Hôm nay,  

Phá Chùa Trăm Gian...

10/10/201500:00:00(Xem: 6143)
Đó là Chùa Trăm Gian ở Hà Nội, một di tích quốc gia. Bây giờ không còn là ngôi Chùa Trăm Gian của lịch sử xa xưa. Lỗi của ai?

Báo Dân Trí viết theo báo Thể Thao &Văn Hoá cho biết các quan chức Hà Nội đã kiểm điểm các tập thể, cá nhân vụ "phá" chùa Trăm Gian.

Bản tin nói rằng vào ngày 9/10, Phó Chủ tịch UBND huyện Chương Mỹ (Hà Nội) Nguyễn Minh Ngọc đã ký văn bản chỉ đạo Phòng Văn hóa Thông tin huyện và xã Tiên Phương (huyện Chương Mỹ) kiểm điểm các tập thể, cá nhân có liên quan đến sai phạm trong tu bổ di tích tại di tích Quốc gia chùa Trăm Gian. Thời gian thực hiện xong trước ngày 13/10/2015.

Cụ thể, Phó Chủ tịch Nguyễn Minh Ngọc chỉ đạo hai đơn vị trên kiểm điểm trách nhiệm các tập thể, cá nhân cán bộ công chức, nhân viên có liên quan đến việc giám sát, kiểm tra việc tu sửa cấp thiết vườn Tháp, nhà Ni tại di tích chùa Trăm Gian. Đồng thời, huyện Chương Mỹ cũng yêu cầu Phòng Văn hóa Thông tin tham mưu cho UBND huyện phối hợp với Sở Văn hóa và Thể thao thành phố Hà Nội tổ chức hội nghị tại huyện xin ý kiến của cấp quản lý di tích, các chuyên gia đánh giá mức độ ảnh hưởng của việc tu sửa trên đối với các yếu tố gốc của di tích, đề xuất biện pháp xử lý, khắc phục phù hợp. Thời gian tổ chức hội nghị trong tháng 10/2015.

Bản tin Dân Trí nói:

“Trước đó, Sở Văn hóa và Thể thao thành phố Hà Nội có gửi công văn cho huyện Chương Mỹ đề nghị kiểm tra, khắc phục việc tu sửa cấp thiết vườn Tháp, nhà Ni trong khu di tích chùa Trăm Gian.

Chùa Trăm Gian thuộc xã Tiên Phương (huyện Chương Mỹ, Hà Nội) là di tích Quốc gia. Tuy nhiên, năm 2012 tại di tích này, sư trụ trì đã tự ý hạ giải gác Khánh và nhà Tổ để tu sửa khi chưa được phép của các cơ quan chức năng. Từ đầu cuối năm 2014, đầu năm 2015, sư trụ trì tiếp tục tu bổ vườn Tháp và nhà Ni sai với thỏa thuận của các cơ quan có thẩm quyền ảnh hưởng tới các yếu tố gốc của di tích và cảnh quan chung của chùa.”

Trong khi đó, báo Tuổi Trẻ ghi lời ông Đinh Mạnh Hùng - phó chủ tịch UBND huyện Chương Mỹ (Hà Nội) - cho biết huyện đã chỉ đạo Phòng văn hóa - thông tin huyện và xã Tiên Phương (huyện Chương Mỹ) kiểm điểm trách nhiệm các tập thể, cá nhân có liên quan đến sai phạm trong tu bổ di tích tại di tích quốc gia chùa Trăm Gian.

Bản tin viết:

“Theo ông Hùng, từ cuối năm 2014 đầu năm 2015, sư trụ trì chùa Trăm Gian tiếp tục tu bổ vườn Tháp và nhà Ni sai. Trong thực hiện đã có những sai phạm ảnh hưởng tới các yếu tố gốc của di tích và cảnh quan chung của chùa, trong đó có trách nhiệm của các đơn vị giám sát để xảy ra sai phạm.


Ông Hùng cũng cho biết ngoài việc yêu cầu kiểm điểm trách nhiệm, huyện Chương Mỹ cũng đã yêu cầu Phòng văn hóa - thông tin tham mưu cho UBND huyện phối hợp với Sở Văn hóa - thể thao TP Hà Nội tổ chức hội nghị tại huyện xin ý kiến của cấp quản lý di tích, các chuyên gia đánh giá mức độ ảnh hưởng việc tu sửa trên đối với các yếu tố gốc của di tích, đề xuất biện pháp xử lý, khắc phục phù hợp.

“Ngay trong tháng 10 chúng tôi sẽ tổ chức hội nghị lấy ý kiến các nhà nghiên cứu, chuyên gia về việc khắc phục những sai phạm vừa qua” - ông Hùng nói thêm.

Trước đó, năm 2012 tại di tích này cũng xảy ra những sai phạm khi sư trụ trì tự ý hạ giải gác Khánh và nhà Tổ để tu sửa khi chưa được phép của các cơ quan chức năng.”

Nếu không tu sửa, chùa sẽ hư hại thêm; tất nhiên, chùa xưa mấy trăm năm rồi? Nếu tu sửa, sẽ sai trật kiến trúc ngươ2ời xưa? Rồi tiền tu sửa ở đâu, vì chính quyền đâu có chi ra, vì nhà sư trụ trì tự ý sửa chùa trong khi chính quyền địa phương chưa cấp phép.

Nhiêu nan đề quá. Rất nhiều nan đề.

Ngưoòi ta có thể trích dẫn ra một bài Tham luận của Đại đức Thích Tâm Đức - Trưởng Ban Trị sự Tỉnh hội Phật giáo Thanh Hóa tại Hội thảo HDPT, Hải Phòng, 10/12/2010, nghĩa là từ 5 năm trước, trích:

“Ở Miền Bắc Tăng Ni thường không ở chúng mà hay sống theo phương thức “Nhất Tăng, nhất tự” nên công việc bộn bề mà Tăng Ni Trụ trì không thể kham hết được, dẫn đến việc gì cũng biết nhưng không giỏi việc gì cả và không có thời gian chuyên sâu; Không có thời gian nhiều để tu chứ chưa nói đến hướng dẫn Phật tử tu.

Trình độ Tăng Ni Trụ trì cũng đáng báo động: Có những vị Tăng Ni đi Trụ trì, không có trình độ cơ bản về Phật học, không có khả năng đối nội, đối ngoại. Có những Tăng Ni Trụ trì không biết thuyết giảng Phật pháp, không biết hướng dẫn Phật tử tu học, cá biệt có những vị Tăng Ni Trụ trì hướng dẫn Phật tử vào con đường đồng bóng, bói toán, mê tín dị đoan.

Tăng Ni kiêm nhiệm Trụ trì: Như chúng ta thấy, Tăng Ni Trụ trì đã khó làm tròn trách nhiệm; Vậy mà có những Tăng Ni Trụ trì hàng hai, ba ngôi chùa. Cá biệt có những Tăng Ni kiêm nhiệm hàng chục ngôi chùa. Như vậy, những ngôi chùa kiêm nhiệm Trụ trì thì công tác hướng dẫn Phật tử sẽ ra sao? Không nói chắc ai cũng biết kết cục của nó. Đây là hiện tượng “Tham bát, bỏ mâm”....”(hết trích)

Đó mới là một phần thôi. Còn phần chùa di tích Quốc gia, ngay cả sư trụ trì cũng không có quyền gì hết, hóa ra chỉ làm chậu kiểng sân chùa thôi sao?

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Đó là một chữ lạ, “truyện ngôn tình.” Thực ra, thể văn chương này không lạ. Nhưng lạ chỉ là, khi thể truyện này tạo thành một niềm say mê cho tuổi trẻ Việt Nam một cách bất thường. Chúng ta có thể thắc mắc: tại sao tuổi trẻ quay đầu với xã hội, và để rồi vùi đầu vào trang sách truyện ngôn tình?
Có những chuyện không thể cứ để xảy ra hoài. Bởi vì, người xưa nói, như chim thoát chết sau khi bị tên bắn, từ đó về sau hễ gặp cành cong là nghĩ tới cung. Người tất nhiên cũng có những nỗi quan tâm tương tự.
Công ty nào cũng thế, luôn luôn đòi hỏi người lao động phải có khả năng hoàn tất công việc được giao phó. Nghĩa là, đúng nghề, đúng việc.
Cuộc đời luôn luôn đổi dời. Không có gì bất biến, trường cửu. Tuổi thanh xuân của chúng ta rồi già, rồi suy yếu. Những ngôi làng tại Việt Nam cũng thế, những nét truyền thống mờ nhạt dần. Tất nhiên là, đổi mới phaỉ có tốt và cả xấu, ai cũng biết.
Một thời chúng ta nhìn các thầy giáo, cô giáo như những vị thần linh... nhưng bây giờ thì không như thế nữa.
Một thời, chúng ta từng ngồi đọc sách ở các thư viện Sài Gòn. Nơi đó, thời đó, chữ nghĩa còn là cái gì rất mực thiêng liêng.
Hãy hình dung rằng, khi các em bé tiểu học đọc sử, nhìn hình Hai Bà Trưng, Bà Triệu, Nữ Tướng Bùi Thị Xuân... cỡi voi, chỉ huy quân binh ra chiến trường... và rồi sẽ hỏi, xem con thú gì khổng lồ lạ kỳ, đang sử dụng thay cho ngựa chiến...
Có những điều như dường bất khả vẫn xảy ra trong đời naỳ. Không, chúng ta không bàn chuyện phép lạ, hay bất kỳ những gì siêu nhiên nơi đây. Chỉ bàn về cõi người của mình thôi.
Chúng ta đang sống trong một thời lắm bệnh, và do vậy để chữa lắm bệnh tất phải có thuốc đa dụng, đa năng... Làm sao tìm ra phương thuốc đa dụng,đa năng?
Bạn có bao giờ nghĩ rằng chúng ta là những người ưa nhậu? Vậy mà dưới mắt nhiều người ngoại quốc, hình ảnh đàn ông Việt Nam ưa nhậu lại là ấn tượng khó quên của họ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.