Hôm nay,  

Công Đoàn Làm Gì?

16/11/201400:00:00(Xem: 4541)
Nhà nước tự hào là nhà nước của giai cấp công nhân... nghĩa là, quyền lợi công nhân sẽ đặt ưu tiên.

Tuy nhiên, đây là điều rất mực khả vấn... vì đời sông công nhân hầu hết các nơi không vui gì.

Nghĩa là, vui ít, buồn nhiều.

Như trường hợp, tín dụng đen “hút máu” công nhân... được báo Lao Động kể hôm 14-11-2014.

Bản tin LĐ kể:

“Lương thấp, cần tiền để trang trải cuộc sống hằng ngày, lo cho người thân ở quê, đưa con đi nhập viện, thậm chí để thoả mãn những nhu cầu ăn chơi… nhiều công nhân (CN) đã nhắm mắt cầm cố thẻ ATM (mà DN trả lương qua đó) để vay tiền của “tín dụng đen”. Với lãi suất “cắt cổ”, nhiều CN không thể trả được nợ, cuộc sống lao đao theo vòng xoáy trả nợ cho các ông “trùm” cho vay nặng lãi. Để giải quyết căn cơ tình trạng này, cần có sự vào cuộc kịp thời của các ngành chức năng và tổ chức công đoàn (CĐ), đặc biệt là vai trò của các CĐCS.”(ngưng trích)

Hiện tượng cho công nhân vay cắt cổ xảy ra ở nhiều nơi, mà báo này gọi là 1.001 lý do để vay “tín dụng đen”...

Bản tin kể về trường hợp một nữ công nhân ở Bắc Ninh vay nóng vì cần tiền chữa bệnh cho con.

Chị kể: “Cháu 4 tuổi phải đi cấp cứu, không vay mượn được ở đâu nên tôi đành liều “cắm” thẻ ở chủ cửa hiệu cầm đồ đầu thôn lấy 5 triệu đồng. Thế là 2 tháng sau đó, toàn bộ tiền lương chỉ đủ trả cho họ”.


Bản tin cũng kể về nhiều nơi khác -- như Hà Nội, Biên Hòa, Bắc Ninh, Bình Dương... -- cũng tương tự, lãi suât 15% hay 16% hàng tháng là bình thường.

Câu hỏi là, không có ngân hàng công đoàn nào giúp công nhân trong trường hợp khẩn cấp, với lãi suất hợp lý?

Trong khi đó, báo Người Lao Động hôm 6-11-2014 kể qua bản tin “Vào Công đoàn có lợi gì?” đã nêu lên một mô hình ở Sài Gòn. Cụ thể là ở quận Bình Thạnh.

Báo NLĐ kể:

“Một phần ba trong số 120 cháu nhận học bổng do LĐLĐ quận Bình Thạnh tặng là con CN làm việc tại các doanh nghiệp (DN) chưa có CĐ. Tổ chức trao học bổng cho con CN, mong muốn của LĐLĐ quận là giúp CN hiểu hơn về vai trò của tổ chức CĐ. “Đó không chỉ thể hiện sự quan tâm của tổ chức CĐ đối với người lao động (NLĐ) mà còn là cách để CN được tiếp cận, hiểu về tổ chức CĐ, sau đó tự nguyện gia nhập” - ông Phạm Văn Hoa, Phó Chủ tịch LĐLĐ quận Bình Thạnh, khẳng định.”

Có phải vì dân Sài Gòn tử tế với nhau hơn ở nơi khác?

Các Công Đoàn có cân một ngân hàng hay một tài khoản để tương trợ hay không?

Hãy tìm cách làm cho thế giơi này đỡ đau đớn hơn, kể cả khi chế độ này chẳng hề thực sự là đại diện cho quyền lợi công nhân.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Theo báo quốc nội, tại VN, tình trạng khan hiếm phiên dịch diễn ra từ nhiều năm nay. Sự khan hiếm sẽ tiếp tục trong thời gian tới trước nhu cầu ngày càng tăng của thị trường lao động. Nhiều doanh nghiệp đặt hàng tuyển nhân viên phiên dịch tiếng Hoa, Nhật, Anh nhưng trung tâm môi giới luôn không có người cung ứng. Thậm chí có những doanh nghiệp tuyển chức danh phiên dịch trong suốt 1 năm mà vẫn không tìm được người.
Tại miền Tây Nam phần, nếu nghìn xưa "sông sâu bên lở bên bồi" thì nay ở đồng bằng sông Cửu Long tình hình đã khác: "Sông sâu lở cả hai bờ". Trên địa bàn các tỉnh Đồng Tháp, An Giang, hàng chục gia đình sống hai bên bờ sông đang như ở trước miệng hà bá.
Theo ghi nhận củabáo quốc nội, một số tỉnh miền Trung đang đối mặt với hạn hán. Tại tỉnh Quảng Trị, một nửa trong số 18,500 hecta lúa hè thu gieo cấy trên toàn tỉnh, bị khô hạn, khoảng 4,000 hecta có thể chỉ đạt 50% so với năng suất hàng năm...
Theo báo quốc nội, từ khi có tin cơ quan "chất lượng an toàn thực phẩm Bỉ" khuyến cáo người dân quốc gia này không dùng nước tương Chinsu do VN sản xuất, vì có chứa chất gây ung thư, thì tại các cửa hàng nước chấm tại chợ Bình Tây và một số chợ khác trên địa bàn thành phố Sài Gòn, mặt hàng này bán chậm rồi hết bán được. Tại chợ Bình Tây, trong mấy ngày vưà qua, hầu như tiểu thương ở đây không ai bán được mối nào, kể cả nước tương thương hiệu khác.
“Mất ăn mất ngủ vì đồ thêu, tóc bạc cũng vì đồ thêu”, anh Phan Văn Thắng- nhà sưu tầm tranh thêu cổ ở Huế- kết lại chuỗi ngày lăn lóc sưu tầm tranh thêu cổ của mình bằng một câu ví von dí dỏm.... Phóng viên Diễm Châu của báo NetCodo của xứ Huế mở đầu bài viết về một nghệ sĩ thơ mộng như thế -- người say mê sưu tập các tranh thêu cổ.
Theo báo quốc nội, thời gian gần đây, khu nghĩa trang Bình Hưng Hoà (quận Tân Phú, TPSG) đã biến thành chợ tình của các "nàng ma nữ". Tại đây, vào buổi tối, gái mại dâm cứ lượn lờ, liên tục rà theo những vị khách đi đường bằng những lời mời chào. Về khuya, dọc con đường cắt ngang khu nghĩa trang vẫn còn lác đác cảnh các "nàng ma nữ" chập chờn trên đoạn đường đầy âm khí.
Vào tháng 7, tại VN, trong khi các trường trung học tổ chức thi tuyển học sinh vào lớp 10, cũng là lúc hoạt động "chạy" trường cho các bé mầm non bắt đầu sôi động. Tại Hà Nội, Sài Gòn, nhiều trường mẫu giáo ở trung tâm thành phố đã thu hút phụ huynh, với mức giá lên tới hàng triệu đồng. Tin Nhanh VN ghi nhận về cuộc chạy trường cho con của một số phụ huynh tại HN qua đoạn ký sự như sau.
Những năm gần đây, tại VN, số lượng phim sản xuất ngày càng nhiều với tốc độ ngày càng nhanh. Những tưởng với những điều kiện thuận lợi như vậy, cơ hội hành nghề dành cho những sinh viên ngành điện ảnh sau khi ra trường sẽ trở nên rộng mở hơn, thế nhưng thực tế không phải vậy. Báo Người Lao Động ghi nhận thực trạng này như sau.
Theo ghi nhận của báo Thanh Niên, tại miền Tây, trong tâm trí các võ sư thời nay khó mà quên được những công phu quyền cước và những trận thượng đài của các võ sư một thời vang bóng vào thập niên 60, 70 của thế kỷ trước. Nào là ông Sáu Cường miệt Sa Đéc, Đồng Tháp thành danh với bộ pháp "cuồng phong tảo diệp cước"; Đoàn Tâm Ảnh nổi danh với công phu "nhất dương chỉ"
Theo ghi nhận của báo Thanh Niên, kể từ khi phim Nam Hàn được khán giả trong nước ưa chuộng, thì mốt nhuộm tóc hoe hoe hoặc hung hung, mặc áo 2-3 lớp, thậm chí màu sắc đối chọi nhau của các diễn viên trong phim đã trở thành mốt Việt. Đó là chưa kể đến cung cách cũng như biểu hiện ngôn ngữ. Trong phim Nam Hàn, hầu như cả nữ lẫn nam diễn viên khi biểu lộ sự bực bội


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.