Hôm nay,  

Cướp Đất Dân, Bỏ Tù Dân

01/11/201400:00:00(Xem: 5489)
Cụ bà Lê Hiền Đức đang đưa lời báo động trường hợp dân oan huyện Thanh Oai, Hà Nội: cán bộ ngang ngược chia chác đất, vu cáo dân, bỏ tù dân...

Lời cụ bà Lê Hiền Đức như sau:

“Thứ Tư, ngày 29 tháng 10 năm 2014

Tin nóng: huyện Thanh oai, Hà nội - tham nhũng đất đai nghiêm trọng, vu cáo dân, bắt bỏ tù !

Tôi mới nhận được đơn của nhân dân xã Xuân Dương, Huyện Thanh oai gửi, nội dung tố cáo các cán bộ xã tại đây lợi dụng chủ trương chính sách đồn điền đổi thửa đất nông nghiệp của nhà nước để tham nhũng đất đai, ăn cắp ruộng đất của công để chia chác.

Đặc biệt, khi bị dân tố cáo thì cán bộ xã đã tự lập phe cánh, mang côn đồ và công an xã đến bắt dân, vu cho tội "chống người thi hành công vụ..." sau đó lập hồ sơ, báo cáo lên công an huyện để chụp mũ, xử tù các nông dân tại xã này.

Các cán bộ xã này là:

- Chủ tịch xã Hoàng Bá Long,

- Bí thư Phùng Văn Tiệp,

- Trưởng công an Ngô Văn Tuấn.

Các cán bộ xã này đã cho công an xã bắt cô bé Nguyễn Thị Huề mới 23 tuổi ngày 11/3/14 Trên đường tại nhà Văn hoá thôn, buộc tôi cô bé bị bệnh đau tim này là "Chống người thi hành công vụ".

Ngoài ra họ còn bắt thêm 3 người nữa để bịt miệng vụ ắn cắp đất đai đang bị dân tố cáo ra tận Trung ương đảng và tiếp dân Nhà nước. Với hồ sơ được lập, báo cáo tự bịa đặt, cán bộ xã được công an huyện Thanh oai là trưởng công an tên Thủy (mới về thay Uynh) tiếp tay, lập kết luận điều tra tự bịa ra để mang các nông dân ra xử.

Ngày 28/10 Tại toà án huyện, quan toà buộc phải hoãn vì cô Lan ngất xỉu do trước đó bị công an đánh nhiều lần vào đầu. Cướp đất bắt người không có lệnh, lãnh đạo xã tỏ ra bất chấp pháp luật và vô cùng tàn ác với dân. Đây đã là lần xử thứ 4, tòa Thanh oai vẫn chưa thể khép tội các nông dân này.

Các nông dân bị lũ cướp đất bắt, vu tội là:

1) Vũ Thị Huề

2) Lê Văn Vượng

3) Nguyễn Thu Hà

4) Nguyễn Thị Lan

Đều ở thôn Trường Xuân, xã Xuân Dương, Thanh Oai, Hà Nội.

Hiện tôi đã cử phóng viên về địa phương để điều tra, lấy thông tin cụ thể để đăng tải, cùng đơn của bà con dân tại xã này gửi sang Thành ủy Hà nội, Tiếp dân Trung ương đảng, tiếp dân nhà nước để làm rõ các sai phạm của cán bộ xã Xuân Dương, huyện Thanh oai trước công luận.”

Nhiều hình ảnh nông dân tại phiên tòa huyện Thanh oai lưu ở trang nhà của cụ bà:

http://lehienduc2013.blogspot.com/

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Nghệ sĩ thời kinh tế suy thoái tất nhiên là thê thảm... Dĩ nhiên là cũng có những nghệ sĩ ăn nên làm ra, kiếm tiền dễ dàng, nhưng phần đông vẫn là gian nan khó sống.
Tiếng Việt là một ngôn ngữ chuyển biến qua từng thời kỳ, góp thêm những từ mới từng năm để làm phong phú thêm, và đẩy vào lãng quên nhiều từ cũ không còn được bao nhiêu người sử dụng. Nhưng đôi khi tình trạng mở cửa của ngôn ngữ đã bị lạm dụng, tới mức có thể gọi là mở toang cho cả rác rưởi phi-ngữ-học vào.
Thời buổi khoa học, chuyện gì cũng tìm cách đưa khoa học ra lý giải, hễ bệnh là đưa bác sĩ ra bàn luận... vậy mà nhiều người lại tin là cần thay đổi số mệnh tử vi để đời bớt khổ...
Có những chuyện tưởng như là đơn giản, nhưng lại cứ bị đưa vào danh sách tối mật. Thí dụ, danh sách các ca khúc còn bị chính phủ Hà Nội cấm hát... sau gần 4 thập niên vẫn chưa được nêu rõ. Cụ thể, có thể hỏi rằng, ca khúc nào của các nhạc sĩ Miền Nam đã được cho phép hát? Không có câu tar3 lời minh bạch.
Cái thời nữ sinh e ấp bây giờ không còn bao nhiêu nữa. Chuyện đau lòng là, tình hình nữ sinh mất đạo đức ngày một tăng.
Học sử, thế nào cũng nghiệm ra vài điều lý thú. Nhưng rất nhiều người tìm lại sử, có lẽ cũng chỉ vì không nói thẳng được những lời muốn nói cho chuyện thời nay.
Bạn thân, nhà nước đang than phiền rằng sách giả đang tràn lan tại Việt Nam. Và nhà nước vẫn đang lúng túng trước nạn sách giả lan tràn. Thế là, họ đòi “quản lý toàn diện.”
Tay không thì là hỏng, nhưng tay cầm phong bì lại là chìa khóa vạn năng, mở được vô số cửa dù là hóc hiểm tới đâu. Đó là chuyện của quê nhà.
Nhiều danh từ hiện nay đang bị tránh né tại Việt Nam, trong đó có chữ “đình công.” Có phải chữ này là cái gì ghê gớm hay không? Hay phải chăng, nhà nước VN bây giờ không còn đại diện cho giai cấp công nhân nữa? Đó là những câu hỏi liên tục gợi ra trong các bản tin về lao động.
Nên phiên âm thế này, hay phiên âm thế kia, hay là nên bỏ hẳn phiên âm? Đó là những câu hỏi nêu ra nhiều thập niên trước, vậy mà bây giờ Bộ Giáo Dục vẫn còn chưa trả lời xong.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.