Hôm nay,  

Lễ Tình Nhân & Ca Dao

14/02/201500:00:00(Xem: 3563)
Thứ Bảy 14-2-2015 là Lễ Tình Nhân... Bạn dự tính tặng gì cho chàng?

Hôm trước, chúng ta từng nói rằng cặp tình nhân lãng mạng nhất và xưa cổ nhất trong lịch sử nhân loại là Chử Đồng Tử và Công Chúa Tiên Dung -- khi nàng quyết tâm rời bỏ hết cung vàng điện ngọc để chạy theo chàng...

Bây giờ, chủng ta nhìn lại ca dao, sẽ thấy rất mực tình tuụ lãng mạn... Nghĩa là, bầu không khí Valentine đã ngấm vào trong mạch máu dân tộc.

Không biết thi ca thế giới có những bài thơ tình xưa cổ, hay văn học dân gian giàu tình tự như Việt Nam hay không, nhưng chúng ta đọc ca dao là sẽ thấy rất khó (và có thể bất khả) vượt qua về tính lãng mạn tình tứ.

Nghĩa là, dân Việt Nam mình ngày nào cũng là Ngày Valentine vậy... Và có thể, đêm nào cũng là đêm Tiên Dung buông bỏ hết để dâng hiến cho chàng.

Món quà đẹp nhất có lẽ vẫn là ca dao... nếu bạn viết được cho thành thư pháp sẽ là tuyệt vời.

Nơi đây, chúng ta trích một số câu ca dao về tình yêu.

- Rủ nhau xuống bể mò cua

Đem về nấu quả mơ chua trên rừng.

Em ơi chua ngọt đã từng

Non xanh nước bạc ta đừng quên nhau...

- Hai ta cách một con sông

Muốn sang anh ngả cành hồng cho sang...

- Cách nhau có một con đầm

Muốn sang anh bẻ cành trầm cho sang

Cành trầu lá dọc lá ngang

Đố ngư­ời bên ấy bư­ớc sang cành trầm...

- Gần đây mà chẳng sang chơi

Để em ngắt ngọn mồng tơi bắc cầu

Sợ rằng chàng chả đi cầu

Cho tốn công thợ, cho sầu lòng em...

- Rủ nhau đi cấy đi cày

Bây giờ khó nhọc có ngày phong lưu

Trên đồng cạn, dưới đồng sâu

Chồng cày vợ cấy, con trâu đi bừa...

- Thân em như hạt mưa sa,

Hạt rơi đài các, hạt ra ngoài đồng...

- Nhớ ai như nhớ thuốc lào

Đã chôn điếu xuống lại đào điếu lên

- Nhớ ai ra ngẩn vào ngơ

Nhớ ai ai nhớ bây giờ nhớ ai?

- Đêm qua ra đứng bờ ao

Trông cá cá lặn trông sao sao mờ

Buồn trông con nhện giăng tơ

Nhện ơi nhện hỡi nhện chờ mối ai

Buồn trông chênh chếch sao mai

Sao ơi sao hỡi nhớ ai sao mờ...

- Gửi khăn, gửi áo, gửi lời

Gửi đôi chàng mạng cho người đàng xa...

- Nhớ khi khăn mở trầu trao

Miệng chỉ cười nụ biết bao nhiêu tình....

- Nhớ ai bổi hổi bồi hồi

Như đứng đống lửa như ngồi đống rơm...

- Ai làm cho dạ em buồn

Cho con bướm lụy, chuồn chuồn lụy theo.

- Anh về, em chẳng dám cầm

Dang tay đưa bạn, ruột bầm như dưa.

Anh về người Huế lâu vô

Vẽ tranh họa đồ để lại cho em

Anh về, em túm vạt áo em la làng

Bỏ chữ thương, chữ nhớ lại giữa đàng cho em.

- Ăn cơm chống đũa chờ anh

Mảng sầu nhân nghĩa mình xem như chàm.

- Biển Đông sóng gợn tứ mùa

Ai cho bậu uống thuốc bùa bậu mê.

- Bông quỳnh rụng xuống cội quỳnh

Dẫu ai ngậm ngọc dỗ mình đừng xiêu.

- Buổi chợ đông, con cá hồng anh chê lạt

Tan chợ rồi, con tép bạc anh khen ngon.

- Cây khô chết đứng giữa trời

Chết thời chịu chết, không bội lời hẹn xưa.

- Chẳng chè, chẳng chén sao say

Chẳng thương chẳng nhớ sao hay đi tìm?


- Chiếc thuyền kia nói có,

Chiếc ghe nọ nói không.

Phải chi miễu ở gần sông

Em thề một tiếng kẻo lòng anh nghi.

- Chiều nay cắt cổ con gà vàng

Để khuya nó gáy, hai đàng biệt ly.

- Chừng nào cho vạc xa cồn,

Cù lao xa biển anh mới đành xa em.

Chừng nào cầu đá rã tan

Sông Hàm Luông lấp cạn mới quên lời thề

- Cô kia chèo lái một mình

Cho anh chèo với cho mình có đôi.

- Cơm ăn ba chén lưng lưng

Uống nước cầm chừng để dạ thương em.

- Cơm sôi, lửa cháy, gạo nhảy tưng bừng

Anh thương em như lửa nọ cháy phừng

Dầu cho lở núi, tan rừng cũng thương.

- Cực vì hai đứa hai nơi

Muốn qua thăm bậu sợ lời thế gian

- Dao phay kề cổ, máu đổ không màng

Chết thời chịu chết, buông nàng anh không buông.

- Dế ngâm sầu nhiều câu rỉ rả

Nhớ bạn chung tình thức cả năm canh.

- Đèn Sài Gòn ngọn xanh ngọn đỏ

Đèn Mỹ Tho ngọn tỏ, ngọn lu

Anh về học lấy chữ nhu (chữ Nho)

Chín trăng em cũng đợi, mười thu em cũng chờ

- Đêm khua đèn tắt nhang tàn

Dế ngâm rỉ rả dạ càng sầu riêng,

- Trao lời mà chẳng trao duyên

Gỉa như trao thảm, trao phiền cho nhau.

- Đêm nằm bỏ tóc qua mình

Thề cho bán mạng kẻo tình nghi oan.

- Đêm nằm mơ tưởng, tưởng mơ

Chiêm bao thấy bậu, dậy rờ chiếu không.

- Đó đi tu đây xin ở sãi

Ăn đĩa tương chùa trọn ngãi cùng nhau.

- Đồng Nai, Châu Đốc, Định Tường

Lòng anh sở mộ con gái vườn mà thôi.

- Đứa nào thấy Tấn, quên Tần

Xuống sông sấu ních, lên rừng cọp tha.

- Em về anh mượn khăn tay

Gói câu tình nghĩa lâu ngày sợ quên.

- Gọi đò chẳng thấy đò sang

Phải chăng người cũ phụ phàng khách xưa?

- Lên non thiếp cũng lên theo

Tay vịn chân trèo, hái trái nuôi nhau.

- Mình về em chẳng dám đưa

Hai hàng nước mắt như mưa tháng mười.

- Nhớ ai lệ chảy ngùi ngùi

Khăn lau chẳng sạch, áo chùi chẳng khô.

- Quí gì một nải chuối xanh

Năm bảy người giành cho mủ dính tay

Mủ dính tay anh chùi đọt cỏ

Đã thương nàng rồi không bỏ được đâu.

- Ra về không lẽ về luôn

Để khăn xéo lại lệ tuông em chùi.

- Rượu ngon cái cặn cũng ngon

Anh thương em bất luận chồng con mấy đời.

- Sông dài cá lội biệt tăm

Người thương đâu vắng chỗ nằm còn đây.

- Sông sâu sóng bủa láng cò

Thương em vì bởi câu hò có duyên.

- Sông sâu, sào ngắn khó dò

Muốn qua thăm bậu ngặt đò không đưa.

- Theo nhau cho chọn đạo đời

Dẫu mà không chiếu, trải tơi mà nằm.

- Thương em tình gởi trong mơ

Nhớ em rạo rực như bờ sóng xô

- Thò tay bẻ nhánh mai tàn

Bỗng nhìn thấy bạn hai hàng lệ sa.

- Thò tay mà ngắt ngọn ngò

Thương em đứt ruột, giả đò ngó lơ.

- Thò tay ngắt ngọn rau ngò

Thấy anh còn nhỏ, giữ bò em thương.

- Tu đâu cho anh tu cùng

Mai sau thành Phật ngồi chung một bàn.

- Vì ai thiếp mới xa chàng

Tại con chim cú vào làng kêu đêm.

- Ví dầu cha đánh mẹ treo

Đứt dây té xuống, em theo đến cùng....

Bạn thấy chưa? Ông bà mình đã có những Lễ Tình Nhân tuyệt vời. Valentine làm gì lãng mạn nhu ca dao thế này?

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Đại lễ Phật đản Liên hợp quốc - Vesak 2019 sẽ diễn ra từ ngày 12 - 14/5/2019 tại Trung tâm Văn hóa Phật giáo Tam Chúc (xã Ba Sao, huyện Kim Bảng, tỉnh Hà Nam) với chủ đề: Cách tiếp cận của Phật giáo về sự lãnh đạo toàn cầu và trách nhiệm cùng chia sẻ vì xã hội bền vững.
Câu chuyện oan nghiệt kỳ lạ: vợ chồng đốt nhau. Bản tin VTC News kể: Sau khi tranh cãi, 2 vợ chồng tạt xăng vào nhau rồi châm lửa đốt, dù được người dân gần đó ứng cứu kịp thời nhưng cả 2 đều bị bỏng nặng.
Chỉnh trang nội đô Đà Lạt… cách nào để giữ được nét đẹp lịch sử? Đó là chuyện đang tranh cãi…
Tình hình môi trường càng lúc càng đáng ngại... Một trong những nơi đẹp nhất ở Đà Lạt cũng trở thành bãi sình...
Bây giờ là giữa tháng 4/2019, lại nhớ tới Tướng Trần Văn Cẩm và trận Phú Yên trong tháng 4/1975. Tài liệu sau đây trích từ quân sử gia Vương Hồng Anh.
Một trong những nỗi lo tại Việt Nam là ngộ độc thực phẩm. Rồi ngộ độc thuốc, rồi ngộ độc đủ thứ... Hàng ngày, cứ mãi nghe tin ngộ độc từ công nhân hãng xưởng cho tới học sinh tiểu học... Có vẻ như đây là điệp khúc bất tận. Tại sao thế? Tại sao nước khác ít bị ngộ độc hơn Việt Nam? Tại sao trước 1975 ít hơn?
Cháy kinh hoàng vì chập điện... Lỗi ở thợ điện, hay lỗi ở nhà thầu xây dựng? Hay lỗi ở các cơ quan kiểm tra về xây dựng? Hay lỗi ở người chủ cơ sở bị cháy?
Bạo lực gia đình vẫn gay gắt... Báo An Ninh Thủ Đô kể chuyện: Cô bé lấy thân mình che chắn cho mẹ khi bị cha chém tới tấp.
May mắn giữa biển Hoàng Sa... Bản tin VTC kể: Lực lượng cứu hộ của Trung tâm phối hợp tìm kiếm cứu nạn hàng hải Việt Nam vừa đưa một thuyền trưởng tàu cá bị tai biến ở Hoàng Sa vào đất liền an toàn.
Hóa ra gian lận điểm cũng chỉ vì các quan chức… Người dân thường bắt buộc phải sống tử tế… Báo Thanh Niên kể chuyện Hà Giang: Cơ quan An ninh điều tra Công an tỉnh Hà Giang xác định một số người có chức vụ quyền hạn tại Sở GD-ĐT và Công an tỉnh đã tiếp tay cho hành vi gian lận điểm thi tại kỳ thi THPT quốc gia năm 2018 để trục lợi.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.