Hôm nay,  

Mối Tình Say Đắm

22/02/201500:00:00(Xem: 3833)
Có phải chàng Kim Trọng thực sự yêu say đắm cô Thúy Kiều?

Những gì trong suy nghĩ của văn hào Nguyễn Du khi viết xuống những dòng thơ về môi tình như tiền định, khi Thúy Kiều than thở:

Người đâu gặp gỡ làm chi,
Trăm năm biết có duyên gì hay không?

Và tại sao Nguyễn Du cho chàng Kim Trọng tương tư Kiều tới quên hết cả thú vui hàng ngày, tìm cách chuyển đến ở gần nhà Kiều... và trao đổi món kỷ vật cho nhau.

Nếu thực sự chàng Kim say đắm cô Kiều, tại sao khi cô kiều gặp bất trắc, chàng Kim sẵn sàng đón cô em là Thuý Vân về làm vợ? Hay bởi vì, chàng say đắm vì chàng tuổi con Dê?

Thử xem lời bàn tuyệt vời dưới ánh mắt đạọ học của học giả Cao Huy Thuần, qua bài viết “Sống Không Nhìn Lui, Sống Không Nhìn Tới...”

Bài nguyên thủy đăng ở Doanh nhân Sài Gòn Cuối tuần, và đăng laị ở Thư Viện Hoa Sen (http://thuvienhoasen.org). Nơi đây, chúng ta trích đoạn khảo sát về mối tình chàng Kim Trọng và cô Thúy Kiều.

Trích như sau:

“Sống trọn vẹn, sống hết mình, sống không nhìn lui, sống không nhìn tới, ta với khoảnh khắc là một, ta với vấn đề phải giải quyết là một.

Kim Trọng vừa thề non hẹn biển xong với Thúy Kiều thì được tin cha mất, phải về quê quán để chịu tang cha. Nửa năm sau, chàng trở lại vườn Thúy thì người yêu đã đi mất biệt, gia đình họ Vương tan nát, thềm cũ rêu phong, bóng người trước sau nào thấy. Như một giấc mơ, quá khứ tan biến. Sự sống duy nhất còn lại trong hiện tại là một nụ cười, như một linh hồn đã chứng kiến tình xưa:

Hoa đào năm ngoái? Nửa năm qua rồi, hoa ấy đâu phải là hoa năm ngoái? Xuân này là xuân năm nay, vậy thì hoa ấy phải là hoa năm nay. Luận lý thông thường là như vậy. Nhưng cái thấy của Kim Trọng không phải là cái thấy của người luận lý. Đó là cái thấy của người từ chối không nhận hiện tại, không nhận sự việc xảy ra trước mắt. Với chàng, sự thật là ngày hôm qua. Sự thật ấy, có hoa đào chứng minh. Hoa đang cười, đúng là hoa năm ngoái. Cái cười ấy, từ năm ngoái đến năm nay chưa bao giờ dứt. Không phải hai nụ cười mà là một. Chỉ một nụ cười ấy thôi. Ai không tin chàng, hãy đọc cho kỹ chữ"còn" thần diệu trong câu thơ: không phải hoa đang cười mà là hoa còn cười. Cười từ năm ngoái cho đến năm nay, vẫn là một nụ. Như một linh hồn chung thủy chờ đợi người tái ngộ.

Tôi mượn câu thơ của Nguyễn Du, và mượn chữ "còn" xuất thần trong đó, không phải để bình về tâm trạng của chàng Kim mà để nói chuyện về thời gian. Ta cứ nghĩ thời gian là có thật, vì có hôm qua, hôm nay và ngày mai. Như một mũi tên, thời gian bay thẳng một đường, hôm qua là bắt đầu, ngày mai là điểm cuối. Có thật vậy chăng? Chỉ cần anh Kim Trọng ngơ ngác trước cảnh hoang tàn là trong đầu anh lẫn lộn sau trước, hôm nay đi ngược lại hôm qua, năm nay ngược về năm trước, hiện tại quay ngược mũi tên. Có thật chăng thời gian có sinh có diệt, có điểm khởi đầu, có điểm kết thúc? Hoa đào của chàng Kim có sinh có diệt đâu, cái cười ấy không phân biệt hôm qua và hôm nay, không biết quá khứ khác với hiện tại. Ví thử, như trong một chuyện thần tiên, anh Kim Trọng ngủ một giấc trăm năm, khi trở lại vườn Thúy, vẫn cái cười ấy trăm năm trước chờ đợi anh...” (ngưng trích)

Có vẻ đạo học? Có vẻ khoa học? Có vẻ như Nguyễn Du gửi quá nhiều tâm sự vào Truyện Kiều khi cho cô trải qua quá nhiều gian nan?

Hay phải chăng, cõi này thực sự là bể khổ, và cô Thuý Kiều chỉ là hiện thân của tất cả chúng ta, bị xô vào mó6i tình với chàng Kim Trọng, nhưng bị trận gió đời bứt ra để ném vào những trận vùi dập và trôi dạt giữa cõi nhũững người xấu và tốt -- những Mã Giám Sinh, Tú bà, Sở Khanh, Thúc Sinh, Hoạn Thư, Từ Hải...

Than ôi... Không lẽ lụy tình là khổ vậy sao? Có rất nhiều kẻ không lụy tình vẫn khô chứ...

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Cứ tưởng chuyện ngai vàng đã trôi theo quá khứ của triều nhà Nguyễn... Có ai ngờ bây giờ vẫnt hấy, mà thấy màu y hệt như dát vàng thật.
Bạo lực với người tất nhiên là sẽ bị công an bắt giam. Tuy nhiên, bạo lực với thú vật vẫn còn được dung dưỡng ở đa số nơi tại Việt Nam.
Nói nguy hiểm đây chỉ là tập trung về giao thông thôi. Không nói chuyện tai bay vạ gió như băng đảng, cướp bóc, tên bay đạn lạc...
Đúng là nhân tài đang tìm nhiều cách để chạy ra nước ra hãng tư doanh làm. Đúng là đất nước gặp cơ nguy vì nhân tài sẽ xin làm cho hãng ngoại quốc khi khối ASEAN gỡ rào thuế quan thị trường.
Hôm nay có cơ duyên đọc bài thơ “Tau Chưởi” hay lạ, hay lùng, hay dị, hay cực kỳ bất thường...
Các bạn trẻ nên đọc sử thế nào? Nếu bạn tin vào các trang web chính phủ, bạn sẽ bị dắt đi lạc đủ thứ chỗ.
Không thể biết chính xác, vì nếu không nghỉ Tết, những tai nạn kia sẽ ẩn sau những nỗi chán chường, căng thẳng, dày vò, và rồi gia đình xào xáo khi người công nhân về nhà và bực dọc với vợ con.
Truyền thóng ông bà mình tin rằng Ông Táo mỗi năm về trời, kể chuyện thế gian, để người lành được thưởng, người dữ sẽ bị rầt.
Bá Người Lao Động hôm 20-2-2015 kể chuyện qua bản tin “7 thanh niên mắc án oan vui như lần đầu đón Tết...”
Phong tục Việt Nam nhiều nơi dị biệt. Nhưng việc kết hợp mối lương duyên cách nào cũng đẹp. Hầu hết là cũng đẹp, nếu thực sự có tình yêu,


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.