Hôm nay,  

Đề Thi Môn Văn

09/01/201500:00:00(Xem: 6359)

Thi Học sinh giỏi quốc gia... đang có tranh cãi về đề thi môn Văn. Vấn đề là, những đề thi lần này mời gọi học sinh suy nghĩ chệch ra ngoài hướng đi truyền thông xã hội chủ nghĩa -- có lẽ như thế. Hay gần gần như thế.

Bản tin Zing viết hôm Thứ Năm 8-1-2015:

“Sáng nay (8/1), kỳ thi HSG quốc gia đã bắt đầu. Đề môn Văn nhận được nhiều ý kiến bình luận, người đánh giá đề hay nhưng cá nhân khác cho rằng cách diễn đạt khiến học sinh bị rối.

Đề bài môn Văn - kỳ thi học sinh giỏi quốc gia năm học 2014-2015 như sau:

Câu 1 (8 điểm): "Nếu không sống bằng cái đầu của mình thì có nghĩa là bạn đang sống bằng cái đầu của người khác" - Ý kiến trên gợi cho bạn những suy nghĩ gì?

Câu 2 (12 điểm): "Hình tượng nhân vật được sinh ra từ tâm trí của nhà văn nhưng chỉ thực sự sống bằng tâm trí của người đọc". Bằng tri thức và trải nghiệm văn học của mình, bạn hãy bình luận ý kiến trên.”(ngưng trích)

Các em suy nghĩ như thế nào? Chúng ta chưa rõ, vì bản tin chỉ phỏng vấn quý thầy cô.

Nhưng các câu hỏi này hiển nhiên là lời mời gọi suy nghĩ độc lập.

Trước tiên là Câu 1. Đây là lời mời gọi sống bằng cái đầu của chính bạn, chớ không phải sống bằng cái đầu của Bộ Chính Trị, chớ không phải bằng cái đầu ông Hồ. Nhớ nhé.

Câu 2 cũng là vấn đề. Đó là lời mời gọi suy nghĩ đôc lập. Các bản văn của nhà nước mô tả hình tượng ông Hồ qua tâm trí Bộ Chính Trị, nhưng người đọc nên có tâm trí riêng để suy xét...

Có phải thế mới là độc lập? Thật vậy.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Có thời nào như thế này không? Khi ông giáo gạ sex nữ sinh để sửa bảng điểm trong lớp? Không phải chỉ gạ một em, mà là gạ cả chục em. Tới khi chuyện bị lộ, phải thú nhận với nhà báo, thì chỉ nói là muốn giúp...
Truyện võ hiệp thời xưa có chuyện về hội Cái Bang, nghĩa là một hội chuyên đi xin ăn. Truyện chủ yếu là võ hiệp, nhưng lồng sinh hoạt của hội những người ăn mày Trung Hoa cổ thời để gây chú ý.
Hồi đó mình đọc, còn nhớ là khoảng năm 1993 hay gần đó, có tin dân Tàu lũ lượt tới Shaoshan, nơi sinh của lãnh tụ Mao Trạch Đông, vì có tin là pho tượng họ Mao có phép lạ gì đấy, hễ tới thờ lạy là hết bệnh, kể cả ung thư.
Đời mình có những khi buồn, tất nhiên, có những khi vui, cũng tất nhiên. Nhưng buồn nhất là khi thấy những gì lẽ ra phải là đẹp, hóa ra lại bị lạm dụng, trở thành những chuyện suy đồi không hình dung nổi.
Có những vết thương khó lành nổi, thí dụ như khi người nông dân mất nhà, mất đất.
Có nên lễ phục hay không? Tất nhiên, đã có ngày lễ, là phải có lễ phục.
Khi một cô gáí mang bầu, liền nghĩ kế gài bẫy một anh nào đấy gánh chịu giùm tương lai đứa con trong bụng mình... Chữ Bắc Kỳ gọi là “úp sọt.”
Tha hồ đổ thừa, khi có chuyện hiển lộ ra những yếu kém của nhà nước. Những lý do khách quan và chủ quan. Thí dụ, kinh tế suy yếu vì thế này, thế kia, giáo dục kém thế vì thế nọ, thế ni.
Một thời con gái ế chồng thê thảm, vì chiến tranh kết thúc... chiến binh chết quá nhiều, đàn ông vào tù lũ lượt tỷ lệ đếm không hết. Lúc đó, nhiều phụ nữ độc thân sắp quá lứa đành phải chọn biện pháp “xin con” và trở thành các bà mẹ đơn thân, vì không muốn lủi thủi một mình khi về già.
Lại thêm nhiều người Trung Quốc vào Việt Nam làm việc bất hợp pháp. Chuyện lạ là, những tin này cứ nghe hoài, mà như dường, hoặc nhà nước ngăn chận không xuể hoặc là lặng lẽ thông cảm.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.