Hôm nay,  

Kinh Tế Xuống Dốc

02/11/201400:00:00(Xem: 3853)
Kinh tế Việt Nam đi về đâu?

Báo Infonet ghi lời một đaị biểu Quốc hội rằng “Nợ công tăng nhanh, Việt Nam đã tiêu hết tiền của 6 năm tới?”

Trong khi đó, Thời Báo Kinh Tế Sài Gòn cho biết “Chỉ có trên 30% doanh nghiệp kinh doanh có lãi.”

Nghĩa là, xuống dốc hơn 2/3...

Infonet cho biết:

“Chưa kỳ họp nào các ĐBQH nhận được nhiều báo cáo, báo cáo chi tiết về tình hình nợ công từ Chính phủ như kỳ họp này. Nhưng báo cáo càng đầy đủ thì ĐB lại càng “không yên tâm” về tình hình nợ công.

Dù trong phiên thảo luận về tình hình kinh tế xã hội chiều 30/10 Bộ trưởng Bộ Tài chính đã có phát biểu giải trình về tình hình nợ công và trấn an các ĐBQH “nợ công an toàn”, nhưng mối lo ngại nợ công tiếp tục được các ĐB nêu lên trong phiên thảo luận sáng 31/10.

Phát biểu tại phiên thảo luận, ĐB Nguyễn Đức Kiên (tỉnh Sóc Trăng), Phó Chủ nhiệm Uỷ ban Kinh tế của Quốc hội cũng đặt câu hỏi trước nỗi lo nợ công đang tăng nhanh. Theo ông, dường như chúng ta đã tiêu tiền nhiều hơn thu. Bằng chứng là kế hoạch 5 năm nhìn lại thì có tới 11 chỉ tiêu về tiêu tiền thì đạt, nhưng tổng chỉ tiêu sản xuất làm ra tiền lại không đạt.

“Trong bối cảnh kinh tế khó khăn, cứ đưa ra chỉ tiêu để tiêu tiền để đảm bảo thứ khác thì có đảm bảo được tiền thu cho ngân sách Nhà nước hay làm cho nợ công tăng lên, phát hành trái phiếu tăng lên”- ĐB Kiên nói.

Càng không thể không lo khi 98% nợ công đầu tư cho phát triển, nhưng dễ dàng nhận thấy dư nợ công trong năm qua tăng nhanh về số tuyệt đối không có dấu hiệu giảm đi. Nghĩa vụ trả nợ tăng nhanh trong khi nguồn thu không tăng. Thực tế trả nợ chỉ chiếm 14% trong tổng số 25% GDP khoản chi cho trả nợ, còn lại là đảo nợ. Kể từ năm 2011 Việt Nam đã bắt đầu phát hành trái phiếu Chính phủ để đảo nợ.

Trong chiến lược nợ công và nợ nước ngoài của quốc gia của Chính phủ, tới năm 2020 tỷ lệ nợ công là 65% GDP tới năm 2020, chứ ko phải 2015 đã đạt 64% tỷ lệ. “Như vậy có phải chúng ta tiêu hết tiền của 6 năm về sau không?”- ĐB Nguyễn Đức Kiên đặt câu hỏi...”(ngưng trích)

Trong khi đó, TBKTSG có bản tin:

“Trong tình hình kinh tế khó khăn như hiện nay chỉ có khoảng trên 30% doanh nghiệp kinh doanh có lãi.

Phát biểu tại phiên thảo luận tại hội trường về tình hình kinh tế xã hội 2014-2015 diễn ra vào ngày 31-10 tại hội trường Quốc hội, ông Vũ Tiến Lộc, Chủ tịch Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam, đại biểu tỉnh Thái Bình cho biết, trong 485.000 doanh nghiệp đang hoạt động tại Việt Nam tính đến hết tháng 10-2014, chỉ có trên 30% doanh nghiệp kinh doanh có lãi. Trong 10 tháng đầu năm đã có gần 54.000 doanh nghiệp buộc phải ngừng hoạt động hoặc giải thế.”(ngưng trích)

Khó lắm chăng? Lỗi của ai? Của cơ sở kinh doanh, hay của cơ chế, hay của Đảng CSVN?

Có cách nào gỡ nút thắt kinh tế này chăng?

Hình như không ai ở Quốc hội chịu trả lời.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Sân golf tất nhiên là đẻ ra tiền, tạo ra một giai cấp sang trọng đặc quyền. Bởi vậy, ngay kế bên phi trường Tân Sơn Nhứt chật hẹp vẫn là sân golf rộng mênh mông,
Trung tâm Dự báo Khí tượng Thủy văn Trung ương cảnh báo, từ ngày 7-8/6, một đợt lũ nhỏ sẽ xuất hiện trên thượng lưu sông Thao, sông Lô, sông Cầu với biên độ lũ lên ở thượng lưu từ 1-2 m.
Trong khi cháy rừng thê thảm ở Hà Nội, một trưởng công an xã ở ven Sài Gòn đã bán phi pháp hàng chục xe tang vật. Trong khi đó, một vụ cướp vàng ở Đà Nẵng lại dính tới sinh viên đại học…
Sẽ tới một lúc, thu tiền tác quyền nghe nhạc trên các điện thoại tinh khôn? Sẽ tới một lúc, thu tiền nghe nhạc toàn dân, chỉ trừ người bệnh điếc? Nhiều câu hỏi có thể chợt nghĩ tới...
Tổ chức của Trần Ngọc Hiếu được coi là đường dây sản xuất ma túy lớn nhất nước bị khám phá. Đường dây này sản xuất hàng trăm ký ma túy tổng hợp từ nhiều nơi rồi tập trung về TP.SG trước khi đưa đi bán.
Môi trường Việt Nam thê thảm, từ Formosa xả thải làm cá chết 4 tỉnh, cho tới cát bụi mịt mờ khắp các thành phố...
Nhiều chủ cơ sở kinh doanh trên Facebook tại TP.SG đã đến các chi cục thuế tại các quận, huyện để thực hiện nghĩa vụ thuế của mình theo thư mời của Cục Thuế.
Từ vết nứt ở huyện Nhà Bè, Sài Gòn... tới xe tông trên phà An Giang, tới cẩu tặc đi xe hơi ở Nghệ An... Toàn chuyện bạo lực.
Bản tin VOA kể rằng Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc tối thứ Ba cho biết ông sẽ ký những hợp đồng mua hàng hóa và dịch vụ của Mỹ trị giá gần 15 tỉ đôla trong chuyến thăm của ông tới thủ đô Washington.
Lý do có vẻ như là cạnh tranh trong làng xe ôm, một tài xế bị chém… Bản tin SOHA/Tri Thức Trẻ kể chuyện ở Sài Gòn: Tài xế GrabBike bị chém nhập viện trước bến xe…


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.