Hôm nay,  

Trễ Là Thua Liền...

15/03/201500:00:00(Xem: 4209)
Dân mình đã quen chứng kiến chuyện bị cho trễ rồi... từ thời xa xưa, xưa thật là xưa. Nhưng thực tế từ xa xưa cho tới thời kinh tế thị trường, trễ là thua liền.

Đó là chuyện thời Sơn Tinh, Thủy Tinh xin cưới Mỹ Nương. Trễ là mất nàng.

Tự Điển Bách Khoa Mở ghi rằng vua Hùng Vương thứ 18 kén rể. Ông có một cô con gái tên Mị Nương, được mô tả "xinh đẹp tuyệt trần" và vẫn còn trẻ, chưa chồng. Văn hóa của người Việt thời đại này nói riêng và phong kiến nói chung vẫn chưa hoàn chỉnh (thậm chí chưa có Nho giáo). Ông mở hội kén rể và có 2 chàng trai nổi bật nhất: Sơn Tinh và Thủy Tinh. Sơn Tinh là sơn thần núi Tản Viên, còn Thủy Tinh là chúa thủy cung, với tài năng ngang ngửa nhau. Điều này Vua Hùng không thể chọn ai, đành lựa chọn cuộc thi giữa 2 người, ai đem đầy đủ sính lễ đến nhanh hơn sẽ là phò mã.

Sính lễ bao gồm một trăm ván cơm nếp, hai trăm nệp bánh chưng, voi 9 ngà, gà 9 cựa, ngựa 9 hồng mao, mỗi thứ một đôi. Vì dưới biển nên Thủy Tinh có ít sản vật như nhà vua nói trên. Chỉ có Sơn Tinh là có thể tìm ra những sản vật nộp nhanh cho nhà vua.

Khi Sơn Tinh đã trở thành con rể vua Hùng thì Thủy Tinh đùng đùng nổi giận, bèn sai những quân lính cùng mình đi đánh Sơn Tinh, cướp Mị Nương về. Một cuộc chiến lớn đã xảy ra giữa hai người. Thủy Tinh dâng nước ngập các vùng, ngăn cản Sơn Tinh đi, rồi sai đủ loại thủy quái dưới biển xông lên tấn công. Còn Sơn Tinh ném đất đá xuống mép các vùng ngập nước, ngăn nước lại và đưa muông thú trong rừng xông ra chống trả. Thủy Tinh không thể đánh lại được Sơn Tinh đành rút quân về.

Chuyện bây giờ là: 2 hãng hàng không bị phạt vì trễ chuyến.

Bản tin báo Tuổi Trẻ kể vào ngày 13-3, Cục Hàng không Việt Nam quyết định xử phạt vi phạm hành chính đối với hai hãng hàng không Vietnam Airlines (VNA) và Vietjet Air (VJA).

Theo đó mỗi hãng bị phạt 15 triệu đồng vì để xảy ra chậm chuyến bay nhiều giờ nhưng chậm thông báo, thiếu thông tin đầy đủ cho hành khách.

Cụ thể, VNA bị phạt do liên quan đến chuyến bay VN1370 từ TP.SG đi Huế bị chậm chuyến ngày 10-3.


Chuyến bay này dự kiến cất cánh lúc 6g10 từ sân bay Tân Sơn Nhất nhưng bị hoãn lại nhiều lần do thời tiết tại Huế xấu và VNA chưa có máy bay để vận chuyển.

Sau hơn 9 tiếng chờ đợi, đến 14g25 ngày 10-3, chuyến bay VN1370 cất cánh đi Huế. Hành khách trên chuyến bay bày tỏ bức xúc vì phải ngồi chờ tại sân bay Tân Sơn Nhất quá lâu.

Lý do Cục Hàng không VN xử phạt VNA trong trường hợp chậm chuyến bay nói trên là hãng này chậm thông tin tới hành khách chuyến bay thay đổi giờ khởi hành.

Còn với VJA, Cục Hàng không Việt Nam xử phạt 15 triệu đồng cũng do phát thanh thông tin không đầy đủ khi chuyến bay VJ321 từ Phú Quốc đi TP SG ngày 9-3 bị chậm.

Trước đó vào lúc 8g45 ngày 9-3, chiếc máy bay A 320 của VJA thực hiện chuyến bay VJ321 đã đóng cửa và khởi hành đúng giờ, đang lăn bánh ra đường băng thì cơ trưởng tổ bay ghi nhận cảnh báo hệ thống phanh của máy bay.

Để đảm bảo an toàn cho hành khách, cơ trưởng đã quyết định dừng khởi hành đưa khách trở lại nhà ga để kiểm tra kỹ thuật. VJA đã cử tổ kỹ sư từ TP.SG ra Phú Quốc để kiểm tra và khắc phục.

Theo dự kiến ban đầu, chuyến bay khởi hành vào 13g, nhưng để khắc phục triệt để lỗi kỹ thuật nên cơ trưởng quyết đình dừng bay để sửa chữa.

Đến 19g cùng ngày, công tác kiểm tra kỹ thuật đã hoàn tất, đảm bảo điều kiện an toàn bay, chuyến bay đã chở khách về TP.SG.

VJA cho biết trong thời gian chờ đợi tại sân bay, hãng đã tiến hành phát thanh thông báo cho hành khách không dưới 6 lần qua hệ thống phát thanh tại nhà ga với các thông tin thay đổi giờ bay, giờ bay dự kiến và lý do...

Trễ, là bị phạt. Có lẽ, phạt như thế cũng không đủ.

Bởi vì, trên mỗi chuyến phi cơ là có vài chục ông Sơn Tinh, Thủy Tinh... Trễ như thế, là mất nàng Mỵ Nương, vậy rồi ai đền cho đây?

Thêm nữa, nhìn lại xem... nước nhà đi trễ quá xa so với láng giềng, thí dụ, với Thái Lan, với Hàn Quôc...

Trễ chuyến bay của vài chục người, bị phạt 15 triệu đồng.

Còn ông Hồ làm trễ chuyến bay của 90 triệu dân tới lời hứa nhân quyền, tự do... sẽ bị phạt sao cho vừa?

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Có những chuyện thoạt xem có vẻ như đơn giản, nhưng thực ra là từ những tâm cơ trí tuệ, và mang theo cả một tự hào dân tộc.
Câu chuyện đơn giản lắm: cảnh sát bắt được một vụ bán dâm, và nhận ra là một cô người mẫu kiêm diễn viên. May mắn, cô này không nổi tiếng nhiều lắm. Như thế, đỡ tai tiếng cho làng người mẫu, vì cô Hồng Hà chưa phải là một ngôi sao đình đám.
Một cuộc tranh luận đang diễn ra giữa một số báo trong nước, nguyên khởi vì vài tờ quy chụp vài tờ khác là “báo lá cải.” Thế là tranh luận bùng nổ khi các báo bị quy chụp phản pháo. Chuyện lạ là, trong khi đất nước nhiều chuyện nhức đầu, lại có chuyện quy chụp nhau dữ dội như thế. Mà có cần thiết không?
Việt Nam mình đã từng có môn Thiên Văn Học? VN mình đã từng có những nhà thiên văn ngó được sao trời để dò ra các định luật vũ trụ?
Có một nơi, rất độc đáo, đã góp phần làm nên bản sắc Sài Gòn: đó là Phố cổ Chợ Lớn. Nghĩa là, chưa tới nơi này, chưa gọi được là biết tới Sài Gòn, mặc dù Phố cổ Chợ Lớn nằm tận quận 5, quận 10, nghĩa là ở một không gian địa lý xa trung tâm Sài Gòn.
Có một loại hình văn học xuất hiện gần đây, tuy đã có những lôi cuốn lớn đối với giới quan tâm văn học, nhưng đa số quần chúng vẫn còn bỏ lơ.
Cuba luôn luôn là nguồn cảm hứng qua lời nói của các quan chức VN, nhưng chúng ta không thấy mấy ai gửi con mình sang du học tại các trường của “lãnh đạo vĩ đại Fidel Castro” bao giờ. Khi gửi con đi du học, sếp lớn nào cũng muốn tìm suất cho con du học Mỹ, Anh, Úc... Ngay như đi Nga cũng không còn bao nhiêu du học sinh muốn sang.
Những chuyện lạ vẫn diễn ra bất tận trong đời này. Thế mới lạ. Đó là nhiều học trò tốt nghiệp trung học phổ thông tại VN rủ nhau đi du học để trốn thi đại học.
Con số nêu trên, 40 ngàn người chết là nói về số tử vong mỗi năm về thuốc lá tại Việt Nam.
Chuyện chi phí khổng lồ này là của các lớp mầm non. Có những em học lớp mầm non tại VN với học phí trung bình gần 1.000 đôla mỗi tháng. Nghĩa là học phí một em bé cao gấp hàng chục lần lương của một công nhân trung bình làm việc mệt nhọc suốt cả tháng.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.