Hôm nay,  

Chê Là Lãnh Búa?

19/11/201500:00:00(Xem: 4940)

Chuyện ở An Giang: chê quan lớn, bị phạt tiền. Đó là chuyện miệt Nam Kỳ lục tỉnh, nơi còn hành xử kiểu giang hồ (?).

Trong khi đó, ông Bộ Trưởng đứng giữa Hà Nội chê cả guồng máy giáo dục đào tạo, vẫn bình an. Hiển nhiên, dân Hà nội có khác?

Hay là, trả lời kiểu chạy trách nhiệm, để mọi chuyện cho thế hệ sau giải quyết, và rồi nói là chỉ muốn giúp giảm stress... thế là an toàn?

Cho nên, nói đúng cũng thê thảm, nóí trật cũng thê thảm... chỉ có quan rất lớn nói mơi chẳng sao, phảỉ không.

Báo Dân Trí có bản tin nêu ngay vấn đề: “Mới chê “cái mặt kênh kiệu” đã bị phạt 5 triệu thì ai dám đóng góp nữa?”

Bản tin này viết:

“Liên quan đến sự việc tỉnh An Giang phạt tiền 5 triệu đồng đối với hai cán bộ chê Chủ tịch tỉnh này trên Facebook, đại biểu Quốc hội Trần Khắc Tâm nói: “Nếu họ chỉ nói mình kênh kiệu mà xử lý thế thì nay mai ai người ta đóng góp cho mình nữa”.

Là người thường xuyên sử dụng Facebook, đại biểu Quốc hội Trần Khắc Tâm (Sóc Trăng) cho rằng, chỉ bình luận “nhìn cái mặt kênh kiệu” thì chưa có gì ghê gớm.

“Người dân hay cử tri có quyền đánh giá ông chủ tịch đó như thế nào. Nếu người ta xúc phạm nặng nề thì khác, còn chuyện cảm xúc thì người ta có quyền”- ông Tâm nêu quan điểm.

Theo ông Tâm, có nhiều hình thức xúc phạm nhau trên Facebook, nhưng một lời bình luận như trên thì không thể coi là xúc phạm.

“Tôi nghĩ không đáng, không hợp lý để bị phạt 5 triệu đồng. Phạt 5 triệu đồng thì người ta đóng 5 triệu, nhưng người ta không hài lòng. Người ta đánh giá bằng cảm xúc của họ, phạt 5 triệu là quá đáng”- đại biểu Trần Khắc Tâm thẳng thắn.

Vị đại biểu Quốc hội tỉnh Sóc Trăng cho rằng trong sự việc này, lãnh đạo An Giang nên lắng nghe, xem lại mình xem có đúng như dân bình luận không để có sự thay đổi.

“Phải làm sao thu hút được người dân đóng góp, người dân gần gũi với mình để mình hoàn thiện hơn. Nếu họ chỉ nói mình kênh kiệu mà xử lý thế thì nay mai ai người ta đóng góp cho mình? Còn nếu khen kiểu của những người xu nịnh thì sao? Được khen mà làm không được việc thì hỏng rất nhiều công việc chung. Ví như bây giờ cô giáo kia quay ngược lại khen ông chủ tịch tỉnh thì ông chủ tịch có thưởng không ?”- ông Tâm nói...”(ngưng trích)

Trong khi đó, một ông bộ trưởng chê cả nước...


Bản tin VTC kể rằng Bộ trưởng Phạm Vũ Luận tuyên bố: 'Việt Nam thiếu cả thầy lẫn thợ'...

Câu này dịch sang tiếng Tàu là nặng lắm... vì sẽ mở đường cho các doanh nghiệp Trung Quốc đưa sang Việt Nam cả thầy lẫn thợ.

Bản tin VTC kể:

“Bộ trưởng Phạm Vũ Luận cho rằng Việt Nam không chỉ thừa thầy thiếu thợ mà thiếu cả thầy, cả thợ.

Ngày 16/11, đại biểu Trương Văn Vở (Đồng Nai) cho biết thực trạng thừa thầy, thiếu thợ đã được Quốc hội yêu cầu giải quyết từ 2 năm nay, từ tháng 6/2013 đến nay hầu như bỏ ngỏ về lộ trình thời gian khắc phục.

“Tôi đề nghị Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo xác định rõ trách nhiệm của mình trước yêu cầu của Quốc hội từ tháng 6/2014 đến nay bằng Nghị quyết 75 của Quốc hội về định hướng đối với hoạt động tuyển sinh đào tạo phù hợp với yêu cầu thị trường lao động để khắc phục tình trạng thừa thầy”, đại biểu Vở đặt câu hỏi.

Trả lời vấn đề này, Bộ trưởng Phạm Vũ Luận cũng cho biết tình trạng thừa thầy, thiếu thợ được Quốc hội lưu ý từ năm 2013 đến nay thì chưa rõ xác định công việc làm....”

Một quan chức khác đã chơi kiểu khác...

BBC ghi lời một ông bộ trưởng đã gây tranh cãi, trích

“Bộ trưởng Bộ Văn hóa thể thao và du lịch Việt Nam Hoàng Tuấn Anh nói phát biểu của ông tại Quốc hội nhằm “giảm stress” cho các đại biểu.

Hôm 17/11, ông Hoàng Tuấn Anh đã nhiều lần khiến nghị trường cười “nghiêng ngả”, theo tường thuật của nhiều tờ báo trong nước

Một đại biểu hỏi ông về trách nhiệm của bộ trưởng vì du lịch Việt Nam chưa thực phát triển.

Ông Tuấn Anh nói: “Phiên chất vấn Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng có hỏi bao giờ du lịch Việt Nam bằng Thái Lan, Malaysia, Singapo, tôi bỏ ngỏ cho nhiệm kỳ tiếp theo trả lời việc này, tôi không dám trả lời.”

Theo truyền thông Việt Nam, hội trường đã cười ồ khi nghe ông nói.

Kết thúc phần trả lời, ông bộ trưởng nói: “Trách nhiệm của chúng tôi sẽ truyền đạt lại cho Bộ trưởng kế tiếp. Thời gian không còn nữa thì làm sao.”

Hôm 18/11, trang Infonet, trang tin chính thức của Bộ Thông tin – Truyền thông Việt Nam, dẫn lời bộ trưởng Hoàng Tuấn Anh giải thích.

“Tôi trả lời chất vấn như vậy là để giảm stress cho các đại biểu Quốc hội,” ông nói...”(ngưng trích)

Tuyệt vời... cái đó gọi là, ông Bộ trưởng Hoàng Tuấn Anh đã lấy 8 lạng đỡ ngàn cân.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Một bài viết trên Bauxite VN tựa đề “Đại hội XII Đảng Cộng sản Việt Nam đối diện với Năm Chữ Chính” của nhà trí thức nổi tiếng Nguyễn Khắc Mai đã gọi đó là vấn đề thứ 5: Chính Mi..
Và dòng thời gian cứ mãi lửng lơ, vì hình như chính phủ muốn như thế. Nghĩa là, làm cho dân nghèo, dân dốt... để dễ cai trị?
Phóng viên: Trong báo cáo của TP HCM nêu "có biểu hiện tham nhũng ngay trong chính cơ quan chống tham nhũng". Ông nhận định sao về vấn đề này cũng như đội ngũ chống tham nhũng?
Báo Nhân Dân kể chuyện tại Hà Nội, không khí Giáng sinh đã ngập tràn trên khắp các phố phường Thủ đô từ nhiều ngày nay. Thành phố dường như rực rỡ hơn với những cây thông Nô-en lấp lánh hoa tuyết,
Lễ Nô En tại Việt Nam chủ yếu với giới trẻ là lang thang ngoài phố, ngó đèn, đôi khi tới xóm Vườn Xoài ở bên kia đường xe lửa Hòa Hưng để xem giăng đèn, kết hoa...
Như tại Hà Nội, trang báo Xe Đời Sống kể chuyện các Ông Già Nô En đi xe gắn máy loại phân khối lớn và là loại xịn tưng bừng qua các tuyến phố ngày cận lễ.
Trên nguyên tắc, người hành nghề kiểm sát viên là người phải tuân hành luật pháp chặt chẽ hơn người khác.
Độc chiêu là lời ngon ngọt... Tin lời ông Hồ là chung thân khổ sai, vùng vẫy biết thuở nào ra... Tin lời Tân Hiệp Phát là 7 năm tù liền.
Bản tin nói rằng VN có tỷ lệ bệnh nhân ung thư gan cao nhất thế giới, trung bình mỗi năm có trên 10.000 ca bệnh mới phát hiện.
Đó là giây phút thật thà bất ngờ, khi một quan chức Bộ Tư Pháp thú nhận rằng nhiều nơi quan chức không phổ biến luật vì sợ người dân... phát sinh khiếu kiện.



Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.