Hôm nay,  

Cá Bự Nuốt Cá Nhỏ

14/11/201400:00:00(Xem: 4691)

Đó là chuyện tự nhiên, khi nói tới chuyện cá bự nuốt cá nhỏ. Vì không lẽ có chuyện ngược lại. Vì đó là quy luật thị trường.

Nhưng nếu nền kinh tế Việt Nam bị thâu tóm bởi các đàn anh hung hăng, có thể dè dặt nghĩ tới chủ quyền đất nước, chứ không thuần túy kinh tế. Điêu chưa rõ là kinh tế VN đã bị các bàn tay nhám phương Bắc thò ra nắm được mấy phần.

Mới nhất, bản tin RFI cho biết đại công ty chế biến thực phẩm Mỹ Mondelez International, hôm 11/11/2014, thông báo đã mua lại 80% số vốn của công ty Kinh Đô, chuyên chế biến bánh, kẹo, với giá 370 triệu đô la.

Bản tin nói, Mondelez, có nhiều sản phẩm bánh kẹo trên thị trường quốc tế, như chocolat (Cadbury, Milka, Toblerone), bánh biscuit (Lu, Oreo, Ritz), kẹo cao su (Hollywood), còn được quyền ưu tiên mua nốt 20% số vốn còn lại của Kinh Đô, trong vòng 12 tháng tới.

Theo nhật báo kinh tế Financial Times, công ty Kinh Đô có doanh thu khoảng 175 triệu đô la hàng năm.

RFI ghi rằng, theo thông báo của Mondelez, trong tháng 12/2014, đại hội đồng các cổ đông của công ty Kinh Đô sẽ cho ý kiến về thương vụ mua 80% số vốn của công ty này. Nếu các cổ đông của Kinh Đô chấp nhận, dự án sẽ được hoàn tất trong quý hai năm 2015.

Theo ông Tim Cofer, phụ trách các hoạt động tại Châu Á của tập đoàn Mondelez, đầu tư đáng kể này của Mondelez vào công ty Kinh Đô và ở Việt Nam hoàn toàn phù hợp với chiến lược đẩy mạnh các hoạt động tại Châu Á-Thái Bình Dương, củng cố vị thế chiến lược của tập đoàn tại một thị trường có mức tăng trưởng cao.

Không chỉ các đại công ty Mỹ vào thâu tóm thị trường Việt, các đại công ty Thái Lan, Nam Hàn... cũng vào để bơm tiền, sáp nhập các công ty VN.

Như trường hợp các hãng lớn Thái Lan vào Việt Nam.

Báo Thanh Niên gọi đó là “Người khổng lồ lộ diện.”

Vấn đề là, khi chúng ta sợ hàng Trung Quốc, thế là chúng ta xoay sang hàng Thái Lan. Câu hỏi là, tại sao ta không xài hàng ta? Phải chăng hàng ta cũng dỏm? Hay là đắt?

Báo Thanh Niên kể chuyện hàng Thái vào VN:

“Không quá ồn ào nhưng chỉ trong vài năm trở về đây, các ông chủ người Thái đã âm thầm tấn công và thống lĩnh rất nhiều ngành hàng, dịch vụ thiết yếu tại VN.


Với sự gần gũi về văn hóa, uy tín về chất lượng, hàng Thái mới thực sự là "người khổng lồ" mà các nhà sản xuất trong nước phải đối mặt. Đặc biệt, rau quả Thái Lan đã chính thức vượt mặt Trung Quốc để trở thành nước xuất khẩu rau quả nhiều nhất vào thị trường nội địa theo đường chính ngạch.”(ngưng trích)

Trong khi đó, Báo Chính Phủ vê thị trường bán lẻ VN đang bị thâu tóm bởi tư bản Thái Lan, Nam Hàn...:

“Thị trường bán lẻ trong nước dù đang ở giai đoạn tăng trưởng chậm nhất trong vòng 5 năm trở lại đây, nhưng lại rất sôi động và cạnh tranh với sự xuất hiện nhiều hơn các “ông lớn” cả trong và ngoài nước.

Các "đại gia" bán lẻ mạnh tay thâu tóm, mở rộng

Cùng với tiến trình mở cửa theo cam kết WTO, các thương hiệu lớn trong lĩnh vực bán lẻ đã dần có mặt tại Việt Nam. Cận kề với thời điểm 1/2015, khi Việt Nam sẽ mở cửa hoàn toàn lĩnh vực bán lẻ cho các nhà đầu tư trực tiếp nước ngoài (FDI), các giao dịch mua bán, chuyển đổi ngày càng nhiều với số tiền ngày càng lớn. Thương vụ mua bán lớn nhất trong lĩnh vực phân phối ở Việt Nam và cũng thu hút nhiều nhất sự chú ý của dư luận là việc Tập đoàn Berli Jucker (BJC) của Thái Lan chi 655 triệu EUR (khoảng 879 triệu USD) thâu tóm 19 trung tâm phân phối của Metro Cash & Carry Việt Nam tại nhiều tỉnh, thành phố. BJC cũng đã và đang thâu tóm cả nhiều chuỗi cửa hàng tiện ích, các điểm bán lẻ nhỏ ở Việt Nam.

Sau khi mua lại một trung tâm tại Hà Nội, nhà phân phối Lotte Shopping với thương hiệu Lotte Mart của Hàn Quốc đang gấp rút hoàn tất để chuyển vào khai thác một điểm kinh doanh của Pico (nhà bán lẻ điện máy lớn của phía Bắc) tại quận Tân Bình, TPHCM. Ngoài hai vị trí trên, Lotte Shopping cũng đã thỏa thuận thuê lại thêm 2 điểm kinh doanh khác của Pico ở Hà Nội.”(ngưng trích)

Cũng cần dè dặt nhìn lại sau lưng các đại gia Thái Lan... Có phải bóng mờ sau lưng là các công ty quốc doanh Trung Quốc?

Câu hỏi nữa, nhà nước Bắc Kinh có dư tiền để mua bứt Bộ Chính Trị CSVN, có phải không?

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong nước hiện nay đầy rẫy những bài nhạc lai, nhạc nhái, nhạc copy, có lẽ vì nhu cầu của đại bộ phận người nghe: từ việc yêu thích giai điệu của các ca khúc nước ngoài, dẫn đến việc thích nghe chúng được trình bày bằng phiên bản lời Việt. Báo Tuổi Trẻ phân tích hiện trạng này như sau.
Thu nhập giáo viên trong nước gồm 2 phần: phần "cứng" là lương theo hệ số, phần "mềm" nhiều khoản co giãn khác nhau tùy quận huyện, tùy trường, tùy bộ mơn và tuỳ thuộc cá nhân từng người. Báo Sài Gịn Tiếp Thị phân tích rằng tuy thu nhập "phong phú" về nguồn như vậy nhưng thực tế, 60% giáo viên phổ thơng ở TP.SG
Gần đây, nhà nước CSVN đã cho nhiều doanh nghiệp tham gia các hội chợ nước ngoài để học tập kinh nghiệm thương trường và tiếp thị hàng hóa. Thế nhưng, qua lời của một số viên chức các tư doanh từng tham dự các hội chợ quốc tế, thì nhiều quan quốc doanh đã xem việc đi dự hội tại nước ngoài là dịp đi du lịch miễn phí. Những quan chức này chỉ có mặr trong ngày khai mạc, sau đó thì dẹp cửa hàng để đi chơi riêng. Báo TT viết như sau.
Theo ghi nhận của báo quốc nội, gần đây, một số trường tiểu học Sài Gòn được phép sở Giáo dục-Đào tạo TPSG mở các lớp có môn tiếng Anh, ngoài các môn bắt buộc theo chương trình hiện hành. Trong niên khóa 2004-2004, hơn 3 tháng nữa các trường tiểu học mới tuyển lớp 1 có học tiếng Anh, nhưng từ bây giờ nhiều phụ huynh đã cho con đi luyện thi trước.
Đó là ngôi làng cổ Đường Lâm (thị xã Sơn Tây, Hà Tây). Theo tài liệu lịch sử VN, làng Đường Lâm làø quê hương của 2 vua Ngô Quyền và Phùng Hưng.. Trong cuộc hội thảo gần đây nhất do Cục Di sản văn hóa Việt Nam phối hợp với Cục Tài sản Nhật Bản tổ chức, các nhà khảo cổ đã lên tiếng báo động về số phận những ngôi nhà cổ ở Đường Lâm đã không được bảo tồn. Báo SGGP viết như sau.
Theo SGGP, trong tiến trình chỉnh trang đô thị (sửa sang kênh rạch, xóa nhà ổ chuột...), một bộ phận dân cư sống dọc theo các kênh rạch trên địa bàn TPSG tái định cư trong các chung cư cao tầng, một bộ phận khác dạt ra vùng veni.
Theo báo quốc nội, hiện nay muốn làm 1 bộ phim nhựa, nhà sản xuất phải chi ít nhất 1 tỉ đồng. Mấy năm gần đây, nhiều bộ phim được nhà nước CSVN tài trợ (hoặc đặt hàng) nhiều tỉ đồng, với chương trình đầu tư sản xuất khá quy mô từ kinh phí, kế hoạch, trình duyệt đến thực hiện để chiếu vào những dịp lễ.
Tai Sài Gòn, hai huyện Hóc Môn và Củ Chi có con rạch Tra làm ranh giới, và ở đây từ hai, ba năm nay đã lập ra những phiên chợ cỏ. Dân gọi là chợ cỏ Miền Tây vì do những người tứ cố vô thân từ Đồng bằng Cửu Long lên gây dựng sau cơn lũ năm 2000. Họ vốn là đội quân cắt lúa chạy đồng, sau cơn lũ trở thành người trắng tay, tha hương cầu thực.
Theo báo Kinh Tế SG, trong hoạt động kinh doanh vận tải, để được tham gia vận chuyển đất đá, chủ xe nào cũng phải đóng hụi chết cho công an giao thông và thanh tra giao thông, trừ phi xe đó là của các quan 2ngành kể trên. Hụi chết một số công an giao thông ấn định cho mỗi đầu xe loại có trọng tải dưới 10 tấn là 500 ngàn đồng/tháng. Một số thanh tra giao thông cũng ra mức tương tự. Báo KTSG viết như sau.
Sau thời gian tạm lắng trong năm 2003, thị trường đất đai TP.SG lại có chiều nhộn nhịp. Nhộn nhịp ở một số quận mới và ở một số khu vực có dự án rục rịch khởi công. Tình trạng tự phân nhỏ đất nông nghiệp bán giấy tay của giới đầu cơ và người dân đang gia tăng... Báo Tuổi Trẻ viết như sau.



Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.