Hôm nay,  

Dẫn Đầu Phá Thai

06/02/201500:00:00(Xem: 4096)

Đó là những thông kê cho thấy Việt Nam “ưu việt” hơn nhiều nước khác -- hay nói như thời xa xưa, thời nửa thế kỷ trước, là sẽ nói rằng Việt Nam đang “phât ngọn cờ đầu” trong cuộc chạy đua phá thai.

Trong khi thông tấn VTV dẫn ra cuộc nghiên cứu của Tô Chức Y Tế  Thế Giới, báo Lao Động dẫn ra thống kê của Tổng cục Dân số - Kế hoạch hóa gia đình Việt Nam... đều cho thấy phá thai đang là chuyện thường ngày ngoài phố Việt.

Bạn hãy hình dung rằng, khi một thiếu nữ phá thai, bản thân em dĩ nhiên là sẽ tổn thương cả sức khỏe, cả tinh thần và cơ thể, laà gia đình tôn kém, gây nôi lo cho ba mẹ... và là một ám ảnh tới trọn đời cho nhiều người.

Haỹ nhân con số này lên cho cả xã hội, chúng ta thấy thiệt hại sẽ lớn kinh khủng và sẽ là nỗi ám ảnh lớn cho rât1 nhiều thành phần trong dân tộc.
Dĩ nhiên, đó là chưa nhìn dưới khía cạnh tôn giáo.

VTV hôm 12-1-2015 kể rằng tình hình “Nạo phá thai tại Việt Nam: Cao nhất châu Á và Top 5 thế giới.”

Bản tin VTV viết:

“Tổ chức Y tế Thế giới đánh giá, Việt Nam là nước có tỉ lệ phá thai cao nhất châu Á và thuộc một trong 5 nước có tỉ lệ phá thai cao nhất trên thế giới.
Cũng theo thống kê của Ủy ban Quốc gia về dân số và kế hoạch hóa gia đình, ở nước ta đang tồn tại một tỷ lệ vô cùng đáng báo động khi cứ trung bình 1 trẻ em ra đời thì lại có 1 bào thai khác bị phá bỏ.

Mỗi năm có từ 1,2 đến 1,6 triệu trẻ em được sinh ra, tương ứng với đó là số bào thai bị phá bỏ. Con số này chắc chắn sẽ khiến nhiều người cảm thấy lạnh người.

Đáng chú ý hơn cả là số trẻ vị thành niên phá thai ở Việt Nam cao hơn nhiều lần so với các quốc gia dẫn đầu về nạo phá thai. Cụ thể, theo số liệu của Bộ y tế có đến 300 đến 400 nghìn các ca nạo phá thai là của trẻ vị thành niên.”(ngưng trích)

Trong khi đó, báo Lao Động có bản tin tựa đề “Các cô bé tuổi teen tấp nập đi... phá thai.”

Bản tin LĐ viết hôm 1-2-2015:

“...Theo báo cáo của Tổng cục Dân số - Kế hoạch hóa gia đình Việt Nam, hiện nay, tỉ lệ nạo phá thai ở Việt Nam là khoảng 300.000 ca mỗi năm. Trong đó có khoảng 20% ở độ tuổi vị thành niên. Việt Nam đang là nước đứng thứ 5 trên thế giới và đứng đầu khu vực Đông Nam Á về tình trạng nạo phá thai. Đáng chú ý hơn cả là số trẻ vị thành niên nạo phá thai ở Việt Nam cao hơn nhiều lần so với các quốc gia dẫn đầu về nạo phá thai.


Thống kê của Bệnh viện Từ Dũ trong sáu năm liên tiếp cho thấy, tỉ lệ trẻ vị thành niên phá thai trong tổng số những người phá thai tại viện này tăng nhanh qua từng năm. Năm 2007, tỉ lệ này chiếm 3,1% thì đến 2011 là 6,8%, năm 2012 là 6,4%. Trên cả nước, tỉ lệ phá thai vị thành niên năm 2012 là 2,3% trong tổng số người đến làm thủ thuật. Số trẻ vị thành niên mang thai trong tổng số mang thai của cả nước cũng tăng nhanh chóng, năm 2009 là 2,9%, năm 2012 là 3,2%. Những con số này là rất báo động về tình trạng nạo phá thai ở vị thành niên.

Ở lứa tuổi vị thành niên, trẻ thường lo sợ bị lộ nên thường tìm đến các phòng khám sản tư nhân. Bởi vậy mà những năm gần đây, các cơ sở y tế tư nhân nạo phá thai mọc lên như “nấm sau mưa”. Một số tuyền phố ở Hà Nội như đường giải phóng gần khu vực BV Bạch Mai, phố Phùng Hưng gần BV 103… mặc nhiên trở thành “phố phá thai”. Chỉ cần đến phố Phùng Hưng vào tầm nhá nhem 17-18h tối sẽ thấy rất nhiều nhân viên các phòng khám đứng sẵn ở cửa để đón khách. Cứ hễ thấy một cô gái hoặc đôi nam nữ nào đó đi xe máy, xe đạp điện chầm chậm lại, mắt ngó nghiêng là ngay lập tức đã có người chạy ra đon đả, mời chào và tư vấn ngay tại chỗ sau đó lôi tuột vào nhà.”(ngưng trích)

Trong khi đó, báo PetroTimes kể về chuyện 4 cậu nhóc lớp 7 “chung chạ” với một cô bé cùng lớp 7 trong trường, và 4 cậu cùng dẫn cô bạn học này đi phá thai vì 4 cậu cùng tự thấy có trách nhiệm với bào thai trong bụng cô bé.

Bản tin ngày 20-12-2014 có tựa đề “Quan hệ chung chạ, 4 nam sinh đưa 1 nữ sinh đi phá thai,” trong đó ghi lời Ths. Nguyễn Hồng Lê, chuyên gia tư vấn Trung tâm Chăm sóc sức khỏe sinh sản vị thành niên - thanh niên, thuộc Trung ương Đoàn TNCS.

Bà Nguyễn Hồng Lê kể:

“...4 nam sinh lớp 7 cùng đưa một bạn gái học cùng lớp đến Trung tâm để tư vấn về thai sản. Khi được hỏi tại sao những 4 bạn cùng đưa đi thế này thì một học sinh nam lý giải: sở dĩ 4 người phải đưa bạn đi như vậy là do: “Tháng trước, 4 đứa chúng cháu đều có quan hệ tình dục với bạn ấy. Bây giờ bọn cháu phải có trách nhiệm với bạn”.

Xin bó tay... Xin đưa hai tay lên trời đầu hàng... Đảng CSVN một thời xóa sổ biết bao nhiêu giá trị đạo đức, giềng mối xã hội làng xã... phải chăng để xây dựng một xã hội như thế này.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Theo báo quốc nội, tại thành phố Sài Gòn, nhu cầu tuyển nữ sinh viên giúp việc nhà đang nổi lên, chiếm đến 20% số việc làm thời vụ như tiếp thị, dạy kèm, bán hàng, phát bướm... Sinh viên cũng nhanh chóng thích ứng với cái nghề vốn không được xem trọng. Báo Sài Gòn Tiếp Thị ghi nhận về tình cảnh mưu sinh của nữ sinh viên giúp việc nhà như sau.
Theo báo Thanh Niên, trong khu vực huyện đảo Cát Hải thuộc vùng biển Hải Phòng, có một ngôi làng nghèo đến kỳ lạ :không có chợ; một nhà mổ lợn, cả làng đến ăn. Cửa các nhà không bao giờ khoá vì không có một mống trộm cắp. Để vào được làng mà áo quần khô ráo, phải "thoát y" lội qua quãng ngập. Báo TN ghi chuyện lạ về làng này như sau.
Theo báo quốc nội, vào thượng tuần tháng 6 vưà qua, trên địa bàn quận Gò Vấp, thành phố Sài Gòn, đã xảy ra một vụ công nhân đập phá trụ sở 1 công ty sản xuất giày. Theo các nhân chứng, vụ việc xuất phát từ khu vực nhà ăn của công ty này. Các công nhân đồng loạt bỏ ăn, hất đổ đồ ăn xuống đất và một số người bắt đầu đập phá. Vụ việc gây náo loạn cả khu vực
Theo báo quốc nội, tại tỉnh Nam Định, có 1 ngôi làng mà 80% dân số biết sử dụng ít nhất một loại nhạc cụ, mỗi đứa trẻ đều là một nhạc công. Trong làng có nhiều "nghệ sĩ" không qua trường lớp nào, nhưng lại rất sành âm nhạc. Nhiều gia đình vì quá mê âm nhạc đã đem bán cả ruộng đất, để có tiền mua đàn. Báo Thiếu Niên Tiền Phong viết về làng này như sau.
Tại vùng sông nước của miền Tây Nam phần, do hình thái địa lý và nhu cầu thương mại, nhiều ngôi chợ nổi trên sông đã hình thành. Một trong những chợ luôn tấp nập người buôn bán là chợ nổi Cái Răng gần thành phố Cần Thơ.Theo các nhà nghiên cứu nhân văn, chợ nổi, ngay cái tên cũng đã thể hiện sự mộc mạc, chân chất của con người phương Nam. Báo QĐNN viết về chợ nổi Cái Răng như sau.
Theo báo quốc nội, Quảng Nam được biết đến như là một trong những "cái nôi của nghệ thuật tuồng". Hành trình Trò bội - Hát tuồng - Nghệ thuật tuồng là một quá trình chiết lọc, tích lũy trải qua mấy trăm năm. Thế nhưng hiện nay, những tinh hoa ấy dường như đang mai một. Báo SGGP viết như sau. Hiện nay chỉ có một gánh hát tuồng duy nhất sống được nhờ biểu diễn là gánh hát Sông Thu (huyện Duy Xuyên).
Tại Sài Gòn, quán nhậu, bida không còn là chốn dành riêng cho nam giới và việc "cắm quán, ngồi đồng" không chỉ là "đặc quyền" của phái mạnh. Hiện nay, khách cũng đã quen mắt với hình ảnh các cô gái thường trực ở những quán cà phê hàng giờ liền. Những lý do của họ cũng "muôn màu muôn vẻ". Báo Phụ Nữ Chủ Nhật viết như sau.
Chỉ còn 1 tháng nữa là đến mùa thi tuyển sinh viên vào các trường đại học, cao đẳng trong nước. Vào những ngày này, tại nhiều khu vực gần các trường Đại học, ký túc xá, khu nhà tập thể của nhân viên ngành giáo dục tại Hà Nội, dịch vụ bán tài liệu thu nhỏ để thí sinh mang lén vào phòng thi mà giới học sinh gọi là "phao" đã hoạt động mạnh, khách hàng tấp nập.
Trong các món ăn đặc biệt của ba miền Việt Nam, đã bao đời, hầu như ít có người hiểu rõ ngọn nguồn của mắm kho, chỉ biết đó là món ăn gia đình của người nông dân miền Nam nơi xóm ấp đồng quê. Câu ca xưa khắc họa sự tần tảo, chịu khó trong lối sống đạm bạc, dân dã của người nông dân vùng sông nước: "Một đời bông súng mắm kho, ngày đêm lam lũ nỗi lo bưng biền".
Theo báo Tuổi Trẻ, trên địa bàn tỉnh Thừa Thiên-Huế, hàng ngàn gia đình cư dân vùng đầm Cầu Hai và ven biển đang nơm nớp lo âu cho sự sống của mình khi con đường vào ra biển, nơi lấy nước biển và cũng là nơi thoát lũ cho cả vùng đất của hai huyện Phú Lộc và Phú Vang, chẳng bao lâu nữa bị đóng chặt. Báo Tuổi Trẻ viết như sau.



Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.