Hôm nay,  

Trẻ Sơ Sinh Trại Mồ Côi

03/05/199900:00:00(Xem: 16812)
Bạn,
Theo báo trong nước, hơn 2/3 số trại nuôi trẻ mồ côi tại Việt Nam là do các tổ chức từ thiện điều hành, tuy nhiên nguồn tiền để điều hành trại phần lớn nhờ vào sự tự lực của ban điều hành trại, các khoản trợ giúp từ các hội đoàn, tổ chức quốc tế cũng rất “khiêm nhượng”. Hoạt động trong điều kiện tài chánh vô cùng chật vật, trong sự thiếu thốn về phương tiện, trang bị, nhưng những “bà mẹ nuôi” đã vượt qua được mọi khó khăn để chăm sóc trẻ cô nhi bất hạnh như câu chuyện sau đây tại Vinh Sơn 1 ở miền Cao nguyên Nam Trung phần theo ghi nhận của báo trong nước:
Trại Vinh Sơn 1 hiện đang nuôi dưỡng 35 trẻ sơ sinh nhưng chỉ có 20 chiếc nôi, số trẻ còn lại đành phải ngủ dưới sàn nhà được trải bằng mấy manh chiếu xơ xác và những miếng trải không còn lành lặn. Các trẻ lớn hơn thì đều ngủ trên sàn nhà. Đa số các trẻ đều ăn mặc tồi tàn. Tã lót của các trẻ nhỏ là những miếng vải rách được quấn sơ sài, trẻ lớn hơn thì mặc những bộ đồ quá cũ, nhàu nát và dơ bẩn. ở cô nhi viện hầu như không tìm thấy được một món đồ chơi nào nên trò chơi chính của trẻ ở đây là nghịch đất cát, đồ vật và đánh đu, có lẽ chiếc đu quay nhỏ là đồ chơi duy nhất ở Vinh Sơn 1. Một Dì nói với chúng tôi: “Ăn còn không đủ huống chi là quần áo, đồ chơi”.
Nguồn quần áo của các em chỉ trông chờ vào các tổ chức từ thiện thỉnh thoảng có ghé qua”. Phòng của các trẻ gái lớn, khoảng từ 5-11, 12 tuổi, là một căn gác sát gần mái nhà nên nóng bức và vô cùng chật chội, ngột ngạt... Nhân viên ở đây quá ít, tám người; phải chịu trách nhiệm 170 cháu nên chỉ có thể tập trung chăm sóc các trẻ sơ sinh và chập chững biết đi, số trẻ còn lại chủ yếu tập cho chúng tự quản, các trẻ lớn trông nom các trẻ nhỏ hơn.

Giữa trưa, những đứa trẻ lớn đi làm rẫy cùng các dì mới lũ lượt kéo về. Khoảng mười mấy em trai, gái độ 13-14 tuổi gương mặt mệt mỏi, quần áo lấm bùn sình, chân đất, vai vác cuốc, thuổng đi ngang qua chúng tôi. Đó là những em học buổi chiều nên tham gia lao động buổi sáng, còn các em học buổi sáng sẽ làm ca lao động chiều. Một số em đang ngồi chơi trong sân ùa ra đón các “nông phu” về. Vì không có gia đình nên các em đều thân nhau và xem nhau như anh em ruột thịt.
Bạn,
Theo ghi nhận của các phóng viên đến thăm trại này, các trẻ bất hạnh đã yêu thương các Dì bằng một thứ tình yêu khó diễn tả nổi. Phóng viên kể lại khi một Dì dẫn họ ngang qua sân, các trẻ đang chơi quanh đó lập tức bỏ hết mọi trò chơi bu lại quanh Dì, nhiều bé nhào lại ôm cứng lấy chân Dì. Thế là dọc đường lên cầu thang, theo họ và bà Dì là cả một bầy trẻ rồng rắn, bé thì vịn tay cầm đi lắc lư, bé bò lên từng bậc một. Cứ thế các Dì vất vả lu bu với đám trẻ suốt ngày, cứ luẩn quẩn tắm rửa, thay đồ, cho ăn, ru ngủ, trông chừng, nấu ăn, giặt quần áo, làm nương rẫy... Mải miết làm lụng chăm chỉ như những chú ong thợ không cần biết đến giờ giấc, các Dì tự tổ chức nhiều bộ phận khác nhau, phân công nhau làm việc nhịp nhàng. Điều kiện sống kham khổ làm các Dì hầu như người nào cũng có bệnh nhưng họ đều vui tính và hồn nhiên một cách kỳ lạ. Quần áo lúc nào cũng lắm lem bùn đất, bạc phếch. Những bàn tay to, nứt nẻ vì phải lao động nặng vẫn chăm chút cho từng trẻ bằng một sự dịu dàng đáng ngạc nhiên. Họ là những người chưa hề được làm mẹ nhưng tấm lòng họ sáng ngời tình thương của bà mẹ đích thực dành cho những đứa trẻ khốn cùng!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chuyện rất lạ lùng... Trong khi có nhiều bản tin cho thấy Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng trong đaị hội cuối tháng này sẽ mất hết quyền lực -- nghĩa là, lui về vườn -- nhiều quan chức lo ông Dũng sẽ làm một cuộc đaỏ chánh...
Hay có ai ác tâm -- hoặc cá nhân, hoặc gián điệp của Đông, Tây, Nam, Bắc Phương gửi tới... -- đổ độc dược xuống để giết dòng sông, và cá phải chết theo?
Sài Gòn mỗi khi triều cường là ngập lụt, Hà Nội mỗi khi mưa lớn là lội bì bõm, và Miền Tây cũng vẫn đối diện ông thần nước rất mực gian nan nhiều lần hơn.
Thời này, chỗ nào cũng nghe tiếng Anh, tại sao giáo viên kém tiếng Anh... Hẵn là vì chính phủ dựng rào cản tiếng Anh? Có phải các đài truyền hình tiếng Anh bị chận lại?
Trước giờ chúng ta biết chuyện sinh viên tốt nghiệp cử nhân và thạc sĩ đang thất nghiệp hàng loạt... Bây giờ sẽ nghe thêm chuyện một nửa số giảng viên đaị học cũng sẽ bị đẩy vào chỗ thất nghiệp...
Nhìn đâu cũng thấy vấn đề... Nhưng đất nước muốn khá, hãy nghĩ tới giáo dục là một trong các ưu tiên lớn. Vì sơ suất một chút, là thấy con cháu mình trở thành người hư, bấy giờ mới ân hận.
Hẳn là, mọi người đều đồng ý, rằng Nguyễn Du là đỉnh cao thi ca Việt Nam. Không chỉ trong dòng thơ lục bát với Truyện Kiều, nhưng cả trong thể thơ 7 chữ.
Tết Dương lịch hay còn gọi là Tết Tây là một trong những ngày lễ quan trọng trong năm của nhiều dân tộc và nền văn hóa trên thế giới.
Những ngày cuối năm thường là vui... đặc biệt là cho học trò. Trước tiên, là nghỉ lễ, là tạm ngưng học một ngày, hay hai ngày...
Đó là lời thú nhận tuyệt vời, rất mực thật thà, khi một Thứ Trưởng tuyên bố rằng 2 người con của ông đi du học cũng không chịu về VN.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.