẻ nhân danh làm văn hóa để lừa đảo. Nguyễn bá Hoàng lợi dụng niềm tin của một cư sĩ, nhờ tiếp tay biên sọan và đứng tên tác phẩm “Danh nhân văn hóa P.G đương đại”, rồi quỵt luôn tiền công. Đỗ Tài là tên tác giả kịch bản phim “Con Đường Giác Ngộ” do chùa Hoằng Pháp thực hiện, nhờ cư sĩ biên tập, chỉnh thoại, thẩm định nội dung và giáo lý, suốt thời gian dài, khi bán kịch bản cho chùa Hoằng Pháp, hắn ta cũng quỵt công của cư sĩ. Đấy là loại văn hóa lừa đảo thì lạ gì kẻ không có văn hóa sao tránh khỏi lừa đảo nhà chùa vì lòng tham không đáy. Bản chất lừa đảo xem đồng tiền quý hơn nhân cách...”(ngưng trích)

Ký hợp đồng xong, vẫn bị lừa gạt. Phải chăng, có ai bao che, bảo kê cho kẻ gian?

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ngay cả các đại biểu quôc hội cũng biết: Việt Nam chưa có chuyện lập hội, lập hè gì cả... Nghĩa là, dân Việt Nam trước giờ chẳng hề có quyền tự do lập hội.
Bạn thắc mắc, vì sao những bản báo cáo nhà nước, dù từ cơ quan trung ương đảng hay của quốc hội, hay của các cơ quan như mặt trận và đoàn và hội... nghe cứ y hệt nhau?
Chuyện trước giờ thỉnh thoảng đã nghe đâu đó rồi. Có vẻ như lâu lâu lại lộ ra chuyện đó: bỗng nhiên khám phá ra bị mất cơ phận.
Đó là chuyện như dường bất tận. Các thương lái đôi khi xuất hiện như cứu tinh cho nông dân, mang tiền tới kịp thời cho qua cơn ngặt cuối vụ mùa… nhưng cũng nhiều khi gây khóc hận, khi giở trò ép giá, xù hàng...
Tỉnh nào cũng nghe chuyện chợ cũ, chợ mới. Nguồn sống, nguồn kinh doanh của dân, nhưng cứ bị mấy chữ ký của cán bộ trên cao biến đồi nhiều khi rất là vô lý.
Bài thơ tựa đề “Tôi rất sợ rồi sẽ một ngày” của một nhà thơ ký tên “Một thầy giáo dậy Văn yêu nước” nêu lên cái nhìn tương lai đáng ngại.
Đó là “quả đắng” mà Công ty cổ phần Gang thép Thái Nguyên (TISCO - thuộc Tổng công ty Thép VN) gặp phải khi đầu tư mở rộng giai đoạn hai Nhà máy Gang thép Thái Nguyên.
Một thời, chúng ta nghe chuyện nhà nước Hà Nội nói rằng, Hoàng Sa là của chúng ta, nhưng thôi hãy để cho thế hệ sau đòi lại vùng đảo này...
Báo Lao Động cho biết hãng hàng không Vietnam Airlines đã “xin lỗi và khẩn trương thu hồi tạp chí Heritage in cô gái mặc áo dài hình chùa thiêng Myanmar.”
Có phải mặt trận độc trùng nằm trong sách cổ binh thư Trung Quốc, và bây giờ mới vận dụng vào cuộc chiến nhắm về phương Nam?
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.