Hôm nay,  

Coi Chừng Trà Độc

11/10/201500:00:00(Xem: 5633)
Trà còn gọi là chè, theo thói quen người Bắc. Chữ trà là tiếng Sài Gòn, nghe như tiếng khà sau khi nhấp một hớp trà ngon.

Người xưa xem uống trà là thú vui tao nhã.

Thế cho nên, Truyện Kiều của cụ Nguyễn Du từng có những câu thơ đẹp mang hương vị trà, như:

Hương gây mùi nhớ, trà khan giọng tình...

Thơ tuyệt vời... Tương tự, một câu thơ khác của cụ Nguyễn:

Khi hương sớm khi trà trưa...

Thơ tuyệt vời, hình như trà gắn liền với thơ thì phải?

Nói một cách trần gian, trà có thể giúp an ủi chúng ta ở mọi khi vui buồn, mệt mỏi. Bạn thử vào quán hủ tiếu ở Chợ Lớn, ăn xong tô mì hay hủ tiếu là thấy cần tới một ly trà. Thực sự trà đó không ngon vì rẻ quá.

Nhưng khi có bạn từ Bảo Lộc xuống thăm, gửi tặng một gói trà, uống sẽ hết biết, bay bổng tuyệt vời. Khi đó, thức khuya đọc sách mà không có tách trà, chữ nghĩa trong sách như dường nhạt hơn.

Quý ông thường nói rằng nhan sắc phụ nữ không có sóng dữ, nhưng có thể dìm người. Ý nhắc tới một vế câu đối xưa, sắc bất ba đào dị nịch nhân.

Nhưng bây giờ, coi chừng, trà nguy hiểm hơn nhan sắc.

Nhà thơ Tú Xương đã từng viết:

Một trà, một rượu, một đàn bà
Ba cái lăng nhăng nó hại ta.
Chừa được cái gì hay cái nấy,
Có chăng chừa được rượu với trà!

Các cụ hiển nhiên là kỳ thị phụ nữ. Vì chính các cụ cũng ưa thích đàn bà đẹp, và hẳn là đã từng kỳ thị đàn bà có nhan sắc dưới trung bình.

Bây giờ các cụ mà nói thế là nguy nhé... vì trà bây giờ độc hại hơn nhiều thứ lắm. Vì hãy coi chừng trà ngấm độc ung thư.

Báo Xã Luận có bản tin tựa đề “Chè ngấm “độc” gây chấn động dư luận” trong đó, cho biết, rằng cac chuyên gia Đàì Loan nói rằng trà VN có đôc chất.

Báo Xã Luận viết:

“Thông tin phía đối tác Đài Loan (TQ) vừa trả lại 80 tấn chè cho các doanh nghiệp Lâm Đồng vì dư lượng thuốc bảo vệ thực vật (BVTV) trong sản phẩm vượt quá ngưỡng cho phép vào giữa tháng 7 vừa qua, và cũng với nguyên nhân trên, hơn 2.000 tấn chè khác của các doanh nghiệp Lâm Đồng hiện đang tồn kho, không thể xuất đi Đài Loan, một lần nữa gây chấn động dư luận.

Điều đáng nói, người trồng chè ở Lâm Đồng đã và đang bơi trong mê hồn trận thuốc BVTV, khi họ không thể biết sử dụng loại nào là “đúng ngưỡng”, loại nào là “vượt ngưỡng”…

Bây giờ thì chè của Lâm Đồng - địa phương dẫn đầu Việt Nam về diện tích và sản lượng với gần 24.000ha và 230.000 tấn/ năm, ngoài sự nổi tiếng đã kèm thêm tai tiếng với các cụm từ “chè bẩn”, chè “nhiễm độc”, thậm chí cả “chè dioxin” dù Lâm Đồng nói riêng và Nam Tây Nguyên nói chung không có hệ lụy với dioxin trong chiến tranh chống Mỹ. Đây không phải lần đầu chè Lâm Đồng bị đối tác từ chối vì dư lượng thuốc bảo vệ thực vật, cụ thể dư lượng của hoạt chất fipronil vượt ngưỡng cho phép (trong năm 2014 và giữa 2015 có đến hàng trăm lô bị trả lại).

Và gần đây nhất trước “vụ” Đài Loan, chè của chúng ta khi xuất sang EU cũng bị từ chối bởi hai hoạt chất acetamiprid và imidacloprid. Cả 3 loại hoạt chất này có trên cây chè của Việt Nam đều được xếp vào nhóm “độc II”, theo phân loại của Tổ chức Y tế thế giới (WHO)...”(ngưng trích)

Nhiều tới 2.000 tấn trà trả lại vì ngấm độc chất?

Có thể hình dung rằng trà này sẽ tuôn ra chợ Việt Nam, cho dân mình tha hồ uống trà bị chê này.

Nhà nước trước giờ cũng chẳng bận tâm bao nhiêu về sức khỏe của dân, vì cứ ỷ rằng dân ta có mình đồng da sắt.

Coi chừng trà nhé...

Thế rồi, thức khuya đọc sách làm sao nhỉ?

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Có phải có màn đinh tặc cố ý, hay chỉ là vô ý? Rơi đinh giữa đường, có nên nghi ngờ là âm mưu sát nhân hay không? Bởi vì, có thê chết người... Trong xã hội này, cái gì cũng đáng ngờ... Bản tin Infonet kể rằng đã tìm được thủ phạm khiến hàng trăm xe thủng xăm ở cao tốc Lạng Sơn – Hà Nội.
Chuyện thuốc giả chữa ung thư không cho người vẫn gây sôi nổi... Trong khi đó, Bộ Y Tế kiên quyết rằng đó là thuốc thật nhưng kém chất lượng
Vậy là vào năm học mới… nhằm trong mùa lễ Vu Lan, mới biết lòng mẹ cha đi theo bước trẻ… Bản tin Infonet ghi nhận về buổi sáng ngày 5/9/2017, với 21 triệu học sinh cả nước tựu trường dự Lễ khai giảng năm học mới 2017 - 2018.
Vậy là tới mùa Vu Lan, mùa báo hiếu mẹ cha... Tuy xã hội vẫn có những bất toàn về thể chế, xã hội, đạo đức, lòng người vẫn bền chặt nương tựa trong tình thương với ba mẹ... Báo Người Đưa Tin về về Hà Nội: Biển người ngồi dưới lòng đường trước chùa Phúc Khánh dự lễ Vu Lan...
Thuốc giả thì cứ bảo là thuốc thật nhưng kém chất lượng, trong khi đó công an nói mìn giả là mìn giả, hình như không ai dám nói đó là mìn thiệt nhưng kém chất lượng.
Trong tuần lễ này sẽ có một ngày đáng ghi nhớ cho người mê thơ: nhà thơ Vũ Hoàng Chương từ trần ngày 6 tháng 9, năm 1976.
Nhức nhối vẫn là ung thư... nhức nhối vẫn là hiện tượng bán thuốc giả công khai từ các cấp cao nhất của Bộ Y Tế... nhức nhối vẫn là, có vẻ như Đảng CSVN muốn bịt miệng toàn dân về nỗi đau bị siết họng cho chết trong phòng bệnh bằng thuốc giả, thuốc dỏm, thuốc ma, thuôc không ai biết xuất xứ từ phòng thí nghiệm nào, thuốc không có cả giấy tờ nhưng được ma mãnh bằng giá tờ giả...
Nan đề lớn nhất của Việt Nam hiện nay kể ra là nhiều kinh khủng: thể chế, quyền người căn bản, thủ tục kinh doanh, hối lộ, tham nhũng... nhưng trong tầm xa, sẽ có một trở ngại lớn, đó là hiện tượng robot sẽ thay thế cho nhân lực. Lúc đó, công nhân mất việc hàng loạt.
Như thế, chính quyền Hà Nội và Bộ Quốc Phòng nhất quyết cướp đất của dân Đồng Tâm? Nhà trí thức Nguyễn Đình Ấm trong baì viết “Hãy chấm dứt hành vi càn dỡ, bất nhân ở Đồng Tâm!”
Đây cũng là lần đầu tiên Bộ Y tế có thông tin chính thức về quá trình cấp phép cho các thuốc của VN Pharma kể từ khi tổng giám đốc VN Pharma bị bắt (năm 2014).


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.