Hôm nay,  

Thu Vén Cuối Đời

14/03/201500:00:00(Xem: 5180)
Trong đời sẽ có lúc nhìn lại... và lòng mình sẽ đầy ắp những tình cảm ngổn ngang, và dư luận thiên hạ.

Nên sông như thế nào?

Trên báo Dân Trí, tác giả Nguyễn Duy Xuân có lời khuyên các quan chức qua bài tựa đề “Để “không phải cúi đầu lầm lũi mà đi ở buổi cuối đời”...”

Bài viết đưa ra những hình ảnh ngậm ngùi:

“...Có người đương chức, đương việc đã phải “cúi đầu lầm lũi mà đi” bởi những hệ lụy do chính mình gây ra. Có người vừa mới nhận sổ hưu đã phải trả giá cho những năm tháng ngồi trên ghế quyền lực chỉ biết mưu lợi thu vén cho bản thân và gia đình, về làm dân rồi mà chẳng dám ngẩng mặt nhìn dân....

...Đôi khi, tôi tự đặt câu hỏi ngu ngơ: “Tại sao người ta lại tham đến thế nhỉ? Chức thì cũng đã to rồi, danh phận cũng đã có rồi, tiền bạc của cải chất như núi, thế mà vẫn tham. Chết lại về cát bụi như nhau cả thôi. Tiền bạc, đất đai, biệt thự...có mang đi được đâu? Làm công bộc dân thời buổi này thật khó, sao cho dân tin, dân nhớ để khi ra đường “không phải cúi đầu lầm lũi mà đi”?

Bạn tôi bảo, ông đúng là ngơ thật rồi!

Ơ! Có khi mình ngơ thật.”

Bài viết trên Dân Trí có vẻ kịp thời, vì dư luận đang râm ran về chuyện ông sếp lơ1ớn Đà Nẵng khi sắp về hưu liền ký giấy... nhưng không biết có giấy bạc nào ẩn tàng sau các giấy phép hay không.

Báo Tiền Phong kể:

“...Ông Võ Văn Thương, Chánh Văn phòng UBND thành phố Đà Nẵng cho rằng, việc ông Văn Hữu Chiến (nguyên Chủ tịch UBND Đà Nẵng) ký hàng loạt chủ trương đồng ý cho tư nhân khai thác đất dưới hình thức cải tạo ruộng, đồi ngay trước ngày nghỉ hưu là chuyện bình thường, đúng thẩm quyền.

“Tôi thấy chẳng có vấn đề gì, đó là chuyện bình thường. Anh Chiến còn một ngày làm chủ tịch thì anh ấy có quyền ký”, ông Thương nói.

Trình nhanh, ký vội

Như Tiền Phong thông tin, ngay sau khi báo chí đề cập đến việc nhiều doanh nghiệp tư nhân núp bóng cải tạo, ngang nhiên phá nát ruộng đồi, ông Huỳnh Đức Thơ - Chủ tịch UBND TP Đà Nẵng ngay trong ngày 11/3 ký công văn hỏa tốc yêu cầu đình chỉ ngay lập tức các hoạt động trái phép trên.

Chủ tịch Huỳnh Đức Thơ giao Sở TN&MT, Công an thành phố thường xuyên kiểm tra, làm rõ trách nhiệm, kiến nghị xử lý. Ông Đặng Phú Hành - Phó Chủ tịch UBND huyện Hòa Vang, cho hay: Ngày 12/3, sau khi lãnh đạo thành phố và các sở, ban ngành đi kiểm tra, yêu cầu đình chỉ, huyện đã họp dân và đọc quyết định cho các doanh nghiệp (DN) nghe. “Chúng tôi ngay lập tức chỉ đạo các bộ phận rà soát lại những khâu tham mưu hồ sơ cấp phép”.

Theo tìm hiểu, hai tờ trình của UBND huyện Hòa Vang lên thành phố, cái cho phép cải tạo ruộng thành ao nuôi cá vào ngày 9/6/2014, được ông Văn Hữu Chiến ký đồng ý vào ngày 29/12/2014. Còn tờ trình về việc cải tạo đồi gò để 4 hộ dân bán đất cho DN Thịnh Quốc Phong khai thác bán đất san lấp cho dự án đường cao tốc huyện Hòa Vang trình ngày 26/12/2014 thì chỉ ba ngày sau, tức 30/12, ông Chiến ký quyết định đồng ý.

Ông Lê Văn Quang - cán bộ phòng quản lý đô thị (VP UBND thành phố) thừa nhận cán bộ thành phố khó đi kiểm tra, giám sát thực tế với thời gian như vậy....”

Thực tế, để quy tội tham nhũng, móc ngoặc, hối lộ... rât1 là khó. Vì làm sao có chứng cớ cụ thể, khi mọi chuyện nếu có gì mờ ám là đểu nằm trong bóng tối. Và cũng có thể là bị nghi oan.

Vấn đề căn bản là lương tâm, là thiện tâm... Làm sao có thể giữ mãi tấm lòng trong sạch...

Có lẽ nên nhắc rằng, “Chết lại về cát bụi như nhau cả thôi. Tiền bạc, đất đai, biệt thự...có mang đi được đâu...” như dẫn trên.

Cái chết không chừa một ai. Nếu tin có đời sau, chết đi là về cõi lành hay dữ, sẽ là từ viêc làm hôm nay của chúng ta vậy.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Có thời nào như thế này không? Khi ông giáo gạ sex nữ sinh để sửa bảng điểm trong lớp? Không phải chỉ gạ một em, mà là gạ cả chục em. Tới khi chuyện bị lộ, phải thú nhận với nhà báo, thì chỉ nói là muốn giúp...
Truyện võ hiệp thời xưa có chuyện về hội Cái Bang, nghĩa là một hội chuyên đi xin ăn. Truyện chủ yếu là võ hiệp, nhưng lồng sinh hoạt của hội những người ăn mày Trung Hoa cổ thời để gây chú ý.
Hồi đó mình đọc, còn nhớ là khoảng năm 1993 hay gần đó, có tin dân Tàu lũ lượt tới Shaoshan, nơi sinh của lãnh tụ Mao Trạch Đông, vì có tin là pho tượng họ Mao có phép lạ gì đấy, hễ tới thờ lạy là hết bệnh, kể cả ung thư.
Đời mình có những khi buồn, tất nhiên, có những khi vui, cũng tất nhiên. Nhưng buồn nhất là khi thấy những gì lẽ ra phải là đẹp, hóa ra lại bị lạm dụng, trở thành những chuyện suy đồi không hình dung nổi.
Có những vết thương khó lành nổi, thí dụ như khi người nông dân mất nhà, mất đất.
Có nên lễ phục hay không? Tất nhiên, đã có ngày lễ, là phải có lễ phục.
Khi một cô gáí mang bầu, liền nghĩ kế gài bẫy một anh nào đấy gánh chịu giùm tương lai đứa con trong bụng mình... Chữ Bắc Kỳ gọi là “úp sọt.”
Tha hồ đổ thừa, khi có chuyện hiển lộ ra những yếu kém của nhà nước. Những lý do khách quan và chủ quan. Thí dụ, kinh tế suy yếu vì thế này, thế kia, giáo dục kém thế vì thế nọ, thế ni.
Một thời con gái ế chồng thê thảm, vì chiến tranh kết thúc... chiến binh chết quá nhiều, đàn ông vào tù lũ lượt tỷ lệ đếm không hết. Lúc đó, nhiều phụ nữ độc thân sắp quá lứa đành phải chọn biện pháp “xin con” và trở thành các bà mẹ đơn thân, vì không muốn lủi thủi một mình khi về già.
Lại thêm nhiều người Trung Quốc vào Việt Nam làm việc bất hợp pháp. Chuyện lạ là, những tin này cứ nghe hoài, mà như dường, hoặc nhà nước ngăn chận không xuể hoặc là lặng lẽ thông cảm.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.