Hôm nay,  

Đốt Tiền Liên Tục

22/07/201500:00:00(Xem: 5683)

Đốt nhiều nhiều nhất vẫn là các cán bộ, các đại công ty quốc doanh.

Thực sự, có phải đốt tiền hay không, hay chỉ đơn giản là chuyển tiền qua cửa khác để rửa, và rồi gọi đấy là thua lỗ?

Ngắn gọn, nói gì cho quanh co, tiền mất từ tay cán bộ nhiều phần nên gọi là tham nhũng, bất kể là mất theo dạng lãng phí, hay tiêu nhầm, hay đầu tư thua lỗ, hay tiền gì gì nữa.

Theo một thống kê ghi trên Tự Điển Bách Khoa Mở, tham nhũng tại Việt Nam là hàng đầu thế giới.

Cuộc khảo sát 95 quốc gia trên thế giới của Tổ chức Minh bạch Quốc tế về nạn tham nhũng năm 2013 cho biết 30% dân Việt Nam đã phải đút lót nhân viên công quyền. Có 55% số người được hỏi cho rằng tham nhũng tăng lên. 38% số người tin rằng các nỗ lực của Chính phủ Việt Nam nhằm chống tham nhũng là không có hiệu quả.

Theo Trace International, một cơ quan nghiên cứu và theo dõi nạn hối lộ thì cuộc khảo sát năm 2014 chấm điểm 197 quốc gia trên thế giới thì Việt Nam đứng hạng 188 với 82/100 điểm, thuộc nhóm 10 quốc gia tham nhũng nhất. Chia thành từng tiêu chí một thì Việt Nam có những nhược điểm vì chồng tréo giữa cơ quan nhà nước và doanh thương, dẫn đến vấn đề "lại quả" và quan liêu trong việc quản lý. Việt Nam cũng kém vì thiếu sự giám sát của các tổ chức dân sự. Kém nhất là tình trạng thiếu minh bạch trong hành chính.

Trong khi đó, ở một hồ sơ khác khi bàn về tham nhũng ở Vinashin, ông tổng giám đốc tập đoàn InvestConsult Group Nguyễn Trần Bạt nhận định rằng "một cá nhân dù tài đến mấy, dù "độc ác" đến mấy cũng không có khả năng phá hoại đến 80.000 tỷ trong vòng vài ba năm...và đất nước của chúng ta không có nhiều 80.000 tỷ mà chỉ có độ vài ba chục lần 80.000 tỷ thôi... Chúng ta không có trong hệ thống nhà nước của mình một cơ chế báo động đủ nhạy cảm để có thể ngăn chặn tai họa ở một giai đoạn đầu tiên. Cho nên, dứt khoát phải khẳng định rằng không có lỗi cá nhân tuyệt đối trong sai lầm này, mà đây là một lỗi có chất lượng hệ thống, và lỗi hệ thống ấy chính là thiếu hệ thống báo động về các tai họa tài chính. Hiện tượng Vinashin bộc lộ cho Đảng, Chính phủ, Quốc hội của chúng ta hiểu rằng, nếu có những tên kẻ trộm thông minh hơn thì nó có thể khoắng hết tài sản quốc gia, bởi vì chúng ta không có hệ thống báo động như vậy." (Báo Tuần Việt Nam ngày 27 tháng 07, 2010 - bản tin “Câu chuyện Vinashin là lỗi của cả hệ thống”)

Than ôi, 80.000 tỷ là tiền lúc đó, mà còn thế, đốt hết cản nổi như thế.

Hôm nay đọc báo Lao Động, thấy có bản tin tựa đề “Tập đoàn dầu khí quốc gia Việt Nam (PVN) mất vốn 800 tỉ đồng tại Oceanbank: Nguyên Chủ tịch PVN Nguyễn Xuân Sơn chịu trách nhiệm gì?” long lại càng rụng rời không nguôi.

Bản tin này viết:

“Như thông tin đã đưa, ngày 19.7, Thủ tướng Chính phủ đã ký quyết định về việc cho thôi giữ chức Chủ tịch Hội đồng thành viên (HĐTV) Tập đoàn Dầu khí quốc gia VN (PVN) đối với ông Nguyễn Xuân Sơn để nhận nhiệm vụ tại Bộ Công Thương.

Quyết định cho thôi chức này được xem là việc dọn đường để ông Sơn thực hiện các nghĩa vụ giải trình về trách nhiệm liên quan đến thời gian ông này giữ chức TGĐ Ngân hàng TMCP Đại Dương (OceanBank), đồng thời là người đại diện phần vốn góp của PVN tại doanh nghiệp này. Vậy ông Sơn đã chịu trách nhiệm gì khi để PVN mất trắng 800 tỉ đồng tại OceanBank?”(hết trích)

Mất trắng? Nghĩa là đánh bạc “nhứt chin, nhì bù”? Hay mất trắng là kiểu nói để bao che tình hình rút ruột tham nhũng? Con số 800 tỷ đồng là ba nhiều nhỉ? Hình như là 37 triệu USD, theo giá bây giờ.

Có phải ông Sơn đang hạ cánh an toàn? Hay đã chạy án đúng cửa?

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Theo ghi nhận của báo quốc nội, trên thị trường điện ảnh VN, mỗi khi có bộ phim giải trí nào ra đời, là được quảng cáo đến "chóng mặt" nhưng nội dung là "một mớ hình ảnh ngôn từ ngô nghê". Do quảng cáo phim quá đà mà nhiều bộ phim có dấu hiệu thua lỗ thê thảm.
Theo báo quốc nội, nhiều năm nay, trên địa bàn thành phố Sài Gòn, không ít giáo viên từ nội thành ra ngoại thành nhận nhiệm sở chỉ được vài tuần là lẳng lặng bỏ về. Nguyên nhân của thực trạng này là giáo viên ở ngoại thành có nhiều khó khăn trong đời sống mà họ phải chịu đựng, nhất là trong bối cảnh giá xăng dầu và các chi phí khác đều tăng giá.
Tại VN, người dân kiếm sống nhờ vào nguồn lâm sản thường bảo "lên rừng như đi chợ" để chỉ cảnh đông vui tấp nập của những người thi nhau khai thác rừng. Ma thiêng nước độc, thú dữ và sự bảo vệ của con người cũng không ngăn được điều này. Theo chân một nhóm người đi tìm trầm, phóng viên báo Sài Gòn Tiếp Thị đã ghi lại những câu chuyện về vùng rừng núi Vạn Ninh, Khánh Hoà qua đoạn ký sự như sau.
Năm học mới đã đến, các tỉnh miền Tây Nam phần lại bắt đầu đối mặt với bao nỗi lo toan, trong đó có nỗi lo về trường lớp xuống cấp, đe dọa đến tính mạng học sinh giáo viên và cả thiếu phòng học. Trong những phòng học tạm bợ, cả thầy và trò đều mong trường không sập. Báo Tiền Phong ghi nhận thực trạng này tại một số địa phương như sau.
Cách đây mười lăm năm, khách du lịch viếng thăm các cảnh quan, chùa chiền tại TP.SG dễ dàng bắt gặp rất nhiều hình ảnh của những người thợ chụp ảnh dạo. Cái nghề ghi lại những phút giây kỷ niệm của khách phương xa trong dịp viếng thăm các cảnh quan của thành phố SG càng trở nên thú vị hơn khi người bấm máy lại là phụ nữ.
Theo báo quốc nội, trong tháng 8 vưà qua, nhiều khu vực ở miền Tây Nam phần đã bị sạt lở nặng.Trong khi các ngành chuyên môn và ủy ban hành chính địa phương bất lực thì cư dân tại một số địa phương đối phó bằng cách "lở đến đâu, chạy đến đó". Phóng viên báo SGGP ghi nhận toàn cảnh về thảm họa này như sau.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.